Chương 14: NHÀ CŨ
Đến nhà cũ, người làm ra đón họ vào nhà: "Bà chủ đang bận rộn trong bếp, hai người cứ ngồi xuống trước đi ạ."
Nói xong, dì giúp việc đi rót trà nước và bưng đĩa trái cây lên.
Bà nội nhà họ Phó vốn xuất thân bình dân, dù đã hưởng phúc nửa đời người nhưng vẫn giữ thói quen như bao người già bình thường khác: thích trông cháu, thích vào bếp nấu nướng, đôi khi còn đan khăn quàng cổ cho con cháu. Dù thế hệ trẻ nhà họ Phó có sóng ngầm cuồn cuộn đến đâu, nhưng ai nấy đều vô cùng kính trọng bà cụ này.
Trong lúc thay giày, Ôn Lương hỏi người làm: "Ông nội đâu rồi ạ?"
Người làm chỉ tay lên lầu: "Đang nghỉ ngơi ạ, dạo này tinh thần của ông cụ ngày càng kém."
Ôn Lương và Phó Tranh nghe vậy, trên mặt đều lộ rõ vẻ lo lắng.
Cơ ngơi nhà họ Phó truyền từ đời trước của ông cụ, nhưng chính tay ông cụ mới là người giúp nó rạng danh. Khi còn trẻ, ông vì công việc mà lao lực tổn hại sức khỏe, lúc về già cơ thể luôn không tốt, huống hồ ông còn từng thay gan, phải uống thuốc chống đào thải liên tục.
"Viện trưởng Lâm nói sao?" Phó Tranh hỏi.
Viện trưởng Lâm là viện trưởng bệnh viện Đức Hưng, cũng là bác sĩ riêng của ông cụ.
"Ông ấy nói chỉ có thể cố gắng hết sức thôi ạ."
Phó Tranh trầm mặc gật đầu.
Ôn Lương vào bếp phụ giúp bà nội.
"A Lương, cháu ra ngoài nghỉ đi, không cần giúp bà đâu, mình bà xoay xở được." Bà nội đuổi Ôn Lương ra ngoài.
Ôn Lương nói: "Bà nội, cháu ngồi ngoài cũng không có việc gì làm, để cháu phụ bà một tay."
Bà nội không đồng tình nhìn cô: "Sao lại không có việc gì? Ngồi ngoài kia mà nói chuyện với A Tranh."
Thấy Ôn Lương im lặng, bà nội lại nói: "Có phải lại cãi nhau với A Tranh không? Chuyện tin tức bà cũng thấy rồi, cháu yên tâm, bà nhất định sẽ dạy dỗ nó giúp cháu."
"Bà nội, bà đừng lo lắng cho cháu, chuyện giữa cháu và A Tranh, chúng cháu sẽ tự xử lý tốt ạ."
"Cháu đừng tưởng bà không biết, A Tranh cứ cậy tính cháu hiền lành mà bắt nạt cháu. Cái thằng ranh con này đừng tưởng bà không biết nó đang nghĩ gì, cháu mãi mãi là con dâu nhà họ Phó chúng ta, nó muốn ly hôn thì phải bước qua xác bà đã."
Trong lòng bà cụ hiểu rõ mọi chuyện như lòng bàn tay.
Ôn Lương không nói thêm gì, cũng không biện minh giúp Phó Tranh. Nếu anh đã muốn ly hôn và khẳng định sẽ giải thích rõ ràng với ông bà, vậy thì cứ để anh tự giải thích. Ôn Lương sẽ không tự ngược đãi bản thân mà che giấu giúp anh, cũng sẽ không giở thủ đoạn kích động bà nội đứng ra đòi công bằng cho mình.
Đến giờ ăn, người làm lên lầu dìu ông cụ xuống, Phó Tranh bước tới đỡ một tay. Ôn Lương phụ bà nội bưng từng đĩa thức ăn lên bàn.
Phó Tranh nói: "Tay nghề của bà nội vẫn tốt như xưa."
Bà nội liếc nhìn Ôn Lương một cái, trách khóc: "Sao anh không khen vợ anh lấy một câu? Mấy món này đều là nó làm đấy. Tôi thấy trong mắt anh ngày càng không có nó rồi."
Phó Tranh khựng lại: "Tay nghề của A Lương cũng rất tốt."
"Lấy lệ." Bà nội châm chọc.
Phó Tranh: "..."
Anh biết vì vụ hot search kia mà hôm nay bà nội nhìn anh cực kỳ không thuận mắt.
Ngồi vào bàn ăn, ông cụ hắng giọng, từ tốn nói: "A Tranh, ta nghe nói dạo này con bé nhà họ Sở đã về nước?"
Phó Tranh nghiêm túc gật đầu: "Cô ấy vừa về cách đây không lâu ạ."
"Tin tức sáng nay ta cũng xem rồi. Hai đứa từng có một thời mặn nồng, nhưng dù sao giờ cũng đã chia tay, con và A Lương là vợ chồng, sau này đừng có qua lại quá gần gũi với con bé nhà họ Sở đó, nếu không con để A Lương nghĩ sao? Ta nghe nói công ty có hợp tác với cô ta, cứ để A Lương đứng ra tiếp xúc là được, con đừng có xía vào."
Phó Tranh buông đũa xuống, vẻ mặt nghiêm túc nhìn ông cụ: "Ông nội, con định..."
"Khụ khụ khụ..."
Ông cụ ho liên tục, cắt ngang lời Phó Tranh: "Năm xưa chính cha của A Lương đã cứu ta một mạng, ta đã hứa với ông ấy nhất định sẽ đối xử với A Lương như cháu gái ruột nên mới chọn gả nó cho con. Trước khi kết hôn, ta đã hỏi con có đồng ý hay không, chính miệng con đã nhận lời. Ta biết con là một người đàn ông có trách nhiệm, A Tranh, đừng làm một kẻ thất hứa, đừng để ta phải coi thường con, đừng để ta phải hối hận vì đã đón con về."
Phó Tranh im lặng.
Lời nói của ông nội nặng nề như vậy, Phó Tranh rõ ràng không thể phản bác. Sự im lặng của anh chính là một sự phản kháng ngầm, một sự kiên trì thầm lặng.
Bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
Bình luận