Chương 56: Vợ ngại ngùng cái gì?
Cô đi bộ xuống tới tầng một.
Cửa chính công ty lúc này đã đậu sẵn xe cảnh sát và xe cứu thương.
Thẩm Ngôn đang đứng hầu sẵn bên cạnh chiếc xe cứu thương.
Các nhân viên y tế đang khẩn trương tiến hành băng bó cầm máu cho Chung Nghi.
Tuy nhiên, vì ngòi bút máy đã đâm xuyên qua lòng bàn tay nên bắt buộc phải đưa về bệnh viện tiến hành phẫu thuật mới có thể lấy ra an toàn được.
Sảnh lớn tầng một không có quá nhiều người đứng xem, chỉ lác đác vài nhân viên lễ tân đang trố mắt cầm điện thoại lén lút chụp ảnh hóng hớt.
"Có giấy ướt không?"
Lạc Thù lạnh lùng gõ nhẹ mấy nhịp lên mặt bàn lễ tân.
Hai vị nhân viên đang bận hóng chuyện giật mình, vội vàng rút một gói giấy ướt từ ngăn kéo phía dưới đưa ra.
Lạc Thù vứt lại một câu cảm ơn rồi cầm gói giấy sải bước rời đi.
Cô vội vã chạy tới chỗ anh, cất lời gọi: "Dật Chiến."
"!!"
Lại có người dám gọi thẳng thừng cả họ lẫn tên của sếp tổng ngay tại sảnh công ty.
Vụ bê bối hóng được ngày càng trở nên chấn động hơn rồi đây...
Tiết trời tháng mười hai, không khí bên ngoài lạnh buốt và khô khốc.
Thế nhưng Dật Chiến đang đứng trước cửa lúc này lại có vẻ mặt vô cùng bình thản, không chút biểu cảm.
Thấy Lạc Thù chạy hộc tốc tới, trên tay còn ôm chặt chiếc áo khoác của mình, đôi tròng mắt sau tròng kính bỗng chốc trở nên trong veo dịu dàng.
"Có bị thương ở đâu không?"
Cô vươn tay kéo lấy cánh tay anh, cẩn thận lật qua lật lại kiểm tra một lượt.
Dật Chiến hơi dang rộng hai tay, xoay một vòng tại chỗ để chứng minh bản thân hoàn toàn vô sự.
Cô lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, rút một tờ giấy ướt ra cẩn thận lau sạch những vệt máu vương vãi trên ngực áo anh.
"Không sợ người khác nhìn thấy à?"
Anh khẽ cười nhạt, cúi xuống nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn đang thoăn thoắt lau dọn phần cơ bụng của mình, yết hầu vô thức chuyển động nuốt khan một ngụm.
"Thế tự anh lau lấy đi." Cô cau mày, ngẩng đầu lườm anh một cái.
"Em nói thế nào thì là thế ấy."
Lạc Thù thật sự chỉ muốn giơ tay đập cho hắn ta mấy phát cho bõ tức.
Vết máu trên người không nhiều nên rất nhanh đã được lau sạch sẽ, chỉ là vẫn phảng phất vương lại chút mùi tanh nhè nhẹ.
"Mặc áo vào đi."
"Không cần, người dính bẩn rồi." Dật Chiến cúi đầu liếc nhìn chiếc sơ mi trắng bê bết.
"Không nghe lời đúng không?"
"Không phải..."
"Có mặc vào hay không?"
"... Mặc."
Dật Chiến cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời.
Thẩm Ngôn đứng một bên chứng kiến cảnh này từ nãy đến giờ mà không kìm được nén cười khúc khích.
Đây là lần đầu tiên cậu ta được chứng kiến một màn sếp tổng nhà mình lại có ngày lép vế nhu nhược đến thế.
Xem ra một đại nam khí phách hiên ngang ngút trời cũng có ngày bị người ta thu phục nắm thóp trong lòng bàn tay, có vẻ công tác huấn luyện "thuần hóa" vợ chồng trẻ tiến triển rất khả quan đây.
Lạc Thù cầm lấy chiếc áo sơ mi, giúp anh khoác lên người rồi không chút né tránh nghiêm túc cài từng chiếc cúc áo, cuối cùng là mặc chiếc áo khoác dạ bên ngoài.
Cái người đàn ông này vì tiếc chiếc áo sơ mi sợ dính bẩn mà thà cởi trần phơi lồng ngực ra đấy.
Suýt chút nữa thì phô bày hết sạch sành sanh cho thiên hạ ngắm miễn phí rồi!
Giữa tiết trời lạnh giá tháng chạp thế này, đúng ra nên để cho anh ta đứng đấy chịu trận cho ngấm đòn rét run cầm cập mới phải đạo.
"Anh phải tới đồn cảnh sát một chuyến." Dật Chiến lên tiếng.
"Em đi cùng anh."
"Được."
Cô cầm gói giấy ướt quay trở lại quầy lễ tân trả lại phần chưa dùng đến, tiện thể nghiêm túc nhắc nhở hai cô nhân viên tuyệt đối không được phát tán hay đăng tải những bức ảnh vừa rồi lên mạng xã hội.
Hai cô lễ tân chột dạ gật đầu răm rắp không dám hó hé nửa lời.
Dẫu sao người ta cũng là sếp lớn của công ty, hóng hớt xem kịch vui thì được chứ mang đầu ra đùa với lửa thì có ngày mất việc như chơi.
Thẩm Ngôn đi theo xe cứu thương túc trực tới bệnh viện, còn Dật Chiến thì ngồi vào xe cảnh sát.
Riêng Lạc Thù tự mình xuống tầng hầm lấy xe riêng lái đuổi theo sau.
Tại đồn cảnh sát, Dật Chiến thẳng thắn thừa nhận hành vi gây thương tích cho Chung Nghi.
Bây giờ mấu chốt vấn đề hoàn toàn phụ thuộc vào thái độ của Chung Nghi, nếu hắn ta kiên quyết truy cứu đến cùng thì Dật Chiến chắc chắn sẽ phải gánh chịu trách nhiệm hình sự.
Còn nếu hắn ta không truy cứu, mọi chuyện sẽ được giải quyết êm xui nhanh chóng.
Lạc Thù ngồi ngóng chờ ở khu vực bên ngoài, tâm trạng thấp thỏm như ngồi trên đống lửa.
Người đàn ông này chắc chắn đã biết chuyện Chung Nghi dám dở trò đồi bại nhắm vào cô ngày hôm đó.
Bằng không anh ta sẽ chẳng bao giờ nổi giận lôi đình ra tay tàn nhẫn đến thế.
Cô mười ngón tay đan chặt vào nhau, trong lòng dâng lên một trận áy náy khôn nguôi.
Sáu giờ chiều.
Chung Nghi xuất hiện tại đồn cảnh sát.
Bàn tay bị thương quấn băng gạc trắng toát dày cộp lớp này chồng lớp khác, trông to sụ hệt như một chiếc giò heo.
Nghe Thẩm Ngôn lén lút tiết lộ, may mắn là nhát đâm của Dật Chiến cực kỳ chuẩn xác, xuyên qua khe hở giữa các đốt xương bàn tay, nếu không chừng bàn tay đó coi như phế hẳn nửa đời.
Chưa đầy mười phút sau, Dật Chiến đã được thủ tục thả ra ngoài.
Lạc Thù vô cùng ngỡ ngàng khi thấy Chung Nghi hoàn toàn không truy cứu trách nhiệm pháp lý đối với Dật Chiến, ngược lại còn ngoan ngoãn khai báo rằng đó chỉ là một vụ tai nạn va chạm do hiểu lầm, rồi nhanh chóng chuồn thẳng.
Ngồi vào vị trí ghế lái, đôi bàn tay cô vẫn còn hơi run lẩy bẩy, mãi vẫn chưa dám khởi động động cơ xe.
"Để anh lái."
Dật Chiến ngồi ghế phụ nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, xem ra màn trướng ngày hôm nay đã dọa cho cô nàng này sợ đến mất hồn mất vía rồi đây.
Anh mở cửa bước xuống, vòng qua ghế lái kéo cô sang nhường ghế phụ.
Một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác dạ đen tuyền ngồi gọn ghẽ trên chiếc ghế lái bọc da màu hồng phấn, nhìn thế nào cũng thấy có chút lạc quẻ buồn cười.
Trông có vẻ hơi... mất mặt đàn ông một chút.
"Gan nhỏ thế mà cũng dám đòi bám theo à?"
"Anh mà phải ở tù trong đó chắc em thành quả phụ từ sớm rồi còn gì." Cô lầm bầm đáp.
Dật Chiến không nhịn được phì cười.
"Xem ra em đối với ông xã nhà mình đúng là quan tâm sâu sắc chẳng sót thứ gì nhỉ." Anh trêu chọc.
"Nhưng anh cũng không thể chỉ vì hắn dám động tay động chân với em mà nhẫn tâm phế bỏ bàn tay người ta chứ."
Chuyện của Chung Nghi kỳ thực Tô Thính đã sớm bẩm báo với Dật Chiến từ trước, chỉ là khi ấy anh chưa hề biểu lộ bất kỳ thái độ nào.
Lạc Thù khi đó còn từng cảm thấy cõi lòng lạnh ngắt, nghĩ bụng người đàn ông này quả thực là một kẻ máu lạnh vô tình.
"Đó là hai chuyện khác nhau, nhưng anh chưa đến mức ngốc nghếch dùng cách lỗ mãng này chỉ để trút giận cá nhân."
"Thế là vì sao? Tại sao Chung Nghi lại chịu bỏ qua không tố cáo anh?"
"Hắn ta lén lút thụt két công quỹ hơn hai triệu tệ, phế một bàn tay của hắn coi như để hắn nhớ đời bài học đắt giá." Anh thản nhiên viện ra một cái cớ hợp tình hợp lý.
"..."
Cô ngẩn người mất trọn hai giây.
Hóa ra từ nãy đến giờ là do cô tự đa tình tự suy diễn, cứ đinh ninh rằng anh ra tay tàn nhẫn như vậy là để đòi lại công bằng xả giận thay cho mình.
Không ngờ nguyên nhân cốt lõi lại là vì tiền công quỹ của công ty.
Cũng phải thôi, muốn xả giận thì ngay cái đêm hôm biết chuyện anh đã sớm cho người xử lý rồi, việc gì phải đợi đến tận hôm nay mới ra tay.
Hơn nữa, số tiền hai triệu tệ vốn dĩ không phải con số nhỏ.
Cô bèn quay đầu ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cố tình để lại cho anh một bóng lưng hờ hững.
Trong lòng dâng lên một nỗi buồn tủi khó tả.
Dật Chiến liếc mắt nhìn cô, chợt nhận ra hình như người phụ nữ này đã có sự thay đổi lớn.
Dường như anh có thể cảm nhận được cô bắt đầu biết quan tâm, lo lắng cho sự an nguy của chính mình.
Những gợn sóng ngọt ngào vô hình bắt đầu lan tỏa trong lòng anh.
Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh chạy thẳng về phía căn biệt thự.
Bạch Hi lúc này đã mang toàn bộ trang phục chỉnh tề cho buổi tiệc tối đặt sẵn ở phòng ngủ từ bao lâu.
Lạc Thù nhìn thấy cô ấy, bỗng có ảo giác Bạch Hi chẳng khác nào một công cụ NPC chuyên dụng trong game, cần thì xuất hiện phục vụ, xong việc liền tàng hình biến mất không một dấu vết.
"Phu nhân, trang phục của ngài và tiên sinh đã được chuẩn bị xong xuôi đặt trên phòng rồi ạ."
"Được rồi, cảm ơn chị."
Nói xong, cô chán nản úp mặt lên ghế sofa, cố gắng hít sâu điều hòa lại nhịp tim hãy còn đập loạn nhịp từ nãy đến giờ.
Cảnh tượng ban trưa quả thực quá mức chấn động kích thích tâm lý, khoảnh khắc ấy cô thực sự hoảng loạn và sợ hãi.
Sợ anh xảy ra chuyện.
Sâu thẳm trong tim đột nhiên nảy sinh những thứ tình cảm phức tạp không tên.
Cô nhận ra bản thân dường như ngày càng bận tâm nhiều hơn đến suy nghĩ và hành động của người đàn ông này.
Đặc biệt là liên quan đến sự việc của Chung Nghi vừa rồi...
Cô vô thức vươn tay thon thả ra, ngẩn ngơ ngắm nghía đôi bàn tay chính mình.
Lúc nãy lúc cúi người lau dọn vết bẩn cho anh, trí óc cô sớm đã bay đi đâu mất, hoàn toàn không nhớ rõ bản thân đã làm những gì nữa.
Cái vóc dáng chuẩn chỉnh hoàn mỹ đến từng centimet cứ thế phơi bày ngay trước mắt, vậy mà bản thân lại ngốc nghếch chẳng kịp ngắm nghía tử tế, chỉ cắm cổ lo lau chùi cho sạch sẽ.
Phần cơ bụng tám múi săn chắc rắn rỏi, đường nhân ngư gợi cảm chết người, chiếc eo thon gọn chuẩn tỷ lệ vàng...
Bây giờ sực nhớ lại, gương mặt cô lập tức đỏ bừng như vừa bị ai tát cho mấy cái.
"Tội lỗi quá..."
Cô vội vàng vơ lấy chiếc gối ôm úp trùm kín mít lên đầu.
Dật Chiến vừa bước chân vào phòng khách thấy cô đang cuộn tròn như con tôm luộc trên ghế sofa thì khẽ cong môi cười đểu, thong thả bước lên lầu đi tắm rửa.
Nằm dưỡng thần mất một lúc lâu, cô mới lủi thủi lồm cồm bò dậy.
Nghĩ đến chuyện tối nay còn phải cùng anh tháp tùng đi dự tiệc ngoại giao, cô đành bấm bụng lật đật chạy lên phòng chuẩn bị thay đồ.
Vừa vặn mở cửa bước vào phòng ngủ, đập ngay vào mắt cô là một khung cảnh cực kỳ "bổ mắt" khiến hai gò má bỗng chốc nóng bừng bừng bốc hỏa.
"!!"
Cô giật thót mình hoảng hốt quay ngoắt người định chuồn thẳng ra ngoài, nhưng vì quá cuống quýt nên vô tình tông thẳng trán vào cánh cửa.
"Á!"
Cú va chạm trời giáng khiến trán đau điếng, cánh cửa theo đà khép sập lại.
"Hít..."
Cô nhe nhăn mặt nhíu mày, những ngón tay thon dài đưa lên xoa xoa vầng trán sưng đỏ, đứng cứng ngắc sau cánh cửa không dám nhúc nhích nửa bước.
Anh đang thay quần áo!
Đến một mảnh vải che thân cũng không...
Cái đó của anh! Trông thật là —
Oa! To khủng khiếp thế cơ chứ...
Quả thực là cay hết cả con mắt.
Vóc dáng đúng là đỉnh của chóp không có điểm chê.
Tám múi hay sáu múi gì đó nhìn không rõ lắm.
Chỉ biết là phân tầng múi nào ra múi nấy cực kỳ săn chắc.
Phần cơ ngực vạm vỡ dày dặn nam tính vô cùng.
Đến cả cơ nhị đầu trên bắp tay cũng nổi gân guốc nhìn cực kỳ~ quyến rũ~
Không thể ngờ được lúc tháo bỏ lớp áo vest lịch lãm ra, thân hình bên trong lại gợi cảm và bốc lửa đến thế này.
Dật Chiến nghiêng đầu liếc nhìn bóng dáng nhỏ bé đang lúng túng sau cửa, khóe môi khẽ cong lên nén một nụ cười trầm thấp.
Anh thong thả mặc quần âu vào người, vừa bước từng bước dài tiến về phía cô vừa cất giọng trêu chọc:
"Vợ ơi, em đang ngại ngùng cái gì thế hả?!"
Âm thanh trầm khàn vang lên ngày một gần sát sạt.
Thậm chí nhịp thở đều đặn của anh cũng phả rõ mồn một bên tai, hơi thở nóng rực mang theo thứ nam tính nồng đượm bao trùm lấy cô.
"Em... em xin lỗi! Hay là anh cứ thay đồ tiếp đi, lát nữa em vào sau cũng được."
Bình luận