Chương 15: CÔ KHÔNG MUỐN PHẢI CHỊU ĐỰNG THÊM NỮA
Ôn Lương vội vàng lên tiếng phá tan bầu không khí ngột ngạt, cô dùng đũa chung gắp thức ăn cho ông cụ: "Ông nội, ông nếm thử món cà tím xào chua ngọt này đi ạ, chính tay cháu làm đấy, lúc trước ông thích món này nhất mà."
Bà nội cũng phụ họa theo: "Xem kìa, A Lương chỉ nhớ đến ông thôi, tôi sắp ghen tị đến nơi rồi đây."
"Vẫn là A Lương hiếu thảo nhất," ông cụ cầm đũa lên, cười khà khà gật đầu, "Không giống cái kẻ vô lương tâm nào đó, chỉ toàn làm ông tức giận, chắc phải đợi đến lúc ta tức chết mới thôi."
Kẻ vô lương tâm - Phó Tranh: "..."
"Ông nội, ông đừng nói thế, ông nhất định sẽ sống thọ trăm tuổi mà."
Cha mẹ Ôn Lương ly hôn từ khi cô còn rất nhỏ, cô được giao cho cha nuôi dưỡng. Nói chính xác hơn là mẹ cô không cần cô, suốt bao nhiêu năm sau đó, bà ta cũng chưa từng một lần về thăm cô. Cha thì công việc bận rộn, ban đầu cô sống cùng ông bà nội ở dưới quê, nhưng chỉ vài năm sau, ông bà nội lần lượt qua đời, cô mới được cha đón về bên cạnh. Năm 16 tuổi, cha cô cũng ra đi, cô hoàn toàn trở thành kẻ đơn độc trên đời này.
Cho đến khi ông bà nội hiện tại đón cô về, dành cho cô hơi ấm và một gia đình thứ hai. Cái nỗi đau khi nhìn từng người thân yêu lần lượt rời bỏ mình, cô không muốn phải chịu đựng thêm một lần nào nữa. Không có ai mong muốn ông cụ được khỏe mạnh, sống thọ trăm tuổi hơn cô.
Xuyên suốt bữa cơm, trừ Phó Tranh ra thì ba người còn lại vô cùng hòa thuận. Ôn Lương tìm đủ mọi cách để chọc cho ông bà vui vẻ, họ nói qua nói lại, tiếng cười rộn rã, trông mới thực sự giống như một gia đình.
Người làm đứng bên cạnh cũng nói: "Cô Ôn vừa đến một cái là tinh thần của ông cụ tốt hơn hẳn trước kia."
Sau bữa ăn, Ôn Lương ngồi đánh cờ cùng ông nội. Cờ nghệ của cô là do một tay ông dạy bảo nhưng cô tiến bộ rất nhanh, đến mức chính ông cụ cũng không dám lơ là, lúc đánh cờ trông vô cùng nghiêm túc.
"Ông nội, không được! Ông gian lận!"
Ông cụ định đi lại nước cờ, Ôn Lương không bằng lòng mà kêu lên. Nhìn kỹ thì trong mắt cô đều là ý cười, rõ ràng là cô đang chiều theo ý ông.
"Không, đây không tính là đi lại, quân cờ này của ta còn chưa hạ xuống hẳn mà." Ông cụ lý lẽ hùng hồn nhặt lại quân trắng trên bàn cờ, đặt vào một vị trí khác.
"Chắc chắn nhé, chắc chắn là hạ ở đây chứ?"
Ông cụ liếc nhìn Ôn Lương, thoáng do dự rồi gật đầu: "Chắc chắn."
Ôn Lương lập tức hạ quân đen trong tay xuống: "Ha ha ha, ông nội thua rồi!"
Ông cụ trợn tròn mắt, không ngờ mình lại trúng "kế khích tướng" của Ôn Lương, lập tức vơ lại quân trắng vừa hạ, tiện tay ném luôn quân đen của Ôn Lương về lại hộp: "Không được không được, cái này không tính, ta nhìn nhầm rồi, đi nhầm rồi."
Phó Tranh đứng bên cạnh nhìn một Ôn Lương tràn đầy sức sống, lại nhìn ông nội đang làm nũng gian lận, khóe môi anh cũng khẽ nở nụ cười. Trước mặt mấy anh em họ, ông cụ luôn giữ vẻ uy nghiêm, chỉ có ở trước mặt Ôn Lương, ông mới giống như một đứa trẻ, vừa bướng bỉnh vừa cố chấp.
Đột nhiên, Ôn Lương chỉ vào Phó Tranh: "Ông nội, anh ấy cười nhạo ông kìa."
Ánh mắt ông cụ liếc sang, nụ cười trên mặt Phó Tranh lập tức cứng đờ.
"Cái thằng ranh con này, dám cười ta à? Còn không mau đi rót nước cho ta với A Lương? Chỉ giỏi đứng đực ra đấy."
Phó Tranh: "..."
Lúc Phó Tranh đi rót nước, phía sau vẫn vang lên tiếng cười lém lỉnh của Ôn Lương. Mặt Phó Tranh đen lại.
Bình luận