Chương 35: VỪA ĂN CƯỚP VỪA LA LÀNG
Sáu giờ tối, Ôn Lương tan làm, đi thẳng xuống hầm gửi xe đợi Phó Tranh. Một lát sau, anh cũng đi xuống. Tài xế đưa hai người đến một studio tạo hình cá nhân.
Sau khi trang điểm và làm tóc xong, Ôn Lương vào trong thay đồ rồi xách váy bước ra. Phó Tranh đã chuẩn bị xong từ sớm, đang ngồi trên sofa chờ đợi. Nghe thấy tiếng động, anh ngước mắt nhìn lên và không khỏi ngẩn người trong chốc lát.
Người phụ nữ trước mặt mang lớp trang điểm tinh xảo, đôi mắt đào hoa khẽ cong lại đầy vẻ hút hồn. Đôi môi cô tô màu son cùng tông với màu mắt, vừa nồng cháy vừa kiêu sa. Mái tóc cô không làm quá cầu kỳ, vẫn xõa xuống như mọi khi nhưng hai bên được uốn xoăn nhẹ để tôn lên đường nét khuôn mặt. Cô diện chiếc váy dài trễ vai màu xanh nước biển, để lộ đôi bờ vai tròn trịa trắng sứ như gốm mịn.
Ôn Lương đi đến trước mặt anh, xoay một vòng: "Tạo hình này ổn chứ?"
Phó Tranh hoàn hồn, gật đầu rồi nhìn xuống đôi giày dưới chân cô: "Cổ chân em vừa mới đỡ, đi cao gót liệu có khó chịu không?"
"Cũng không sao đâu."
"Hay là đổi sang giày bệt đi."
Ôn Lương nghĩ đến đứa bé trong bụng, liền đáp: "Cũng được."
Phó Tranh vẫy tay bảo nhân viên mang đến một đôi giày bệt cùng tông với váy. Ôn Lương ngồi xuống sofa định cúi người tháo giày, Phó Tranh đã quỳ một gối xuống trước mặt cô: "Để anh giúp em."
Bàn tay to lớn của anh giữ lấy cổ chân cô, lần lượt tháo đôi cao gót ra, rồi cầm đôi giày bệt trong hộp cẩn thận xỏ vào chân cho cô. Ôn Lương lặng lẽ nhìn anh. Động tác của anh vô cùng thận trọng, vẻ mặt nghiêm túc, phong thái thanh tao như ngọc. Góc nghiêng với đường nét hoàn mỹ của anh luôn có sức hút mãnh liệt đối với cô.
Thay giày xong, Phó Tranh đứng dậy: "Đi thôi."
"Đây là lần đầu tôi tham dự, nếu có quy tắc gì anh nhớ nhắc tôi nhé." Ôn Lương chủ động khoác tay anh.
"Ừm. Loại tiệc này chẳng qua là để giết thời gian thôi. Trong buổi đấu giá từ thiện sẽ có bán trang sức, lát nữa em có ưng cái nào thì cứ nói với anh."
"Được."
Đến địa điểm tổ chức, hai người khoác tay nhau bước qua thảm đỏ để vào bên trong.
"Phó tổng đến rồi, thật là hiếm gặp quá." "Phó tổng thật là có nhã hứng nha." "Phó tổng, dự án phía đông thành phố..."
Vài người đàn ông mặc vest lịch lãm dắt theo bạn đời tiến lại chào hỏi, cung kính như vây quanh một vì sao sáng. Phó Tranh hàn huyên với họ vài câu. Một người đàn ông chỉ vào Ôn Lương bên cạnh anh, nở nụ cười đầy ẩn ý: "Phó tổng, vị này là...?"
"Em gái tôi, Ôn Lương."
Ôn Lương mỉm cười chào hỏi mọi người.
"Hóa ra đây là Ôn tiểu thư, danh tiếng đã lâu, hôm nay mới được diện kiến." "Ôn tiểu thư nên thường xuyên tham gia những hoạt động thế này mới phải."
Sau khi xã giao xong, Phó Tranh nói nhỏ vào tai cô: "Bên kia có mấy người bạn, anh qua chào một tiếng. Phía kia có đồ ăn, nếu em thấy chán thì cứ qua đó ngồi nghỉ. Đợi đến lúc bắt đầu đấu giá anh sẽ qua tìm em."
"Vâng."
Ôn Lương đi về phía khu vực bánh ngọt, chọn một phần tráng miệng rồi cầm thêm một ly rượu trắng (sau đó cô đổi ý lấy một ly nước lọc) đi về khu vực nghỉ ngơi. Cô vừa ăn vừa âm thầm quan sát mọi người trong bữa tiệc. Những người đến đây đều là giới thượng lưu ở Giang Thành, ít nhiều đều có gia thế.
Ôn Lương trước nay chưa từng tham gia những hoạt động này. Cô biết rõ vị trí của mình: một không phải con gái ruột nhà họ Phó, hai không phải lớn lên ở đây từ nhỏ, người trong vòng tròn này bề ngoài khách sáo nhưng trong lòng chưa chắc đã coi trọng cô. Giống như những người bạn bên cạnh Phó Tranh, ngoại trừ Giang Mộ, Ôn Lương luôn cảm thấy một khoảng cách vô hình khi tiếp xúc với họ. Họ không bao giờ thoải mái đùa giỡn, cười nói vô tư với cô như cách họ đối xử với Sở Tư Nghi. Họ mới là người cùng một tầng lớp.
Một người phụ nữ ăn mặc sành điệu tiến lại chào cô: "Này, sao cô lại ngồi đây một mình?"
Ôn Lương ngẩng đầu nhìn, mỉm cười nhẹ nhàng: "Chân tôi mới bị thương mấy hôm trước, không đứng lâu được."
Người phụ nữ nhìn xuống cổ chân cô rồi cũng không nói gì thêm, ngồi xuống cạnh cô, dùng khuỷu tay hích khẽ: "Tôi tên Tô Thần, cô tên gì?"
"Ôn Lương."
Tô Thần ghé sát lại, nhỏ giọng hỏi: "Lúc nãy tôi thấy cô vào cùng Phó Tranh, cô làm cách nào mà 'câu' được anh ta thế?"
Ôn Lương quay sang nhìn Tô Thần, quan sát cô ta từ trên xuống dưới. Bộ đồ cô ta mặc trông thì sang trọng nhưng thực chất là mẫu đã lỗi mốt, chiếc túi xách bên cạnh cũng là dòng cũ của một thương hiệu nhỏ.
Thấy Ôn Lương im lặng, Tô Thần hỏi tiếp: "Nhìn bộ dạng này của cô, chắc Phó Tranh chi không ít tiền cho cô đâu nhỉ? Mấy hạng người giàu có như họ chắc là khó 'thả thính' lắm phải không?"
"Cái này tôi không biết."
"Đừng thế chứ, truyền thụ cho tôi tí kinh nghiệm đi? Cô không biết đâu, lão bồ của tôi keo kiệt lắm, tôi phải cầu xin mãi lão mới chịu dắt đi dự tiệc đấy, tôi muốn đá lão từ lâu rồi."
"Tôi không biết, tôi không có 'câu' anh ấy." Ôn Lương cầm ly nước và đĩa bánh đứng dậy rời đi, tìm một chỗ khác ngồi xuống.
Tô Thần thấy vậy liền hừ lạnh một tiếng: Đã làm đĩ còn muốn lập bàn thờ trinh tiết à?
Cửa chính buổi tiệc liên tục có người đi vào. Ôn Lương vô tình ngước mắt lên, bỗng chốc nhìn thấy một bóng hình quen thuộc —— Sở Tư Nghi. Cô ta cũng đến buổi đấu giá từ thiện này.
"Nhìn gì thế?" Một giọng nam vang lên bên tai, Chu Vũ ngồi xuống cạnh cô.
Ôn Lương hoàn hồn, nhìn Chu Vũ đầy ngạc nhiên: "Sao cậu cũng ở đây?"
"Người quản lý bảo tớ đến. Không ngờ cậu cũng ở đây, chân thế nào rồi?"
"Đỡ nhiều rồi."
"Vậy thì tốt. Cậu đi một mình à?"
"Tớ đi cùng Phó tổng."
Chu Vũ nhướng mày: "Lúc nãy tớ thấy Sở Tư Nghi, còn tưởng cô ta đi cùng Phó Tranh chứ. Kìa, chẳng phải họ đằng kia sao?"
Ôn Lương nhìn theo hướng tay chỉ của Chu Vũ. Xuyên qua đám người thưa thớt, cô thấy Sở Tư Nghi không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt Phó Tranh. Hai người đang trò chuyện, gương mặt Phó Tranh mang theo nụ cười dịu dàng, trông họ thật giống một cặp trời sinh.
Sắc mặt Ôn Lương tái nhợt, lồng ngực nhói lên đau đớn. Cô thu hồi tầm mắt, chuyển chủ đề: "Phim Vân Thủy Thành bao giờ khai máy? Khi nào cậu vào đoàn, nếu có thời gian tớ sẽ đi thăm ban."
Vừa nói xong, Ôn Lương đã hối hận. Cô nói mà không kịp suy nghĩ, giờ mới sực nhớ ra nữ chính của bộ phim đó chính là Sở Tư Nghi.
Chu Vũ lại tưởng cô nói thật, cười đáp: "Cậu nói đấy nhé. Cuối tháng này vào đoàn rồi, lúc đó tớ sẽ báo, nhất định phải đến thăm tớ đấy."
Ôn Lương lơ đãng "ừm" một tiếng. Chu Vũ chủ động tìm chủ đề, hai người trò chuyện thêm một lát. Chu Vũ như vô tình nói: "Sắp đến giờ đấu giá rồi. Tớ đoán Sở Tư Nghi sẽ ngồi cạnh Phó tổng của các cậu, hay là cậu ngồi cạnh tớ đi?"
Ôn Lương lắc đầu từ chối: "Thôi đừng, chắc sẽ có phóng viên đấy."
Chu Vũ không ép, gật đầu: "Cũng đúng." Thấy Ôn Lương đã ăn xong phần bánh, anh hỏi: "Cậu muốn ăn gì không? Tớ đi lấy."
"Vậy cho tớ một miếng bánh matcha nhé, cảm ơn cậu."
Chu Vũ đứng dậy đi lấy hai miếng bánh matcha mang lại: "Của cậu đây."
"Cảm ơn cậu."
"Ôn Lương." Có người gọi cô.
Ôn Lương ngẩng đầu lên, phát hiện Phó Tranh đã đứng trước mặt mình từ lúc nào, ánh mắt anh tối đen như mực.
"Phó tổng." Chu Vũ chào hỏi.
Ánh mắt Phó Tranh quét qua Chu Vũ một lượt, khẽ gật đầu hờ hững rồi trầm giọng nói với Ôn Lương: "Buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi, vào chỗ ngồi với anh đi."
"Vâng." Ôn Lương mỉm cười đứng dậy nói với Chu Vũ: "Tạm biệt nhé, lần sau nói chuyện tiếp."
Ánh mắt Phó Tranh thoáng hiện vẻ u ám.
"Lần sau nói chuyện tiếp." Chu Vũ đáp.
Bình luận