Chương 34: BÀI ĐĂNG ĐÍNH CHÍNH

"Tư Nghi, anh đã hứa với em nhất định sẽ ở bên em. Em yên tâm, anh sẽ không nuốt lời đâu."

"Nhưng anh đã có vợ rồi. Anh đã kết hôn, anh không còn là của em nữa. Anh coi em là hạng người gì? Nếu ngay từ đầu em biết anh đã kết hôn, em tuyệt đối sẽ không liên lạc, càng không bao giờ ở bên anh. Anh bảo em phải đối mặt với A Lương thế nào đây?" Sở Tư Nghi nước mắt đầm đìa.

"Là anh có lỗi với cô ấy, không liên quan đến em. Anh đã quyết định ly hôn thỏa thuận, sớm muộn gì cũng sẽ đi lấy giấy chứng nhận."

"Tư Nghi, tin anh thêm lần này nữa được không? Anh nhất định không thất hứa đâu."

"Thật không?" Sở Tư Nghi rụt rè hỏi.

"Thật mà." Phó Tranh gật đầu cam đoan.

Sở Tư Nghi lập tức nhào vào lòng Phó Tranh, gào khóc nức nở: "A Tranh, em không nỡ rời xa anh, em thực sự không nỡ. Để em rời xa anh, thà để em chết quách đi cho xong."

Phó Tranh ôm lấy Sở Tư Nghi, khẽ vỗ về lưng cô ta để an ủi.

"Phó tổng, tôi có chuyện cần nhắc nhở anh." Vương Nghiên đứng bên cạnh lên tiếng.

"Chuyện gì?"

"Anh đừng quên Tư Nghi là một ngôi sao. Nếu chuyện hôn sự của anh bị bại lộ, Tư Nghi sẽ trở thành kẻ thứ ba bị người đời phỉ nhổ, tiền đồ hủy hoại hoàn toàn. Tôi hy vọng anh hiểu rõ điều này. Nếu anh không thể đảm bảo an toàn cho Tư Nghi, thì đừng tiếp xúc với cô ấy nữa."

"Cô yên tâm, tôi sẽ không để Tư Nghi xảy ra chuyện gì đâu." Phó Tranh trịnh trọng hứa hẹn.

"Vậy thì tốt, tôi yên tâm rồi. Anh không biết hồi đó ở nước ngoài khi tôi gặp Tư Nghi, cô ấy trông thiếu sức sống đến nhường nào đâu..."

Vô tình, Sở Tư Nghi liếc thấy trên cổ áo sơ mi của Phó Tranh có một vệt đỏ nhỏ, trông rất giống một vết hôn. Toàn thân cô ta cứng đờ, ánh mắt lóe lên một tia u ám. Đột nhiên, cô ta đẩy Phó Tranh ra rồi òa khóc nức nở.

"Sao thế?" Phó Tranh ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

"Anh đừng có qua đây, đừng chạm vào em! Anh đã chạm vào người đàn bà khác thì đừng có đụng vào em!" Sở Tư Nghi vừa khóc vừa hét.

Phó Tranh sững sờ. Anh nhìn vào chiếc gương đứng trong phòng, tiến lại gần kéo nhẹ cổ áo ra xem, quả nhiên thấy một "dấu dâu tây" đỏ chói.

Đúng lúc đó, điện thoại của Vương Nghiên reo lên, cô ta vội vàng ra ngoài nghe máy. Đầu dây bên kia là giọng nói hớt hải của trợ lý: "Chị Vương, chị mau xem hot search đi!"

Vương Nghiên mở Weibo, thấy một từ khóa đang lên là Giải trí Tinh Thần. Hóa ra trang chính thức của Giải trí Tinh Thần đã đăng bài đính chính, khẳng định việc đầu tư vào phim Vân Thủy Thành không hề liên quan đến một nữ nghệ sĩ nào cả, đó chỉ là hoạt động thương mại bình thường đã được lên kế hoạch từ năm ngoái.

Bài đính chính được hàng loạt trang tin chia sẻ lại. Dưới phần bình luận, cư dân mạng bàn tán xôn xao: "Cái cô Sở Tư Nghi này về nước chưa có tác phẩm gì mà hot search thì lên hơi nhiều đấy." "Nực cười thật, fan nhà ai đó cứ nhận vơ rồi tự biên tự diễn làm công ty người ta phải ra mặt đính chính."

Phó Tranh tuy không phải nghệ sĩ nhưng cũng có lượng "fan bạn gái" và fan cá nhân đông đảo. Dưới bài đăng này, họ như tìm được đồng minh nên hoạt động cực kỳ sôi nổi.

Vương Nghiên lướt qua bình luận rồi lập tức quay lại phòng: "Phó tổng, anh xem đi." Cô ta đưa thẳng điện thoại cho anh. "Tôi hy vọng Phó tổng cho Tư Nghi một lời giải thích, nếu không dư luận sẽ nghĩ Tư Nghi đang cố tình dựa hơi, điều này cực kỳ bất lợi cho cô ấy."

Phó Tranh lướt nhanh các bình luận, lập tức liên lạc với trợ lý Dương để dìm nhiệt độ xuống, sau đó gọi cho người phụ trách Giải trí Tinh Thần. Đầu dây bên kia, người phụ trách run rẩy trả lời: "Phó tổng, tôi cũng không còn cách nào khác. Là Chủ tịch bắt tôi làm vậy. Chủ tịch nói nếu anh có thắc mắc gì thì hãy đích thân đi hỏi ông ấy."

Phó Tranh bước ra ngoài, gọi điện cho ông nội. Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.

"Alo, ông nội ạ."

"A Tranh à, tìm ông có việc gì không?" Giọng ông nội đầu dây bên kia vẫn vui vẻ.

"Ông nội, chuyện đính chính của Giải trí Tinh Thần là do ông sai người làm ạ?"

"Phải. Từ khi anh tiếp quản Phó Thị, ông đã không còn can thiệp vào việc công ty, để tránh mấy lão già kia không hài lòng lại chạy đến chỗ ông kiện cáo. Nhưng chuyện này thì khác, ông bắt buộc phải ra tay."

"Anh xem anh đang làm cái trò gì thế này! Sáng sớm bữa sáng còn chẳng thèm ăn, ông cứ tưởng anh đến công ty, hóa ra anh lại đi tìm Sở Tư Nghi? Coi lời ông nói như gió thoảng bên tai phải không? Ba năm qua A Lương có điểm nào không tốt với anh?"

"Nếu ngay từ đầu anh đã không muốn chịu trách nhiệm đến cùng thì đừng kết hôn với con bé. Năm đó ông giao A Lương cho anh là muốn anh mang lại hạnh phúc cho nó, giờ anh bảo ông phải đối mặt với A Lương thế nào đây?"

Phó Tranh im lặng một lát: "Ông nội, con hứa sau này sẽ không để xảy ra chuyện như vậy nữa. Nhưng con hy vọng lần sau trước khi làm việc gì, ông hãy bàn bạc với con một tiếng."

...

Ôn Lương thức dậy muộn, dì giúp việc ở nhà cũ đã đặc biệt chuẩn bị lại bữa sáng cho cô. Khi cô ăn xong đã là mười giờ, không kịp giờ làm nên cô quyết định ở lại bầu bạn với ông bà nội và dùng bữa trưa tại đó.

Lúc sắp rời đi, bà nội đưa cho Ôn Lương một tấm thiệp mời: "Đây là thiệp mời dạ tiệc từ thiện Euler gửi đến chỗ bà. Một bà già như bà thì cần cái này làm gì? Cháu và A Tranh đi đi, yên tâm, bà sẽ nói với nó."

Ôn Lương hiểu rõ ông bà nội đang cố ý tìm cách hàn gắn cô và Phó Tranh. Chỉ là họ không biết rằng hai người đã ký đơn ly hôn rồi.

"Bà nội, cháu chưa bao giờ đi mấy buổi tiệc thế này, e là..."

"Không sao, lần này có A Tranh dẫn cháu đi mà. Sẽ không có chuyện gì đâu. A Lương, cháu phải cố gắng lên đấy." Bà nội vỗ về tay Ôn Lương.

Ôn Lương nhìn bà nội, lấy hết can đảm gật đầu. Rời khỏi nhà cũ, cô quay về công ty. Vừa ra khỏi thang máy để về văn phòng, cô gặp thư ký của phòng Tổng giám đốc.

"Giám đốc Ôn, Phó tổng bảo nếu cô đến thì vào gặp anh ấy ngay."

"Được, tôi biết rồi."

Ôn Lương chuyển hướng sang phòng Tổng giám đốc. Sau khi gõ cửa và được phép, cô bước vào: "Phó tổng, anh tìm tôi có việc gì ạ?"

Phó Tranh ngồi sau bàn làm việc, ngẩng đầu nhìn cô: "Em đến rồi à, vừa từ nhà cũ ra sao?"

"Vâng."

"Gọi em qua đây là muốn hỏi em một chuyện, anh hy vọng em nói thật cho anh biết."

"Anh hỏi đi."

"Có phải em đã nói với ông nội rằng anh đi tìm Sở Tư Nghi không?"

Đôi mắt Ôn Lương thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, cô lắc đầu dứt khoát: "Không phải tôi."

Đôi mắt Phó Tranh đen kịt, nhìn chằm chằm vào cô không rời: "Chắc chắn không phải em chứ?"

Ôn Lương cũng nhìn thẳng vào anh, không hề né tránh: "Thực sự không phải tôi."

Lòng cô thắt lại. Phó Tranh thực sự chẳng tin tưởng cô một chút nào. Thấy Phó Tranh im lặng, Ôn Lương truy hỏi: "Ông nội biết anh đi tìm Sở Tư Nghi rồi sao? Thực ra cũng bình thường thôi, là do ông bà hiện giờ không quản việc nên mới khiến chúng ta có ảo tưởng là họ không biết gì, thực chất trong lòng họ đều rõ mồn một cả."

Phó Tranh khẽ "ừm" một tiếng: "Anh biết rồi, em về trước đi. Tối nay tan làm đợi anh dẫn em đi làm tóc và chọn đồ." Bà nội đã nói với anh về buổi dạ tiệc từ thiện.

"Vâng. Không còn việc gì khác thì tôi xin phép." Ôn Lương quay người rời đi.

"Đợi đã." Cô khựng lại, xoay người nhìn anh: "Còn chuyện gì nữa ạ?"

Phó Tranh đưa tay chỉnh lại cổ áo: "Lần sau đừng để lại dấu vết trên người anh nữa."

Ôn Lương ngẩn ra, nhìn vết đỏ lộ ra trên cổ anh, cô mới nhận ra anh đang nói đến điều gì. Cô khẽ mỉm cười: "Yên tâm, sẽ không có cơ hội đó nữa đâu."

Ôn Lương bước ra khỏi văn phòng. Phó Tranh nhìn theo bóng lưng cô, câu nói vừa rồi cứ lặp đi lặp lại trong đầu khiến lòng anh dấy lên một cảm giác khó tả.

Sẽ không có lần sau nữa.

Anh chậm rãi thả lỏng, tựa người vào lưng ghế và nhắm mắt lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập