Chương 25: ĐỨA BÉ THẾ NÀO RỒI?
Không biết đã qua bao lâu, Ôn Lương tỉnh dậy trong một màn đêm tĩnh mịch, điều đầu tiên cô cảm nhận được là mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Cô mở mắt, nhìn quanh một lượt mới nhận ra mình đang ở trong phòng bệnh.
"Ôn Lương, em tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào?"
Vừa mở mắt ra, đập vào mắt cô là gương mặt điển trai của Phó Tranh. Tay Ôn Lương vô thức đặt lên bụng mình.
"Cũng tạm." Cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối mịt.
Đúng lúc này, bụng cô vang lên hai tiếng "ọc ọc".
"Đói rồi phải không, để anh bảo người mang đồ ăn tới?"
"E là hơi chậm, giờ tôi đói lắm rồi, anh xuống dưới mua cho tôi được không?" Ôn Lương ngước nhìn anh.
Lần đầu tiên Phó Tranh thấy Ôn Lương có biểu cảm ngoan ngoãn và mềm mỏng như vậy, anh vô thức gật đầu: "Được, anh đi mua cho em. Em ở trong phòng phải cẩn thận, có chuyện gì thì gọi y tá, đừng tự ý xuống giường."
Ôn Lương gật đầu.
Ngay khi Phó Tranh rời đi, Ôn Lương nhấn chuông gọi y tá. Rất nhanh sau đó có người bước vào: "Bệnh nhân cần gì ạ? Hay trong người thấy không thoải mái ở đâu?"
"Y tá, tôi muốn biết con của tôi..."
"Bệnh nhân yên tâm, đứa bé không sao cả. Chỉ là hiện tại thai tượng không ổn định, cộng thêm mắt cá chân của cô bị bong gân, bác sĩ khuyên cô mấy ngày tới không nên xuống giường đi lại."
Nghe được câu trả lời mình hằng mong, Ôn Lương mới thở phào nhẹ nhõm: "Vâng, cảm ơn y tá."
"Không có chi. Vì cô đang mang thai nên chúng tôi không kê thuốc uống, chỉ có thuốc bôi ngoài da cho chỗ bong gân, cô nhớ thay thuốc đúng giờ là được. Ngày mai cô có thể xuất viện."
"Vâng, cảm ơn cô."
Một lúc sau, Phó Tranh quay lại. Anh mua cơm từ căn tin bệnh viện, gồm một món mặn, một món xào, canh và cơm, kèm theo một quả lê và một hộp sữa.
Ôn Lương mở hộp cơm ra ăn: "Hay là anh về trước đi, ở đây có y tá rồi. Ngày mai đến đón tôi xuất viện là được, nếu mai anh bận thì bảo tài xế qua."
"Anh ở lại đây với em. Chân em bị thương, ở một mình không tiện. Anh đã bảo tài xế mang quần áo thay đến rồi."
Lòng Ôn Lương thoáng ấm áp: "Được."
Đột nhiên, chuông điện thoại của Phó Tranh vang lên. Anh lấy máy từ túi quần ra, liếc nhìn màn hình rồi vừa nghe vừa đi ra ngoài: "Alo, Tư Nghi à?"
Nghe thấy hai chữ đó, đôi mắt đang cụp xuống của Ôn Lương khẽ động, cô dỏng tai lên nghe ngóng. Nhưng anh đã đi xa, cô chẳng nghe thấy gì thêm.
Lát sau Phó Tranh quay lại, vẻ mặt đầy hối lỗi: "Ôn Lương, xin lỗi nhé, tình trạng của Tư Nghi không được tốt, giờ anh phải đi một chuyến. Anh đã gọi tài xế đưa dì giúp việc đến đây, ngày mai anh sẽ đón em về nhà."
Chẳng đợi Ôn Lương trả lời, Phó Tranh đã rảo bước rời khỏi phòng bệnh. Nhìn theo bóng lưng vội vã của anh, Ôn Lương cười khổ.
Cuối cùng, tài xế vẫn đưa người làm đến chăm sóc cô suốt đêm tại bệnh viện. Sáng sớm hôm sau, sau khi thay thuốc, tài xế đón cô về nhà. Với sự dìu dắt của người làm, Ôn Lương chống nạng đi ra xe. Trên xe chỉ có mỗi tài xế. Phó Tranh không đến.
Ôn Lương cúi đầu mím môi. Ngồi trên xe nhìn cảnh vật lướt nhanh ngoài cửa sổ, cô thầm nghĩ, hóa ra trong lòng cô vẫn mong đợi anh đến. Cô thật sự rất dễ dỗ dành, chỉ tiếc là Phó Tranh ngay cả một chút tâm tư đó cũng chẳng muốn phí hoài lên người cô.
Vì chân đau không thể đến công ty, Ôn Lương bảo trợ lý mang laptop đến nhà để làm việc từ xa, xử lý vài nghiệp vụ thường nhật. Để tránh đi lại cầu thang phiền phức, cô chỉ quanh quẩn trong phòng ngủ tầng hai. Cơm nước cũng do dì giúp việc mang lên tận phòng.
Đang bận xử lý công việc, nghe tiếng mở cửa, cô ngỡ là dì giúp việc mang cơm nên nói vọng ra: "Dì cứ để trên bàn đi, lát nữa cháu ăn."
"Ăn cơm trước rồi làm sau, không gấp gáp gì vài phút này đâu." Giọng của Phó Tranh vang lên.
Ôn Lương ngẩng đầu, thấy anh đang mang cơm cho mình: "Anh tan làm rồi à?"
"Ừm."
Ôn Lương gập máy tính lại, Phó Tranh đặt khay cơm lên bàn cạnh giường rồi đi xuống lầu ăn cơm. Đợi cô ăn xong, anh lại lên thu dọn bát đũa. Lúc quay lại, tay anh cầm theo một chiếc túi nilon đựng mấy loại thuốc của cô.
Trong đó không chỉ có thuốc bệnh viện vừa kê, mà còn có cả lọ thuốc "đau dạ dày" mà cô vẫn dùng trước đây. Thấy Phó Tranh lấy từng lọ thuốc ra, tim Ôn Lương đánh thót một cái, ngón tay siết chặt lấy góc áo.
Phó Tranh cầm hai lọ nhựa trắng không có nhãn mác, lắc lắc: "Đây là thuốc dạ dày em lấy ở bệnh viện à? Sao bao bì lại thế này?"
Ôn Lương nơm nớp lo sợ giải thích: "Là do tôi tự thay lọ đấy, để cả hộp thì bất tiện quá. Tuần sau có lẽ tôi phải đi công tác nên mới chiết ra lọ nhỏ."
Lý do này xem chừng cũng xuôi tai, Phó Tranh không hỏi thêm, chỉ dặn: "Chân em tuần sau chưa chắc đã khỏi đâu, nếu không thực sự cần thiết thì cứ để người khác đi."
Ôn Lương vâng một tiếng, thầm thở phào. Anh lại xem tiếp các loại thuốc khác, lấy tuýp thuốc bôi ra hỏi: "Hôm qua bệnh viện chỉ cho thuốc bôi, không có thuốc kháng viêm hay thuốc tan máu bầm để uống à?"
Ôn Lương lắc đầu: "Chẳng phải dạo này dạ dày tôi không tốt sao, bác sĩ bảo mấy loại đó hại dạ dày nên không kê."
Lại là vì dạ dày không tốt. Phó Tranh khẽ nhíu mày, cảm thấy có gì đó lạ lẫm nhưng không nói rõ được là gì.
"Để anh thay thuốc cho em." Phó Tranh cầm cuộn băng gạc và thuốc bôi ngồi xuống cạnh giường, lật chăn của Ôn Lương ra.
"Hay là để dì làm cho tôi?"
"Vậy anh gọi dì lên nhé?"
Ôn Lương mím môi không đáp. Phó Tranh biết, mỗi khi như vậy nghĩa là cô đang khẩu xà tâm phật. Bàn tay to lớn của anh nắm lấy bàn chân bị thương của cô. Tay anh rất nóng, nóng đến mức Ôn Lương muốn rụt lại.
Anh cẩn thận tháo lớp băng gạc cũ, để lộ khớp mắt cá sưng to và lớp thuốc chưa thấm hết. Phó Tranh dùng khăn giấy cồn lau sạch thuốc thừa, cái khớp sưng vù hiện ra trắng bệch, căng mọng như một chiếc bánh mì lớn. Anh dùng tăm bông phết một lớp thuốc mới lên, quấn băng gạc lại rồi thắt nút.
"Xong rồi." Phó Tranh kéo chăn đắp lại cho cô.
"Cảm ơn."
Phó Tranh cất đồ vào túi: "Không có gì, khách sáo với anh làm chi?"
Đúng lúc này, điện thoại anh lại rung lên. Anh liếc nhìn màn hình, hơi nhíu mày rồi nghe máy: "Alo, Tư Nghi..."
Đầu dây bên kia không biết nói gì mà sắc mặt Phó Tranh dần trở nên nghiêm trọng: "Được, anh biết rồi, anh đến ngay."
Phó Tranh cúp máy, sải bước ra ngoài. Ôn Lương gọi giật anh lại, nhìn anh chằm chằm: "Tối nay anh còn về không?"
Bình luận