Chương 9: TỈNH MỘNG
Ba năm trước, Phó Tranh từng đưa Sở Tư Nghi về ngôi nhà cũ của Phó gia.
Lúc đó cô còn đang học đại học. Rõ ràng trường học và nhà cũ cách nhau rất xa, nhưng cô vẫn kiên trì quay về mỗi ngày, chỉ để không bỏ lỡ những lần hiếm hoi anh ghé thăm.
Ngày hôm đó, cô đã không bỏ lỡ.
Cô tận mắt nhìn thấy Phó Tranh giới thiệu Sở Tư Nghi với tư cách là bạn gái trước mặt gia đình.
Tận mắt nhìn thấy họ ôm hôn nhau trong vườn hoa sau nhà.
Cô từng nghĩ, cả đời này, mình chỉ có thể đứng từ xa nhìn anh.
Ngày kết hôn với Phó Tranh, cô thậm chí còn ngỡ rằng mình đang nằm mơ.
Nhưng đã là mơ thì sẽ có ngày phải tỉnh lại.
Và Sở Tư Nghi chính là người đánh thức cô.
Trái tim Ôn Lương dâng lên một cơn đau âm ỉ, cô mỉm cười nhàn nhạt: "Đã lâu không gặp, Sở tiểu thư càng thêm rạng rỡ động lòng người."
Bây giờ, cô e rằng mình không tài nào thốt ra nổi hai chữ "chị dâu" nữa.
Sở Tư Nghi cười nói: "Cảm ơn em, em cũng vậy. Đúng rồi A Lương, đĩa nhạc có chữ ký của L.X em có thích không? Trước đây chị nghe nói em thích L.X, vừa hay cô ấy là bạn chị quen ở nước ngoài. Lần này về nước, chị đặc biệt nhờ cô ấy ký tên cho em đấy."
Ôn Lương sững sờ như bị sét đánh ngang tai. Một người vốn luôn ung dung tự tại trước mọi chuyện như cô, lúc này đây, bỗng chốc trở nên ngơ ngác và luống cuống.
Cảm giác giống như một tên hề đang bị mọi người vây quanh xem kịch, mang lại vô số trò cười cho thiên hạ.
Cô ngơ ngác nhìn về phía Phó Tranh, ánh mắt mang theo vài phần khẩn cầu.
Cô hy vọng biết bao rằng Phó Tranh có thể nói với cô một câu: Sở Tư Nghi nói sai rồi, món quà đó là do anh mua, là do anh đặc biệt sai người đi làm.
Phó Tranh thản nhiên nhìn cô, nhưng lời nói ra lại như đâm dao vào tim: "Sao thế? Quà Tư Nghi mang về cho em, em không thích à?"
Gương mặt Ôn Lương đờ đẫn, không thể gượng thêm một biểu cảm nào nữa.
Mất một lúc lâu, cô mới lấy lại bình tĩnh, nhàn nhạt nói: "Chuyện ôn lại chuyện cũ để sau hãy nói riêng. Mọi người đã đợi lâu rồi, chúng ta nên tranh thủ thời gian ngồi xuống bàn công chuyện đi."
"Được." Sở Tư Nghi nghe vậy liền quay sang nói với Phó Tranh: "A Tranh, anh về văn phòng đi, trưa nhớ đi ăn cùng nhau nhé."
"Ừ."
Ôn Lương nhìn theo bóng lưng anh, miệng đắng ngắt, lồng ngực khó chịu đến mức không thở nổi.
Cô thế mà lại tưởng rằng Phó Tranh có một chút tâm ý với mình.
Cô thế mà lại tưởng rằng Phó Tranh có một chút tình cảm với mình.
Nực cười làm sao.
...
Cuộc họp kết thúc đã là ba giờ chiều, đội ngũ hai bên bắt tay nhau xã giao.
Ôn Lương thu dọn tập tài liệu trước mặt: "Mọi người vất vả rồi, tôi mời mọi người một bữa cơm. Dưới lầu mới mở một quán lẩu, vị rất chuẩn."
Vương Nghiên – quản lý của Sở Tư Nghi lên tiếng: "Hay quá, vậy thì chúng tôi xin cung kính không bằng tuân mệnh."
Nhân viên hai bên đồng thanh hưởng ứng, lịch sự cùng nhau đi về phía thang máy.
Vương Nghiên hỏi: "Tư Nghi, Phó tổng đã nói là đi ăn cùng em, hay là gọi anh ấy đi cùng luôn?"
Sở Tư Nghi mỉm cười đáp: "Để em đi hỏi xem sao, chưa chắc A Tranh đã đồng ý đâu."
"Sao lại không chứ? Anh ấy đối xử với em tốt thế mà."
Trợ lý của Sở Tư Nghi trêu chọc: "Chị Tư Nghi, chị đừng khiêm tốn nữa. Chị và Phó tổng có quan hệ gì chứ? Chị vừa về nước một cái là Phó tổng giao ngay hợp đồng đại diện của MQ cho chị, chẳng lẽ điều đó còn chưa nói lên gì sao?"
"Thôi được rồi, mọi người đừng nói lung tung nữa," Sở Tư Nghi ngượng ngùng liếc nhìn Ôn Lương một cái, "A Lương, em đưa mọi người xuống trước đi, chị và A Tranh sẽ đến sau."
Nhìn nụ cười trên gương mặt cô ta, lòng Ôn Lương nhói đau. Cô im lặng gật đầu, đem tài liệu về văn phòng rồi cùng những người khác xuống quán lẩu đặt phòng bao trước. Cô đơn giản gọi mấy món phụ và bắt đầu khuấy động không khí.
Đây là công việc của cô, cô đã làm đến mức thuần thục.
Bàn ăn bắt đầu náo nhiệt, nhân viên hai bên trò chuyện vui vẻ.
Vương Nghiên chuyển chủ đề sang Ôn Lương: "Đã nghe danh Giám đốc Ôn từ lâu, chắc cô làm nghề này cũng nhiều năm rồi nhỉ?"
Quản lý sản phẩm lập tức tiếp lời, vừa cười vừa vỗ vai Ôn Lương với vẻ đầy tự hào: "Không lâu đâu, mới có ba năm thôi. Đừng thấy Giám đốc Ôn của chúng tôi trẻ tuổi mà lầm, năng lực là thực chất đấy. Game mobile đình đám năm ngoái – Chiến Kỷ – chính là nhờ Giám đốc Ôn làm cố vấn thị trường đấy."
Ý đồ của Vương Nghiên không nằm ở đó, bà ta lại hỏi: "Vậy thì đúng là lợi hại thật. Nhưng tôi nghe nói, Giám đốc Ôn là em gái của Phó tổng?"
Quản lý sản phẩm tối sầm mặt, không nói gì thêm. Câu nói này nghe cứ như thể Giám đốc Ôn là kẻ đi cửa sau vậy.
"Cũng có thể nói như vậy, ông nội có ơn nuôi dưỡng đối với tôi." Ôn Lương mỉm cười đáp lại.
"Có thể được Chủ tịch Phó đích thân bồi dưỡng thì cũng không đơn giản đâu nha." Vương Nghiên cười nói.
Lời nói đầy ý tứ mỉa mai, không chỉ quản lý sản phẩm mà sắc mặt các nhân viên khác cũng trở nên khó coi.
Ôn Lương vẫn bình thản: "Gia phụ và ông nội vốn là bạn vong niên, nên tôi mới có may mắn không phải lưu lạc đầu đường xó chợ."
"Ồ? Chẳng phải vì bố cô đã hiến gan cho Chủ tịch Phó sao?" Vương Nghiên hỏi tiếp.
Bình luận