Chương 76: VỐN DĨ CHƯA TỪNG SỢ
"Buổi họp báo hôm nay em làm tốt lắm, đúng là giỏi thật đấy."
Lời khen ngợi này có chút nghiến răng nghiến lợi. Quả nhiên là anh ta đến để hỏi tội rồi.
Ôn Lương ngồi thẳng dậy nhìn anh, nghiêm túc giải thích: "Xin lỗi, tôi làm vậy cũng là vì thương hiệu MQ. Nếu bản thân chúng ta đã có sẵn lưu lượng và chủ đề, tại sao lại không tận dụng để tạo thế cho sản phẩm?"
"Còn gì nữa?"
"Tôi không nên sắp xếp cho anh những trò chơi tương tác đó, anh không giống những ngôi sao lưu lượng kia."
"Còn gì nữa?"
Còn gì nữa? Còn gì nữa sao? Ôn Lương thực sự không nhớ nổi. Cô chớp chớp mắt, nhìn Phó Tranh không nói lời nào.
Phó Tranh tức đến bật cười: "Tại sao em còn sắp xếp một màn tương tác cho anh và Tư Nghi?"
"Anh không thích sao?"
Sắc mặt Phó Tranh đen lại, đây có phải là vấn đề anh thích hay không thích không?
Ôn Lương nói thật lòng: "Fan CP của hai người đông lắm. Cho họ chút phúc lợi thì sức nóng mới tăng cao được."
Phó Tranh dở khóc dở cười, khóe miệng giật giật, không biết nên nói gì. Cô đúng là biết tranh thủ mọi lúc mọi nơi, cái gì cũng có thể lợi dụng được. Thấy Phó Tranh im lặng, Ôn Lương lại càng lý thẳng khí tráng, thẳng thắn) nói: "Sức nóng của buổi họp báo hôm nay rất cao, tôi vô cùng tự tin vào tình hình sau khi sản phẩm lên kệ. Tôi nghĩ Phó tổng không nên vì chuyện này mà trách mắng tôi."
"Em còn có lý cơ đấy?"
"Tôi đều là vì công ty mà."
"Em không sợ bị người ta nhục mạ sao?"
"Không sợ, vốn dĩ chưa từng sợ."
"Không có lần sau đâu đấy."
"Đa tạ Phó tổng." Ôn Lương nở nụ cười với anh.
Phó Tranh xuống lầu ăn tối, sau đó quay lại phòng ngủ chính tắm rửa, vệ sinh cá nhân. Chẳng mấy chốc, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, anh mặc áo choàng tắm bước ra, sấy qua tóc rồi vòng sang phía bên kia lên giường. Thấy Ôn Lương đang xem điện thoại, anh chống người ghé sát qua, tựa đầu vào vai cô: "Đang xem gì thế?"
"Không xem gì cả, lướt dạo thôi." Ôn Lương lập tức tắt máy.
Vừa rồi cô đang dùng acc nhỏ (nick phụ) để lướt siêu thoại CP. Những màn tương tác trong buổi họp báo đã bị người ta cắt ra đưa vào siêu thoại rồi. Thấy dáng vẻ chột dạ của cô, Phó Tranh nheo mắt: "Không có gì sao em lại tắt máy?"
Hơi thở nóng rực của anh phả vào cổ Ôn Lương, cô không kìm được mà rụt cổ lại, giơ tay đẩy anh ra: "Anh đừng áp sát tôi như thế."
Phó Tranh giật lấy điện thoại từ tay cô, Ôn Lương lập tức nhào tới giành lại: "Đừng mà!"
Anh biết mật khẩu của cô. Chỉ cần nhập mật khẩu vào, anh sẽ thấy cô đang lướt siêu thoại CP! Nhất định không được để anh thấy.
Phó Tranh giơ tay cao lên, anh tay dài chân dài, Ôn Lương sao mà với tới được, chỉ có thể dùng hết sức bình sinh để kéo tay anh xuống. Khó khăn lắm mới kéo được cánh tay này xuống thì điện thoại đã được anh đổi sang tay kia giơ lên. Đúng là công cốc.
Ôn Lương tức không chịu nổi: "Anh mau trả điện thoại cho tôi!"
Phó Tranh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vì cuống mà đỏ bừng của cô, không nhịn được cười. Lại liếc mắt xuống dưới, lúc tranh giành điện thoại, cổ áo đồ mặc nhà của cô đã bị hở, xuân quang lộ rõ. Yết hầu anh chuyển động lên xuống, anh ghé sát cắn vào tai cô: "Tối nay làm nhé?"
Mấy ngày nay họ vẫn chung chăn gối như trước, nhưng dạo này Ôn Lương bận việc, nằm xuống một lúc là ngủ thiếp đi, không có tâm trí làm gì cả. Bây giờ khó khăn lắm mới qua đợt tuyên truyền, mới có thời gian thong thả một chút.
Ôn Lương lắc đầu, đẩy anh ra: "Không làm, hôm nay tôi rất mệt, muốn nghỉ sớm."
"Không cần em phải động đậy."
"Cũng không được."
"Vậy để anh giúp em thư giãn nhé?"
Ôn Lương không nói gì nữa, Phó Tranh biết cô đã ngầm đồng ý. Cái cô nhóc này, chỉ biết hưởng thụ thôi.
Sau khi kết thúc, Ôn Lương nằm trên giường không muốn cử động, Phó Tranh giúp cô vệ sinh sạch sẽ. Ôn Lương nhắm mắt lại, chìm sâu vào giấc ngủ.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cô bị đánh thức bởi một hồi chuông điện thoại. Tiếng chuông chỉ vang lên vài giây ngắn ngủi đã có người bắt máy, cô mơ hồ tưởng mình vẫn đang trong giấc mộng. Sau đó, bên cạnh truyền đến những tiếng sột soạt, cửa phòng mở ra rồi khép lại.
Ôn Lương chợt bừng tỉnh, căn phòng tối om, nương theo ánh trăng nhìn sang chỗ nằm bên cạnh, trống không. Hóa ra lúc nãy không phải là mơ, có người gọi điện cho Phó Tranh.
Chẳng mấy chốc, tay nắm cửa bị ấn xuống rất khẽ, Phó Tranh nhẹ nhàng bước vào, nhìn Ôn Lương đang "ngủ say" rồi lặng lẽ vào phòng thay đồ. Thay xong quần áo, anh lại khẽ khàng rời khỏi phòng. Cửa phòng khép lại, không gian trở về với vẻ tĩnh lặng. Không lâu sau, dưới lầu vang lên tiếng động cơ xe.
Ôn Lương mở mắt, nhìn trần nhà trong bóng tối. Trong lòng cô có linh cảm, cuộc gọi mà Phó Tranh nhận là của Sở Tư Nghi. Cô thực ra muốn hỏi, nhưng lại không dám. Cô là một kẻ nhát gan, cô không muốn tự chuốc lấy nhục nhã nữa. Dù cô có lên tiếng níu kéo, Phó Tranh cũng sẽ không ở lại.
Ôn Lương nhắm mắt lại nhưng không còn chút buồn ngủ nào, cứ trằn trọc mãi. Đến gần sáng, dưới lầu lại vang lên tiếng động cơ. Một lát sau, cửa phòng mở ra, Phó Tranh cởi bỏ bộ quần áo vương đầy bụi đường, nằm xuống bên cạnh Ôn Lương như thể chưa từng đi đâu cả.
Ôn Lương cũng phối hợp diễn kịch với anh, coi như không biết anh đã đi ra ngoài.
Sáu giờ rưỡi sáng, Phó Tranh thức dậy đúng giờ để xuống lầu chạy bộ. Sau khi anh rời đi, Ôn Lương mới từ từ mở mắt, đáy mắt trong veo nhưng vương chút tia máu, trông như người không được nghỉ ngơi tốt. Cô nằm thêm một lát trên giường, đến gần bảy giờ mới dậy vệ sinh cá nhân.
Thay đồ xong xuống lầu, Phó Tranh đã đợi cô ở ghế sofa để cùng ăn sáng.
"Dậy rồi à, ăn cơm thôi." Phó Tranh đặt tờ báo xuống, đứng dậy từ ghế sofa, quan sát sắc mặt cô: "Tối qua không ngủ ngon à?"
Ôn Lương trả lời lấp lửng: "Mấy ngày nay mệt quá thôi."
Phó Tranh im lặng.
Đợi khi Ôn Lương đến công ty, thư ký Triệu ở bộ phận thư ký đột ngột kéo cô vào một nhóm WeChat. Tên nhóm là "Khu nghỉ dưỡng Suối nước nóng".
Thông báo nhóm viết: Xét thấy các bộ phận MQ, MF, ME làm việc nỗ lực, Phó tổng quyết định tự bỏ tiền túi mời mọi người đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng ở ngoại ô nghỉ ngơi hai ngày.
MQ, MF, ME đều là các thương hiệu con dưới trướng Phó thị. MF là thương hiệu mỹ phẩm, ME là thương hiệu chăm sóc da, cùng thuộc một hệ thống, quan hệ nhân viên giữa các bộ phận xưa nay vẫn luôn hòa thuận. Đây không phải nhóm lớn của công ty, nên nhân viên có chút buông thả, bắt đầu gửi icon tràn ngập trong nhóm: "Cảm ơn Phó tổng." "Phó tổng hào phóng quá."
Ôn Lương cũng gửi một cái icon theo mọi người, tiện tay lướt xem vòng bạn bè (moments). Bỗng nhiên, ngón tay cô khựng lại.
Sở Tư Nghi lúc ba giờ sáng sớm nay đã đăng một trạng thái: Cảm ơn sự đồng hành lúc rạng sáng.
Ảnh đính kèm là một đôi bàn tay đang nắm chặt vào nhau. Một lớn một nhỏ, rõ ràng là một nam một nữ. Đặc điểm bàn tay người đàn ông kia cũng rất rõ ràng, trắng trẻo thuôn dài, làm vợ chồng với Phó Tranh ba năm, Ôn Lương không thể không nhận ra.
Ôn Lương có trực giác, bài đăng này chắc chắn là chỉ dành cho mình cô thấy. Cô thấy hơi nực cười, Phó Tranh và Sở Tư Nghi, một người thì muốn giấu giếm cô, một người thì lén lút muốn cho cô biết.
Ôn Lương định chụp màn hình gửi cho Phó Tranh, nhưng rồi lại dừng lại. Thôi bỏ đi. Giống như học sinh tiểu học đi mách lẻo vậy, chuyện tạo hình cô từng tìm Phó Tranh nhưng anh ta căn bản không tin cô. Cô nói cho anh lý do Ngô Linh nhắm vào mình, anh cũng không tin cô. Trong lòng anh, Sở Tư Nghi dịu dàng lương thiện, căn bản không thể làm ra chuyện khiêu khích trên vòng bạn bè. Lại là người anh yêu, Phó Tranh càng sẽ không tin. Nói không chừng, anh còn chỉ trích cô vu khống Sở Tư Nghi cũng nên.
Bình luận