Chương 57: Sợ em chết dưới thân anh

Thật sự chỉ muốn trốn quách đi cho rồi.

Khoảng thời gian trước hắn không về nhà, cô đến cả việc gõ cửa phòng cũng quên bén đi mất, hoàn toàn bỏ xó sự tồn tại của người này trong nhà.

Ngược lại, anh ta thì chẳng mảy may kiêng dè gì hết, rõ ràng biết tỏng trong nhà vẫn còn có người khác mà chẳng thèm chạy vào phòng tắm thay đồ đạc đàng hoàng.

Dật Chiến dang rộng hai tay chống lên mặt cửa, giam trọn cô vào trong lồng ngực mình.

"Mọi chuyện ăn sạch sấm sạch cả rồi, có gì mà phải giấu giếm không dám đối mặt nữa chứ? Hửm?"

Anh vươn tay kéo thốc cô vào lòng, khóe môi nhếch lên một nụ cười vô cùng tà mị.

"Ái chà —"

Cô vội vàng khua tay chống đối ngăn cách giữa hai người, cúi gằm mặt xuống đất không dám dũng khí nhìn thẳng vào mắt anh.

Đến cả nhịp thở lúc này của cô cũng trở nên hoảng loạn đứt quãng.

Chất giọng khàn đặc đứt quãng tựa như loài trùng độc luồn lách xuyên thẳng vào màng nhĩ cô.

"Có muốn..."

Cô vội lắc đầu nguầy nguậy.

"Thời gian không còn sớm nữa rồi, em phải đi thay đồ..."

Giọng anh vương vấn nét thâm tình, khàn khàn đặc quánh, mang theo sự kìm nén đến cực hạn: "Không vội..."

"Anh làm em đau rồi, buông em ra mau..."

Cô dùng sức đẩy mạnh anh ra nhưng người đàn ông này cứng ngắc như bức tường đồng vách sắt, đẩy thế nào cũng chẳng mịch nhúc nhích nổi nửa phân.

"Em còn phải trang điểm nữa cơ mà, thật sự không còn kịp mất thôi..."

Dật Chiến cong môi cười nhưng không nói gì, ánh mắt chợt liếc xuống chiếc thắt lưng da đang vắt hờ trên giường.

"..." Lạc Thù cạn lời không nói nên lời.

Có vẻ như anh lúc nãy còn chưa kịp thắt thắt lưng da.

Anh cúi đầu khẽ cười trầm thấp, vươn tay xoa xoa đầu cô rồi buông tha không trêu chọc nữa.

Bằng không dây dưa thêm lát nữa thì tiếng đồng hồ tới cũng đừng mong bước chân ra khỏi phòng được.

"Đi tắm đi, anh chờ em."

Nói xong, anh xoay người nhặt chiếc sơ mi trắng trên giường lên rồi thong thả xỏ vào người.

Lạc Thù vội vã ba chân bốn cẳng chạy ù vào phòng thay đồ.

Đến khi cô từ phòng tắm bước ra, anh đã sớm dọn dẹp biến mất tăm từ lúc nào, chỉ thấy trên giường có bày sẵn một bộ lễ phục dài không tay dáng cổ lọ.

Bộ trang phục này thiết kế ôm sát tôn lên đường cong, làm từ chất liệu lụa satin màu xanh nhạt, phần eo điểm xuyết những đường vân thêu chỉ vàng tinh xảo, đi kèm còn có một chiếc khăn choàng lông vũ màu trắng muốt sang trọng.

Bên cạnh thậm chí còn chuẩn bị sẵn cả một chiếc áo khoác dạ dáng dài màu đen hoàn toàn mới tinh.

Chuẩn bị chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc thế là cùng.

Cô vội kéo cửa phòng thay đồ lại, đứng bên trong thay chiếc váy lễ phục lên người.

Xỏ chân vào đôi giày cao gót đính đá trắng lấp lánh, tổng thể ngoại hình trông vừa cao ráo thanh lịch lại vô cùng kiêu sa đài các.

Cô rón rén bước ra phòng làm việc, đứng cách anh chừng hai mét cất lời:

"Quản lý Lý hình như đang đứng đợi dưới lầu rồi đấy."

Dật Chiến ngước mắt lên khi nhìn thấy đôi giày cao gót khẽ chạm sàn nhà trước đó.

Ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu đốt dán chặt lên người cô.

Anh khẽ cong ngón tay ra hiệu: "Lại đây."

Cô ngẩn người khựng lại.

Dù trong lòng không dám tiến lại gần nhưng dưới ánh mắt của anh lại chẳng tài nào cãi lời bước tới.

"Dật Chiến, em đã trang điểm rồi đấy..."

Cô đỏ bừng mặt, cúi gằm không dám đối diện với ánh nhìn trực diện của anh.

Dật Chiến vươn tay kéo thốc cổ tay cô, thuận đà kéo sát người cô vào lồng ngực.

Lạc Thù phải dùng cả hai tay chống lên lồng ngực rắn chắc của anh để duy trì khoảng cách an toàn.

Anh dịu dàng nâng cằm cô lên, ép cô phải ngẩng đầu đối diện với ánh mắt mình.

"Mấy ngày nay không liên lạc với em, em giận à."

Dù cách một lớp vải vóc nhưng cô vẫn có thể cảm nhận rõ mồn một sự nóng rực truyền ra từ đùi anh.

Người đàn ông này lúc nào cũng nóng bỏng như một cái lò luyện đan.

"Em không giận."

"Kỹ năng diễn xuất của em tệ lắm."

Hơi thở mang theo thứ nhiệt độ cao phả thẳng xuống gương mặt đang đỏ lựng của cô.

Anh cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn phớt lờ vô cùng ôn nhu, không có thêm hành động quá trớn nào khác.

Tâm tư nhỏ nhen bị anh vạch trần ngay tại chỗ khiến gò má Lạc Thù càng thêm đỏ tía tai.

"Lần sau có chuyện gì thì cứ nói thẳng với anh, đừng có giấu trong lòng."

Nhìn biểu hiện này xem ra "quân sư" Thẩm Ngôn công lao không nhỏ.

"..."

Anh nhìn bờ môi anh đào đang khẽ mím lại của cô, dục vọng trong lòng lại lần nữa trỗi dậy khiến anh không kìm được cúi đầu hôn xuống một lần nữa.

"Ưm..."

Nụ hôn lần này bá đạo và cuồng nhiệt hơn hẳn, anh cướp đoạt toàn bộ dưỡng khí trong lồng ngực cô, tuyệt nhiên không chừa lại cho cô dù chỉ nửa giây để thở dốc.

Lạc Thù trốn không thoát, bầu không khí xung quanh hoàn toàn bị lấp đầy bởi mùi hương nam tính nồng đậm đặc trưng của anh.

Đôi tròng mắt anh lúc này tối sầm lại đầy vẻ nguy hiểm.

Lớp son môi cô vừa cất công tô vẽ cẩn thận lúc nãy nay đã bị anh giày vò đến lem luốc lan ra cả khóe miệng.

Mãi cho đến khi chiếc điện thoại trên mặt bàn bất chợt reo lên rung bần bật phá tan bầu không khí mập mờ.

Cô thẹn thùng vơ lấy "tấm khiên" che mặt rồi chạy trốn bán sống bán chết ra ngoài.

Dật Chiến bật cười trầm thấp, tiện tay rút một tờ giấy ăn thản nhiên lau sạch vết son trên tay, biểu cảm vẫn còn vương vấn chút vị ngọt ngào chưa thỏa mãn.

Chiếc xe sang trọng dừng bánh trước cổng chính của Minh Hoa Uyển.

Minh Hoa Uyển vốn là một khu biệt thự vườn tược mang phong cách Giang Nam cổ kính, đồng thời là chốn ăn chơi xa hoa dành riêng cho giới thượng lưu giàu có, bên trong tích hợp đủ loại tiện ích đẳng cấp nhưng không phải ai có tiền cũng có quyền bước chân vào.

Lạc Thù tay trong tay khoác chặt lấy cánh tay Dật Chiến, đây là lần đầu tiên cô chính thức cùng anh tham gia một bữa tiệc xã giao quy mô thế này.

"Tần Hương và Liêu Nhàn cũng tới kìa."

"Hửm."

Cô đáp lại một tiếng rất đờ đễnh, hệt như đang nghe chuyện của một người xa lạ chẳng liên quan gì đến mình.

Dật Chiến vốn định nói thêm gì đó nhưng thấy cô hoàn toàn dửng dưng không chút bận tâm nên đành nuốt ngược lời định nói vào trong.

Cô cởi chiếc áo khoác dạ đen ngoài người ra, giao lại cho Bạch Hi đứng túc trực bên cạnh.

Dật Chiến tự tay khoác chiếc khăn choàng lông trắng lên vai cô, cẩn thận vén mấy lọn tóc dài bị vướng bên trong ra ngoài.

Động tác vô cùng thành thạo, tự nhiên như nước chảy mây trôi.

Cách đó không xa, Tần Hương và Liêu Nhàn đang tận mắt chứng kiến cảnh tượng hai người sánh bước bên nhau bước vào trong.

Dưới đôi giày cao gót tôn dáng, Lạc Thù bước đi uyển chuyển, đứng cạnh Dật Chiến lại xứng đôi vừa lứa đến lạ kỳ.

Chỉ cần đứng cạnh nhau thôi cũng đủ biến họ thành một khung cảnh rực rỡ thu hút mọi ánh nhìn.

Tần Hương siết chặt bàn tay thành đấm, mặt khác vẫn phải lịch sự chìa tay dìu đỡ Liêu Nhàn bước vào.

"Anh nhìn kìa, chưa đầy ba tháng đã thế này rồi đấy, đây là cái gọi là chung tình sâu nặng mà anh từng lớn tiếng khẳng định sao? Quả thực nực cười hết chỗ nói."

Liêu Nhàn liếc xéo anh ta một cái đầy khinh bỉ.

Tần Hương nghẹn họng không cãi được câu nào, đành nở nụ cười gượng gạo dẫn Liêu Nhàn bước vào trong.

Nhân viên phục vụ mặc xường xám trang nhã dẫn đường đưa họ tiến vào khu vực [Thanh Viên].

Dật Chiến đưa thiệp mời kiểm tra, đội ngũ bảo vệ ở cửa lập tức cung kính cúi đầu nhường đường cho hai người bước vào.

Tần Hương và Liêu Nhàn ngay phía sau cũng vừa vặn tiến đến cửa.

"Bông đào thối mà anh nhắc tới rốt cuộc là nhân vật tai to mặt lớn nào thế, nhìn quy mô bữa tiệc này thì thân thế chắc chắn không tầm thường đâu nhỉ."

"Con gái một vị đồng nghiệp của ba anh."

Lạc Thù chợt nhớ đến cú điện thoại của "lão già" hôm trước.

"Ba anh làm nghề gì thế?"

Dật Chiến nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, khóe môi khẽ mím lại.

"Nghị viên."

"Hả?"

Lạc Thù ngẩn người trân trân tại chỗ, bước chân bất giác khựng lại.

"Sao anh không nói sớm với em?"

"Em có hỏi đâu."

"..."

Bây giờ cô cuối cùng đã hiểu vì sao Dật Chiến cứ hay lẩm bẩm câu: Em đúng là chẳng hiểu gì về ông xã của mình cả.

Tuy cô có mối quan hệ thân thiết với Châu Tri Ý, nhưng hai người từ trước tới nay chưa bao giờ mang gia thế gia đình ra so bì hay bàn tán, giữa họ chỉ thuần túy là những khoảnh khắc vui vẻ thoải mái bên nhau.

"Ngoài ba mẹ với ông nội ra, anh còn người thân nào khác nữa không?"

"Còn một người chị gái và anh rể, bọn họ đều làm trong hội đồng nghị viện."

"..."

Cô khẽ mím môi, hít sâu một hơi nén lại tâm tình.

"Bây giờ biết cũng chưa muộn mà."

Dật Chiến vỗ nhẹ lên bàn tay nhỏ nhắn đang ngoắc trên cánh tay mình, dẫn dắt cô tiếp tục cất bước đi về phía trước.

"Nhìn cái cô đào thối này xem ra gia thế môn đăng hộ đối phờ phạc đấy chứ, thế sao..."

"Thù à, nhà họ Dật chúng ta từ trước tới nay chưa bao giờ túng quẫn đến mức phải dùng hôn nhân của phụ nữ để duy trì sự nghiệp sinh kế cả."

"Ồ."

Áp lực tự dưng lại tăng vọt khiến cô cảm thấy hơi thở dốc.

"Em không sợ anh lừa gạt, hay là đang mưu đồ nhan sắc cùng tài sản của anh sao?"

"Em có đâu?"

Anh cúi đầu nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm túc, sâu thẳm trong đáy mắt ngập tràn vẻ dịu dàng trìu mến.

Lạc Thù ngượng ngùng mím chặt môi.

Dật Chiến cúi người kề sát bên tai cô, thong thả phun ra một câu nói khiến cô đỏ bừng từ đầu đến chân:

"Nếu em thực sự mưu đồ nhan sắc của anh, thì anh đã chẳng phải nhịn nhục nhịn đến mức suýt không được ăn thịt suốt bấy lâu nay.

Còn nếu em mưu đồ tài sản của anh, tính sơ sơ mỗi lần một vạn tệ đi, tiền bạc với anh không thành vấn đề, chỉ sợ đến lúc đó em sẽ không chịu nổi mà chết dưới thân anh mất thôi."

Lạc Thù thẹn thùng đến mức hạ mi mắt xuống tận ngực áo.

Đây rốt cuộc là thanh tâm quả dục theo trường phái nào thế hả trời?

"A Chiến!"

"Đào thối đến kìa." Dật Chiến bình thản đáp.

"A Chiến?" Lạc Thù thắc mắc.

"Gọi là ông xã đi, gọi thế nghe lọt tai hơn nhiều." Dật Chiến nhướng mày.

Lạc Thù cắn nhẹ bờ môi dưới, trong lòng chộn rộn như đánh trống trận.

Một cô nàng xinh đẹp kiều diễm đang tươi cười ron rén chạy về phía bọn họ.

Cô ta diện chiếc váy dài màu đỏ rực rỡ ton-sur-ton với giày cao gót đỏ, mái tóc xoăn dài bồng bềnh buông xõa uốn lượn, trên gương mặt thanh tú không giấu nổi vẻ kích động mừng rỡ khôn tả.

Dật Chiến gật đầu chào xã giao lịch sự, đồng thời vô thức nhích người lùi lại phía sau nửa bước.

Đúng chuẩn phong cách ngoài mặt thì bảnh bao lịch lãm, sau lưng thì cáo già vô tình.

"Chào em, em là Thần Hi phải không." Lạc Thù chủ động mỉm cười mở lời chào hỏi trước.

Viên Thần Hi khựng người chết trân tại chỗ, cô ta vạn lần không ngờ bên cạnh Dật Chiến vậy mà lại đường hoàng xuất hiện một nữ đồng hành xinh đẹp đến vậy, đúng là chuyện lạ có một không hai.

Cách đây hai tháng lúc gặp lại hắn, gã đàn ông này vẫn là một kẻ độc thân hoàng kim đi về cô độc, xung quanh đếm trên đầu ngón tay cũng chẳng thấy bóng hồng nào bén mảng tới gần.

Thế mà tuyệt nhiên chưa từng nhìn thấy bóng dáng Lạc Thù xuất hiện bên cạnh anh bao giờ.

"Chị là..."

Sắc mặt Viên Thần Hi có chút cứng đờ mất tự nhiên, nhưng phép lịch sự tối thiểu vẫn buộc cô ta phải cố giữ gìn thể diện trước đông người.

Bản thân cô ta đối với Lạc Thù vô tình sinh ra một thứ cảm giác áp bách vô hình, đó là thứ khí chất tự nhiên toát ra từ người đối diện mà cô ta không tài nào với tới.

"Chị tên Lạc Thù."

Lạc Thù liếc sang nhìn Dật Chiến, sau đó tự nhiên đan chặt mười ngón tay vào bàn tay anh.

Viên Thần Hi thừa sức hiểu rõ ý tứ trong hành động đó nhưng trong lòng vẫn không cam tâm từ bỏ.

"Chị và A Chiến quan hệ..."

"Như em đang thấy đấy thôi."

Lạc Thù không nói toạc móng heo ra mà chỉ nhẹ nhàng giơ bàn tay đang đan chặt vào tay anh lên cho đối phương thấy rõ.

Dật Chiến mỉm cười bất lực, hoàn toàn phó mặc không ý kiến.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập