Chương 13: Không thích ăn trên giường
Lạc Kiều Nhất vừa rửa mặt xong, trải chăn trên ghế sô-pha rồi nằm xuống.
Ngoài cửa liền vang lên tiếng gõ cửa.
Lạc Kiều Nhất vèo một cái ngồi bật dậy, hạ thấp giọng hỏi Cố Tri Thâm đang nằm trên giường: "Anh khóa cửa chưa?"
Cố Tri Thâm liếc cô một cái, cất giọng hỏi lớn: "Có chuyện gì thế?"
Trương ma ma đáp: "Cậu chủ, là tôi đây, tối nay lão phu nhân có hầm chianh yến, bảo tôi mang một chén cho mợ chủ. Nếu cậu chưa ngủ thì tôi vào nhé."
Cạch một tiếng, chốt cửa mở ra.
Lạc Kiều Nhất gần như nhảy dựng lên từ ghế sô-pha, nhân lúc người bên ngoài chưa bước qua bậc cửa ngăn cách phòng ngủ, cô nhét ổ chăn trên sô-pha xuống gầm giường, xốc chăn của Cố Tri Thâm lên rồi chui tọt vào như một con cá.
Khoảnh khắc chui vào, đầu không cẩn thận va phải ngực đối phương, cả hai không kìm được mà phát ra tiếng rên trầm.
Đêm hôm khuya khoắt thế này, tiếng động ấy lại vô cùng ám muội, quản gia vốn đang định bước thẳng vào lập tức khựng lại, cẩn thận thăm dò: "Cậu chủ, mợ chủ... tôi vào được không ạ?"
Cố Tri Thâm nghiến răng, liếc nhìn cái đỉnh đầu đang lú ra trong chăn, đáy mắt tối sầm khó đoán: "Vào đi."
Lạc Kiều Nhất cũng "thuận thế" trèo từ trong chăn ra, vuốt vuốt mái tóc rối bù, cười tủm tỉm chào hỏi Trương ma ma: "Trương ma ma."
Vừa nói cô vừa định xuống giường.
Trương ma ma vội vàng bảo: "Cô không cần xuống đâu, tôi mang qua đây, cô uống xong là tôi thu dọn luôn."
Lạc Kiều Nhất liếc mắt thấy chăn bên này vẫn chưa nhét gọn gàng, Trương ma ma mà đi qua là lộ tẩy ngay, lòng dạ hiểm ác, cô với tay bóp mạnh Cố Tri Thâm một cái ở trong chăn.
Cũng không biết túm trúng chỗ nào, vừa cứng vừa cộm tay.
Chỉ thấy biểu cảm lãnh đạm của Cố Tri Thâm méo mó thấy rõ bằng mắt thường, mặt đỏ bừng, trực tiếp ngồi phắt dậy khỏi giường, thuận thế chìa tay về phía Trương ma ma: "Đưa tôi đi."
Trương ma ma cực kỳ thức thời đưa khay qua: "Được, cậu đút cho mợ chủ ăn luôn cũng được."
Cố Tri Thâm đang định nhận khay thì khựng lại, đôi môi mỏng bất giác cong lên, tự nhiên như mây trôi nước chảy đặt khay lên tủ đầu giường bên phía mình, bưng bát thủy tinh lên, dùng thìa múc một thìa yến sào đưa đến bên môi Lạc Kiều Nhất.
Lạc Kiều Nhất: "..."
Cô không hiểu Cố Tri Thâm có ý gì, cứ thế ngây người nhìn anh.
Cố Tri Thâm nhướng mày, ánh mắt từ khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô chuyển sang chiếc thìa, hoàn toàn không có ý định thu tay về.
Cô không phải là người kiểu cách, cũng từng thực sự yêu Cố Tri Thâm, nhưng tình cảnh thân mật thế này trước mặt người ngoài thì đây là lần đầu tiên.
Dù biết là đang diễn kịch, trong lòng cô vẫn không kiềm chế được mà xao xuyến.
Nhưng lý trí lại nhắc nhở cô rằng, Cố Tri Thâm bây giờ là của Bùi Kiều Kiều.
Biết không trông mong gì việc Cố Tri Thâm sẽ giúp mình, cô suy nghĩ một lúc rồi mới lên tiếng: "Em không thích ăn đồ ăn trên giường."
Trương ma ma chớp chớp mắt nhìn chằm chằm thìa yến sào, rõ ràng ở ngay bên miệng rồi mà vẫn chưa vào được miệng Lạc Kiều Nhất, liền vعى tay chữa thẹn: "Ấy! Chỉ có một lần này thôi mà, không sao đâu! Cậu chủ từ bé đến lớn còn chưa từng đút cơm cho người ngoài bao giờ đấy!"
Nhìn điệu bộ cô không ăn là không chịu đi của Trương ma ma, Lạc Kiều Nhất hít sâu một hơi, há miệng ăn chén yến sào do Cố Tri Thâm đút.
Vì hai người cùng ngồi một phía, tay cầm thìa của Cố Tri Thâm chốc chốc lại chạm vào mặt cô.
Làn da ấm áp mịn màng tựa như dải lụa, đôi môi vốn đã đỏ thắm nay lại thấm đẫm nước đường nên càng thêm bóng bẩy, dưới ánh đèn hắt vào trông chẳng khác nào một quả đào mật chín mọng.
Yết hầu anh chuyển động lên xuống, bàn tay cầm thìa khựng lại một lúc lâu: "Ngon không?"
Trương ma ma vội vàng hùa theo: "Hay là cậu cũng nếm thử một miếng đi?"
Lạc Kiều Nhất hoàn toàn không muốn dùng chung một cái thìa với anh, sẽ có cảm giác như gián tiếp hôn nhau mất.
Cô trực tiếp vươn tay cầm lấy bát, một hơi húp sạch số yến sào trong bát, còn cố tình nhướng mày khiêu khích Cố Tri Thâm: "Ngon lắm."
Nhưng mà anh không được ăn đâu.
Cố Tri Thâm bị hành động đáng yêu của Lạc Kiều Nhất làm cho phì cười, bật ra tiếng cười khẩy.
Trương ma ma liếc nhìn hai người, vội vàng tiến lên cầm lấy cái bát cùng chiếc khay, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Lão phu nhân đang ở ngay ngoài cửa, chỉ hận không thể dán tai lên cửa để hóng chuyện, thấy Trương ma ma bưng cái bát không đi ra thì mắt sáng rực lên: "Ăn hết rồi à?"
"Ăn hết rồi ạ!" Trương ma ma hạ thấp giọng, "Chỉ tiếc là chỉ có một mình mợ chủ ăn thôi."
Cố nãi nãi bảo: "Không sao, hễ nó là đàn ông, thì thể nào cũng không thoát được đâu."
Chắt nội của bà ấy, nắm chắc trong tay rồi!
myJs.pcMiddle();
"Cô đi rửa bát đi, đừng để lại dấu vết." Cố nãi nãi vô cùng mãn nguyện dặn dò.
============================================================
Bình luận