Chương 8: THẬT LÀ HÀO PHÓNG QUÁ ĐI
Cô nuốt mạnh một ngụm nước bọt, cố nén lại sự chua xót nơi cổ họng: "Nhưng mà, hình tượng của Sở Tư Nghi không hề phù hợp với chủ đề sản phẩm."
Sở Tư Nghi phát triển ở nước ngoài, phong cách cô ta theo đuổi là sự lạnh lùng, sang chảnh và kiêu kỳ.
"Đó là việc của em, không phải việc của anh." Phó Tranh nói, "Anh biết em nhất định sẽ có cách. Hợp đồng đại diện này vô cùng quan trọng đối với Tư Nghi, em hãy theo sát toàn bộ quá trình."
Cả người Ôn Lương tê dại, cơ mặt cứng đờ, cô không biết mình nên khóc hay nên cười nữa. Phó Tranh coi trọng năng lực của cô đến thế, nhưng lại tàn nhẫn đến mức đẩy người tình cũ của mình cho người vợ chính thức là cô lo liệu.
Phó Tranh, anh thật sự coi em là người làm bằng bùn đất, không biết đau khổ hay tổn thương sao?
"Được. Em nhất định sẽ dốc toàn lực." Cổ họng Ôn Lương như chứa đầy những mảnh thủy tinh vụn, giọng cô khàn đặc đến lạ lùng, phải dùng hết sức bình sinh mới thốt ra được từng chữ.
...
Trong nhà vệ sinh.
Ôn Lương không ngừng nôn khan, nhưng chẳng thể nôn ra được gì. Cô vuốt ve bụng dưới, thầm an ủi bảo bối trong bụng.
Tấm gương lớn phản chiếu gương mặt tái nhợt và hốc mắt đỏ hoe của cô gái trong đó. Ôn Lương liên tục vốc nước lạnh tạt lên mặt.
Không sao đâu... Sẽ ổn thôi.
Chẳng phải chỉ là để Sở Tư Nghi làm người đại diện thôi sao? Chẳng phải chỉ là theo dõi quá trình quay chụp và quảng cáo của cô ta thôi sao? Đây là chuyên môn của cô, cô nhất định sẽ làm tốt.
Ôn Lương nhìn mình trong gương, cố gắng nặn ra một nụ cười. Cô đã hứa với cha rằng sau khi ông đi, dù gặp bất cứ chuyện gì cô cũng phải kiên cường sống tiếp. Ông sẽ ở trên cao dõi theo cô, cô nhất định không thể để cha thất vọng, cũng không thể để bảo bối của mình thất vọng.
Quay lại văn phòng, Ôn Lương gọi lại cho quản lý của Lâm Yên Nhiên để trấn an và xin lỗi. Cô chuyển hợp đồng đại diện cho một thương hiệu nước hoa nhỏ khác trực thuộc bộ phận cho Lâm Yên Nhiên, đồng thời hứa sau này nếu có quảng cáo phù hợp sẽ ưu tiên cô ấy đầu tiên, bấy giờ chị Lệ mới chịu bỏ qua.
Cúp điện thoại, Ôn Lương bảo trợ lý đưa hồ sơ chi tiết của Sở Tư Nghi vào, rồi tổ chức một cuộc họp với nhân viên trong bộ phận. Bận rộn cả ngày trời, cuối cùng mới chốt được ba phương án dự phòng.
Ôn Lương lại bảo trợ lý liên hệ với quản lý của Sở Tư Nghi, hẹn thời gian thương thảo việc đại diện. Cô ngả người ra sau ghế, day day giữa chân mày, mệt mỏi nhìn vào tập tài liệu đặt bên tay — Thỏa thuận ly hôn.
Cô lật xem sơ qua. Phó Tranh ra tay khá hào phóng, về khoản phí chia tay, anh chẳng hề keo kiệt chút nào. Hai căn biệt thự, hai chiếc xe sang, và hai mươi triệu tệ.
Thật là hào phóng quá đi, Phó tổng. Ôn Lương cười khổ trong lòng.
Khi Ôn Lương đi tới phòng họp, những người khác như Giám đốc sản xuất, Giám đốc vận hành, Quản lý sản phẩm và Nhà thiết kế chính cũng lần lượt có mặt. Thế nhưng, đợi một lúc lâu vẫn chưa thấy Sở Tư Nghi và ekip của cô ta đến.
Ôn Lương nói với trợ lý: "Đi liên hệ với quản lý của Sở Tư Nghi, giục họ một tiếng."
Lát sau trợ lý quay lại: "Giám đốc Ôn, em giục rồi, họ nói là sắp đến ngay ạ."
Đợi gần hết cả buổi sáng, Giám đốc vận hành và những người khác đã bắt đầu lộ vẻ không hài lòng. Ôn Lương vẻ mặt bực bội nói: "Số điện thoại quản lý của Sở Tư Nghi là bao nhiêu, gửi qua cho tôi."
Trợ lý vừa định trả lời thì một nhóm người bước vào từ cửa.
"Sở tiểu thư. Phó tổng, sao anh cũng tới đây ạ?" Nhân viên vội vàng ra nghênh đón.
Hai người đi đầu chính là Sở Tư Nghi và Phó Tranh. Cô ta mặc một chiếc váy dài màu vàng nhạt, thân mật khoác tay Phó Tranh. Còn Phó Tranh thì mặc bộ vest lịch lãm mà cô đã chọn sẵn để ở cuối giường sáng nay.
Thấy hai người có hành động thân thiết, mọi người nhìn nhau, trong lòng thầm hiểu ra điều gì đó. Đã có tin đồn rằng Ảnh hậu Sở là người tình cũ của Phó tổng, xem ra là thật rồi.
Đúng là một đôi trời sinh mà!
Tim Ôn Lương nhói đau, năm ngón tay siết chặt, cô bình tĩnh bước lên phía trước: "Phó tổng, Sở tiểu thư, đã đến rồi thì chúng ta bắt đầu ngay thôi."
Phó Tranh nói sau khi ly hôn vẫn sẽ coi cô là em gái. Nhưng trong lòng Ôn Lương hiểu rõ, những người đã từng yêu nhau sâu đậm thì tuyệt đối không thể làm bạn. Nhìn anh và Sở Tư Nghi tình cảm nồng thắm, ân ân ái ái, cô không làm được. Sau khi ly hôn, cô sẽ chỉ rời đi thật xa.
Sở Tư Nghi nhìn thấy Ôn Lương, có chút mừng rỡ nắm lấy tay cô: "A Lương, em cũng ở đây sao!"
Ôn Lương rũ mắt liếc nhìn bàn tay của Sở Tư Nghi, không để lại dấu vết mà rút tay về, khẽ gật đầu nhạt nhẽo.
Sở Tư Nghi giống như không hề nhận ra sự xa cách đó: "Ba năm không gặp, em và chị lạ lẫm đi nhiều quá. Chị vẫn nhớ lúc đó em còn đang học đại học, vẫn hay gọi chị là chị dâu hai đấy thôi."
Mọi người xung quanh nghe thấy vậy cũng không quá kinh ngạc. Giám đốc Ôn là em gái nuôi của Phó tổng, Ảnh hậu Sở lại trông có vẻ rất thân thiết với cô, xem chừng ngày vui của Phó tổng sắp đến rồi.
Ôn Lương vẫn luôn biết rõ, cô vốn dĩ chẳng thể nào tranh giành nổi với Sở Tư Nghi.
Bình luận