Chương 75: ĐÃ ĐƯỢC \"TẨY TRẮNG\"

Chẳng lẽ căn bệnh mà Sở Tư Nghi luôn treo trên miệng chính là từ chuyện đó mà ra?

"Không qua được, không thể nào qua được." Sở Tư Nghi khóc đến xé lòng, "Cứ nhắm mắt lại là em lại nhớ đến cảnh tượng lúc đó, em không sao quên được. Em đã gào thét tên anh, đã hy vọng biết bao nhiêu rằng anh sẽ đến cứu em..."

Phó Tranh im lặng. Ôn Lương cũng đứng yên ở góc khuất, không bước ra ngoài.

Phía bên ngoài vang lên một tiếng "rầm", tiếng khóc bị cánh cửa xe ngăn cách hoàn toàn. Đôi bàn tay đang buông thõng của Ôn Lương khẽ siết lại, cô nghiêng người nhìn ra ngoài, chiếc Cayenne màu đen đã lao ra khỏi hầm gửi xe.

Ôn Lương liếc nhìn màn hình điện thoại, khẽ thở dài, trong lòng có cảm giác như bụi trần đã định. Cô sớm đã đoán được Phó Tranh sẽ thỏa hiệp với Sở Tư Nghi. Cô vốn chẳng hề hy vọng vào Phó Tranh nên cũng không thấy thất vọng, chỉ là cảm thấy hơi trống trải và thẫn thờ. Có một kiểu cảm giác gọi là "quả nhiên đúng như vậy". Cô yêu anh, nhưng không còn dám ôm hy vọng vào anh nữa.

Ôn Lương đi thang máy trở lại tầng một, bắt taxi về nhà. Đi được nửa đường, tin nhắn của Phó Tranh gửi đến: "Xin lỗi Ôn Lương, anh có chút việc nên đi trước."

"Vâng, tôi đang bắt xe về nhà." Ôn Lương trả lời.

"Tối về nhà đợi anh ăn cơm."

"Ồ."

Ôn Lương ngoài miệng thì đáp ứng trong tin nhắn, nhưng trong lòng lại chẳng để tâm. Đếm lại những lần Phó Tranh bị Sở Tư Nghi gọi đi trước đây, có lần nào anh không ở lại bên ngoài cả đêm mới về? Nếu anh mà về trước giờ cơm tối thì đúng là mặt trời mọc đằng Tây. Điều đó chỉ chứng minh rằng công lực của Sở Tư Nghi không những không tăng mà còn giảm sút.

Bận rộn mấy ngày khiến Ôn Lương thấy mệt mỏi, về đến nhà cô liền lên lầu ngâm mình trong bồn tắm. Vừa ngâm bồn cô vừa lướt điện thoại, xem Weibo và các nền tảng khác, người thảo luận về buổi họp báo rất đông. Chủ đề được quan tâm nhất vẫn là Phó Tranh và Sở Tư Nghi, gần như đã là "bằng chứng thép" về chuyện hẹn hò. Các phe phái từ người qua đường, antifan cho đến fan duy nhất hay fan CP đều tập trung đông đủ, cãi vã ì xèo dưới các bài đăng và video.

Tuy nhiên, sau buổi họp báo, Ôn Lương đã được "tẩy trắng". Nhờ sức nóng của từ khóa, thân phận của Ôn Lương lại bị cư dân mạng đào bới thêm lần nữa.

Một cư dân mạng nhiệt huyết đã tra ra được bố của Ôn Lương chính là nhà báo lừng danh năm xưa – Ôn Vĩnh Khang. Dù ông đã qua đời được mười năm và giới trẻ hiện nay không mấy quen thuộc với cái tên này, nhưng cứ nhắc đến vụ án "Chất phụ gia thực phẩm" là mọi người lại nhớ ngay đến ông.

Hơn mười năm trước, khi truyền thông mạng chưa phát triển như bây giờ, loạt bài phóng sự về vụ án phụ gia thực phẩm đã đạt mốc trăm triệu lượt đọc, báo giấy phải in đi in lại nhiều lần. Kẻ chủ mưu – người đứng đầu một thương hiệu thực phẩm lớn – đã phải vào tù với mức án chung thân. Trước đó, Ôn Vĩnh Khang cũng từng đưa tin về nhiều vụ án gây chấn động khác, dù trong mắt đồng nghiệp, đó là những việc "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng".

Sau vụ án phụ gia, Ôn Vĩnh Khang bước vào tầm ngắm của công chúng, lý lịch trước đây của ông cũng được đào lại, nhận được vô số lời tán dương từ người dân. Khi ông qua đời vì tai nạn giao thông, mọi người đều vô cùng thương tiếc, đám tang đông nghịt người tiễn đưa, báo chí cũng đưa tin rầm rộ. Chỉ là mười năm trôi qua, những tin tức năm xưa chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ tìm thấy vài tấm ảnh mờ nhạt trong tang lễ. Lúc đó, con gái của Ôn Vĩnh Khang đang học trung học đã khóc đến chết đi sống lại, nhưng sau khi sức nóng qua đi, cũng chẳng còn ai quan tâm nữa. Có một vài tờ báo từng nhắc qua việc con gái ông được một gia đình nhận nuôi để tiếp tục việc học.

Hóa ra, Ôn Lương chính là con gái của Ôn Vĩnh Khang, được nhà họ Phó nhận nuôi sau khi bố cô qua đời. Có một người bố đáng kính như vậy, danh tiếng của Ôn Lương tự nhiên xoay chuyển theo hướng tích cực. Thêm vào đó, sau buổi họp báo, đa số người qua đường đều cho rằng tin tức Ôn Lương là kẻ thứ ba là do truyền thông thêu dệt. Nếu không, sao ba người họ có thể bình thản đứng chung một sân khấu như vậy?

Hơn nữa, hãy nghe phát ngôn của Sở Tư Nghi trên sân khấu, cô ta quen biết Ôn Lương từ lâu, giọng điệu lại nghe như coi Ôn Lương là em gái. Người bình thường sẽ dùng giọng điệu đó với "tiểu tam" sao?

Tuy nhiên, fan của Sở Tư Nghi vẫn không chịu buông tha cho Ôn Lương. Lúc chụp ảnh chung, váy của Sở Tư Nghi bị dẫm trúng khiến cô ta suýt ngã. Khi đó ống kính đã bắt được cảnh Sở Tư Nghi sau khi được Phó Tranh đỡ vững thì đã liếc nhìn Ôn Lương một cái. Cư dân mạng không nhìn rõ ai dẫm, nhưng bản thân Sở Tư Nghi thì nhìn thấy rõ. Thế là cái liếc mắt đó khiến fan quy kết tội dẫm váy lên đầu Ôn Lương. Dưới Weibo của Ôn Lương lại xuất hiện thêm hàng loạt bình luận mới "ra lò", may mà cô đã đóng chức năng nhắn tin riêng, nếu không hôm nay chắc chắn hộp thư sẽ nổ tung.

Nhưng những bình luận này chẳng ảnh hưởng gì đến cô, cô xem qua loa vài cái rồi tắt Weibo, đặt điện thoại xuống. Mặc kệ là khen hay mắng, tất cả đều là lưu lượng cả thôi.

Bên ngoài phòng vang lên tiếng gõ cửa: "Thưa bà, cơm tối chuẩn bị xong rồi ạ."

"Vâng, tôi xuống ngay." Ôn Lương đáp một tiếng rồi bước ra khỏi bồn tắm, thay bộ đồ mặc nhà đơn giản xuống lầu ăn cơm.

"Thưa bà, tối nay ông chủ có về không ạ? Có cần để phần cơm cho ông ấy không?"

"Chắc anh ấy không về đâu, không cần để phần đâu dì ạ." Ôn Lương nói vậy.

"Vâng."

Ôn Lương ăn xong liền lên lầu, dì giúp việc đi rửa nồi bát. Dọn dẹp xong xuôi, dì vừa từ bếp ra thì thấy Phó Tranh từ ngoài đi vào. Anh nới lỏng cổ áo, hỏi dì: "Sắp đến giờ ăn tối chưa dì?"

Dì giúp việc sững sờ: "Ông chủ, sao ông lại về ạ? Bà chủ bảo tối nay ông không về nên không để phần cơm, nồi cũng đã rửa xong rồi... Để tôi đi làm thêm chút gì cho ông ngay đây..."

Phó Tranh: "..."

"Vâng." Ánh mắt Phó Tranh tối sầm lại, anh đi thẳng lên lầu về phía phòng ngủ chính.

Hôm nay Ôn Lương không tăng ca nên đã lên giường nằm chơi điện thoại từ sớm. Bỗng nhiên cửa phòng mở ra, Phó Tranh sải bước đi vào. Thấy anh, Ôn Lương sững người: "Sao giờ này anh đã về rồi?"

Phó Tranh đứng khựng lại bên giường, nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô mà tức đến bật cười: "Chẳng phải anh đã bảo em tối nay về nhà đợi anh ăn cơm sao?"

"Ồ." Vẻ mặt Ôn Lương vẫn bình thản, "Trước đây mỗi khi anh đi đều là cả đêm, tôi cứ tưởng tối nay anh cũng không về."

Khóe môi Phó Tranh cứng đờ, anh mím môi: "Em thấy rồi à?"

"Vâng."

"Anh đưa cô ấy đến bệnh viện xong là về ngay." Nhìn biểu cảm và giọng điệu bình thản của Ôn Lương, Phó Tranh lập tức giải thích. Chẳng hiểu sao trong lòng anh lại có cảm giác khó chịu. Trước đây mỗi lần anh gặp Sở Tư Nghi rồi trở về, thái độ của Ôn Lương đều rất lạnh nhạt, giống như thuốc súng chỉ cần châm ngòi là nổ. Thế mà bây giờ cô lại bình tĩnh đến thế, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lại còn buổi họp báo hôm nay nữa. Lúc hai người cùng chơi trò xâu kim, anh không thấy có vấn đề gì. Nhưng sau đó cô lại sắp xếp cho anh và Sở Tư Nghi một trò chơi tương tác, khiến anh thấy bực bội khó hiểu. Cô đúng là rộng lượng thật đấy, lại đi tạo cơ hội thân mật cho chồng mình và người thứ ba.

Thực ra, truy cầu nguyên nhân thì vẫn là vì cô không yêu anh. Người cô yêu là Châu Vũ.

"Ồ." Ôn Lương tùy ý đáp lại một tiếng. Cô sẽ không vì việc trước đây anh thường xuyên ở lại với Sở Tư Nghi cả đêm, mà đêm nay chỉ đưa đến bệnh viện rồi về mà khen anh rộng lượng hay gì cả. Thực ra thì cũng như nhau thôi. Trừ khi anh trực tiếp từ chối Sở Tư Nghi.

"Ôn Lương." Phó Tranh gọi tên cô.

Ôn Lương rời mắt khỏi điện thoại nhìn anh: "Còn chuyện gì nữa không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập