Chương 26: CÔ LÀM GÌ CÓ TƯ CÁCH ĐÓ

"Anh sẽ cố gắng." Phó Tranh nói.

"Sở tiểu thư bị làm sao vậy?" Ôn Lương lấy hết can đảm để hỏi.

Trong lòng cô đã sớm có dự cảm, Phó Tranh đi chuyến này sẽ không quay về, giống hệt như ngày hôm qua. Không biết Sở Tư Nghi đã dùng lý do gì để gọi anh đi? Hai ngày liên tiếp rồi.

Phó Tranh quay đầu nhìn cô, chau mày: "Ôn Lương, trước đây em không bao giờ hỏi nhiều như vậy."

Sắc mặt Ôn Lương trắng bệch: "Chân tôi rất đau, anh có thể..."

"Vết thương ở chân em không nghiêm trọng, có chuyện gì thì gọi dì giúp việc." Giọng Phó Tranh lạnh lùng, anh rời đi mà không thèm quay đầu lại.

Ôn Lương nhìn theo bóng lưng anh, lòng đắng ngắt. Khó khăn lắm cô mới bóc tách lớp vỏ bọc cứng cỏi để lộ ra một chút mềm yếu, vậy mà anh lại bảo cô phiền phức. Khi một người đã không còn hứng thú với bạn, thì bạn có tỏ ra yếu đuối thế nào cũng vô dụng mà thôi.

Vốn dĩ họ sắp ly hôn rồi, cô làm gì có tư cách để can thiệp chứ? Là cô hồ đồ rồi, chỉ vì Phó Tranh bôi thuốc cho mình mà cô đã lún sâu đến mức quên mất mình là ai. Lại một lần nữa tự chuốc lấy nhục nhã.

Điều Ôn Lương không ngờ tới là, Phó Tranh đi chuyến này không chỉ là một đêm, mà đến cả ngày hôm sau cũng không về, bao gồm cả đêm hôm sau nữa. Cô không cam lòng, ngồi trên giường đợi đến đêm muộn, lướt điện thoại vô định cho đến khi không gượng dậy nổi mà thiếp đi, trên đầu giường vẫn để lại một ngọn đèn sáng.

Sáng sớm tỉnh dậy, tấm ga trải giường bên cạnh vẫn phẳng phiu, không có dấu vết của người vừa nằm. Ôn Lương nằm trên giường, nhìn trần nhà, khẽ thở dài. Hà tất phải vậy chứ? Cô thầm nghĩ, đã quyết định ly hôn rồi, sao còn ôm giữ hy vọng làm gì.

Chỉ là, đó là người mà cô đã thầm yêu suốt mười năm, là người đã đầu ấp tay gối suốt ba năm hôn nhân, làm sao cô có thể cam tâm cho được? Có lẽ, phải đợi đến khi Phó Tranh làm cô thất vọng nhiều hơn nữa, tiêu sạch toàn bộ tình yêu này, cô mới không còn ôm hy vọng nữa.

Ôn Lương nằm trên giường một lát rồi gắng gượng dậy vệ sinh cá nhân. Hôm nay là Chủ Nhật, ngày mai là Thứ Hai, là ngày cô và Phó Tranh đã hẹn đi lấy giấy chứng nhận ly hôn. Lấy xong tờ giấy đó, họ sẽ thực sự không còn quan hệ gì nữa. Dù họ vẫn phải sống chung một nhà nhưng không còn sự ràng buộc của hôn nhân. Mặc cho anh và Sở Tư Nghi thân mật ra sao, cô cũng không còn tư cách can thiệp, chỉ có thể trơ mắt nhìn chồng mình trở thành người đàn ông của kẻ khác. Những ngày tháng đó chắc chắn sẽ còn khó khăn hơn.

Ôn Lương không muốn sống những ngày như thế, cũng không muốn biến mình thành một người đàn bà oán phụ. Cô chống nạng ra ban công, ngồi trên ghế xích đu sưởi nắng. Chiếc điện thoại bên cạnh vang lên tiếng thông báo tin nhắn WeChat.

Là Chu Vũ gửi tới.

Mèo Béo: "Chẳng phải nói hai hôm nữa qua nhà tớ chơi sao? Hôm nay cuối tuần rồi, sao vẫn chưa thấy đâu?"

Ôn Lương lúc này mới nhớ ra chuyện đã hứa với Chu Vũ mấy hôm trước, vội vàng trả lời.

Lúc Nóng Lúc Lạnh: "Xin lỗi nhé, chắc tớ không đi được rồi. Cho tớ gửi lời xin lỗi đến bác trai bác gái, khi nào có thời gian tớ chắc chắn sẽ qua thăm hai bác."

Mèo Béo: "Sao vậy? Công việc bận quá à? Sao hai ngày nay tớ không thấy cậu ở studio?"

Lúc Nóng Lúc Lạnh: "Chuyện dài lắm. Tớ không đến studio là vì lần cuối ở đó bị cái giá đổ trúng, bong gân chân rồi, giờ vẫn đang nằm bẹp ở nhà đây..."

Tin nhắn của Mèo Béo khựng lại một lát, rồi đột nhiên một cuộc gọi video ập tới. Ôn Lương nhấn chấp nhận, màn hình hiện lên gương mặt điển trai của Chu Vũ, cậu ấy lo lắng nhìn vào màn hình: "Thế nào rồi? Có nghiêm trọng không? Đi bệnh viện khám chưa? Bác sĩ nói sao?"

Ôn Lương an ủi: "Yên tâm đi, hôm đó tớ đi khám luôn rồi, bác sĩ bảo không nghiêm trọng lắm, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi." Nói đoạn, Ôn Lương chuyển camera sang phía sau cho Chu Vũ xem cái cổ chân phải đang băng bó, rõ ràng là sưng vù lên.

"Thế này mà bảo không nghiêm trọng? Sao lại thành ra nông nỗi này?"

"Chắc tại tớ xui xẻo, dạo này đang gặp hạn 'thủy nghịch' (sao thủy nghịch hành)." Ôn Lương cười nói.

"Ồ, mấy ngày tớ nghỉ này mẹ tớ định đi chùa, hay là để tớ nhờ bà cầu cho cậu một lá bùa bình an nhé?"

"Vậy thì tốt quá!" Ôn Lương chuyển camera lại phía trước.

"Này, cậu đang ở đâu thế? Nếu cậu không qua được thì hay là tớ đến thăm cậu nhé? Cậu muốn ăn gì không? Tớ tiện đường mang qua cho, có tiện không?" Chu Vũ nói vẻ tự nhiên như không.

Ôn Lương và Chu Vũ là bạn từ thuở nhỏ, nhưng mới chính thức tái hợp vào năm ngoái. Vì công việc của Chu Vũ cực kỳ bận rộn nên riêng tư họ không gặp nhau mấy lần, hầu như đều hẹn ăn ở ngoài, hoặc là Ôn Lương đến nhà thăm bố mẹ Chu Vũ. Ngược lại, Chu Vũ không hề biết tình hình phía Ôn Lương, chỉ biết cô được nhà họ Phó nhận nuôi.

Chu Vũ đề nghị đến thăm, Ôn Lương đương nhiên không từ chối, dù sao giờ Phó Tranh cũng không có nhà. Cô mỉm cười đồng ý: "Được, vậy cậu đến đi. Ở khu biệt thự Tinh Hà Loan, đến chỗ bảo vệ thì báo tớ một tiếng. Ừm... lúc đến nhớ mang cho tớ vịt quay của tiệm trên đường Vân Lĩnh, với bánh rừng đen (Black Forest) ở tiệm bánh tầng một trung tâm thương mại Kim Thịnh nhé."

"Đại ca à, hai chỗ này không thuận đường đâu..."

"Thì phiền cậu đi vòng một chút, đã đến thăm người ta thì phải có thành ý chứ."

"Được rồi, được rồi, tớ đến ngay đây." Chu Vũ cười bất lực, trong giọng nói mang theo vài phần cưng chiều.

Chu Vũ đến nơi đã gần trưa. Bảo vệ gọi cuộc gọi hình ảnh xác nhận xong mới cho cậu vào khu nhà. Lúc này, dưới sự giúp đỡ của dì giúp việc, Ôn Lương đã từ tầng hai xuống tầng một ngồi ở phòng khách.

Chu Vũ tìm được vị trí biệt thự theo số nhà Ôn Lương đưa. Lúc bước vào từ bên ngoài, cậu lẩm bẩm: "Giá nhà ở đây chắc chẳng rẻ đâu nhỉ?"

Ôn Lương cười bảo: "Cậu là đại minh tinh mà còn thiếu chút tiền nhà này sao?"

"Cũng không hẳn. Tớ chỉ muốn xem nhà họ Phó đối xử với cậu thế nào thôi, nếu họ đối xử không tốt, tớ đón cậu về nhà tớ sống luôn cho xong." Chu Vũ nửa đùa nửa thật nói.

Đúng lúc đó, dì giúp việc từ bếp đi ra hỏi: "Tiểu thư, trưa nay hai người muốn dùng món gì?"

Hai chữ "Tiểu thư" là do Ôn Lương đặc biệt dặn dì giúp việc đổi cách gọi. Cô sắp ly hôn với Phó Tranh rồi, đoạn trải nghiệm thầm kín này bạn bè cô đều không biết, đến thời điểm này cũng không cần thiết phải để họ biết làm gì. Sau khi ly hôn, căn biệt thự này sẽ thuộc quyền sở hữu của Ôn Lương, mời Chu Vũ đến cũng chẳng sao.

Ôn Lương đọc vài món mình thích, rồi nói với Chu Vũ: "Cậu thích ăn gì cứ bảo dì nhé, tay nghề của dì giỏi lắm, món gì cũng làm được."

"Vậy tớ không khách sáo nhé." Chu Vũ cũng gọi vài món mình thích.

Dì giúp việc quay vào bếp, Ôn Lương bảo Chu Vũ: "Mau lấy cái bánh rừng đen mua cho tớ ra đây, tớ muốn ăn luôn."

"Được thôi."

Lần này Chu Vũ mang đến không ít quà cáp, cậu ấy phải chạy ra ngoài bê từ cốp xe hai lượt mới hết. Những thứ đó không phải là đồ quý hiếm gì, chỉ là chút tấm lòng của bố mẹ Chu Vũ.

Ôn Lương chỉ tay về một góc phòng khách: "Cứ để hết ở đây đi, lát ăn xong tớ bảo dì dọn."

Chu Vũ vừa gật đầu vừa mang con vịt quay vào bếp. Lúc ăn trưa, hai người nói cười vui vẻ, nhắc lại chuyện hồi nhỏ khiến cả hai không khỏi bật cười, bầu không khí vô cùng hài hòa. Đến hơn một giờ chiều, Chu Vũ lái xe rời đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập