Chương 54: Tối nay anh ấy muốn ăn thịt...
Sau khi Bạch Hi rời đi, hai người ngồi vào bàn bắt đầu bữa trưa.
Lạc Thù đã cởi chiếc áo khoác dạ bên ngoài ra, bên trong mặc một chiếc váy len liền thân màu đen dáng cổ lọ, kết hợp cùng đôi bốt ngắn cổ.
Vẻ ngoài nhỏ nhắn, nép vào một góc nhìn vừa ngoan ngoãn lại vừa vương chút nét gợi cảm khó cưỡng.
"Tối nay em có rảnh không?" Dật Chiến là người mở lời trước.
"Dạ, có rảnh."
"Anh có việc muốn làm phiền em một chút."
"Anh cứ nói đi."
Lạc Thù thầm thấy khó hiểu, rốt cuộc trên đời này còn có chuyện gì mà đường đường là một tổng tài cao cao tại thượng lại không thể tự giải quyết nổi cơ chứ.
"Muốn nhờ em giúp anh xử lý mấy bông đào thối."
"!!" Lạc Thù suýt chút nữa thì bị nghẹn miếng thức ăn trong cổ họng.
Anh ta sống chẳng khác nào một vị tu sĩ đắc đạo, ngày qua ngày chỉ cắm mặt ngồi lỳ trong phòng làm việc.
Mấy bông đào thối này có phép độn thổ hay xuyên tường vượt không gian đấy chắc?
Mà sao lắm thế không biết?
"Có con gái của một vị chú bác quen biết sắp khai trương công ty, tối nay mời anh đến dự tiệc. Cô ta thích anh từ lâu lắm rồi, trước đây hay bám theo anh như sam, mẹ cô ta lại có ý gán ghép hai người với nhau."
Dật Chiến nheo đôi mắt thâm trầm quan sát biểu cảm biến hóa trên mặt cô.
"Thì anh cứ thẳng thừng từ chối là được chứ gì."
"Từ chối thế nào được?"
"Thì..."
Cô chợt xoay chuyển ý nghĩ.
Nếu bây giờ công khai thân phận vợ chồng, sau này đi làm ở công ty sẽ cực kỳ khó xử lý các mối quan hệ.
Đến lúc được thăng chức người ta lại dị nghị đồn thổi là dựa hơi đi đường tắt nhờ quan hệ họ hàng.
Nếu không tìm được một lý do đường hoàng hợp lý để từ chối, e rằng cô tiểu thư kia sẽ càng được đà lấn tới bám dai như đỉa đói cho mà xem.
"Thế theo em bây giờ phải làm sao đây?"
Đã cất lời hỏi, chắc chắn trong đầu Dật Chiến từ sớm đã có sẵn mưu kế vẹn toàn rồi.
"Tối nay em đi cùng anh một chuyến."
"Được, em đi."
Lạc Thù chẳng cần suy nghĩ đắn đo lấy nửa giây đã gật đầu đồng ý ngay tắp lự.
Dẫu sao thì đứng trước mặt người đàn ông này, cô vẫn luôn cảm thấy bản thân chẳng có điểm nào ra hồn để mang ra soán ngôi, cũng chưa từng giúp đỡ được anh việc gì to tát cả.
Dật Chiến ngược lại có chút ngạc nhiên, anh cứ đinh ninh rằng cô sẽ từ chối loại địa điểm xô bồ phô trương thân thế thế này chứ.
"Vậy lát nữa em vào thử đồ trước đi."
Lạc Thù khựng lại một nhịp, hễ nghe đến hai từ "thử đồ" là cái dạ dày bỗng tự động thắt lại, lỡ lát nữa diện vào mà chật ních không kéo nổi khóa thì làm thế nào?
Bản thân cô vốn dĩ chẳng mặn mà gì với mấy bữa tiệc tùng xa hoa kiểu này.
Đa phần các buổi tiệc tùng giới thượng lưu đều mang theo mưu đồ mục đích rõ mồn một.
Hoặc là đi săn nguồn vốn đầu tư, hoặc là tìm cách leo cao bám víu quan hệ.
Mấy cái thứ phù phiếm đó nhìn thế nào cũng chẳng thấy có một điểm chung nào dính dáng đến cô cả.
Những bữa tiệc thế này, trước kia cô từng có dịp tham gia qua đôi ba lần.
Đều là đi cùng Tần Hương.
Vòng tròn quan hệ của hắn ta toàn là đám công tử bột ngậm thìa vàng, xung quanh vây quanh đủ loại tiểu thư cành vàng lá ngọc kiêu kỳ.
Đối với một kẻ có gia thế bình thường như Lạc Thù, việc được bước chân vào cái chốn đó đã bị tụi nó coi là sự bố thí rộng lượng lắm rồi.
Cố chèn ép bắt chuyện, hay vô tình gây ra chút va chạm nhỏ, e rằng sẽ bị đám người đó cười chê mỉa mai đến không ngóc đầu lên nổi.
Chẳng biết lần này tháp tùng Dật Chiến đi dự tiệc, kết cục có y hệt như những lần trước đó hay không...
Anh thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng váy vóc xúng xính từ đời nào.
Nằm ngay trong căn phòng suite nhỏ của anh.
Hơn nữa số lượng còn không chỉ có một bộ.
"Cứ thử hết đi, bộ nào vừa vặn hợp mắt thì mặc."
Dật Chiến đứng dậy đóng cửa phòng lại, ngồi một góc yên lặng nhìn cô.
Gò má cô vô thức đỏ bừng lên.
Căn phòng suite này diện tích không quá lớn, bên trong lại có cả phòng tắm riêng biệt, đứng trong không gian mật kín thế này lúc nào cũng khiến người ta có dự cảm sắp xảy ra "tai nạn" bất ngờ.
Cô đành cắn răng bấm bụng bước vào bắt đầu công cuộc thử váy.
Thử qua mấy bộ liền, bộ nào bộ nấy thiết kế đều đẹp đến nao lòng.
Lạc Thù đứng trước gương trong phòng tắm cúi xuống đọc mác thương hiệu, toàn là hàng thiết kế cao cấp may đo thủ công đắt đỏ, số đo căn chỉnh hoàn toàn chuẩn xác theo cơ thể cô, mặc vào vừa khít như in.
Tính ra mỗi một bộ giá trị cũng phải lên đến vài vạn tệ là ít.
Dật Chiến ngắm đến ngẩn ngơ cả người, hận không thể dán chặt mắt nhìn thêm vài bận nữa nhưng ngặt nỗi không dám đường hoàng nhìn chằm chằm.
Anh bàn tay siết chặt thành đấm, giơ lên day day trán tự nhủ bản thân phải thật bình tĩnh kiềm chế.
Lạc Thù từ trong phòng tắm bước ra, bộ trang phục cuối cùng này là một chiếc váy dài cúp ngực khoe trọn bờ vai trần và phần eo thấp.
"Dật Chiến."
"Hửm."
"Tóc em bị vướng vào khóa rồi."
Lạc Thù nghiêng nhẹ đầu sang một bên, phần khóa kéo phía sau vô tình kẹp trúng mấy sợi tóc mai, giật cho một cú đau điếng người.
Tuy nhiên cô vẫn kịp tinh ý nhận ra sự biến đổi vi diệu trong ánh mắt của Dật Chiến lúc này.
"Em bị sao thế?"
"Không có gì."
Giọng anh trầm khàn đặc quánh, sải bước tiến về phía cô, còn Lạc Thù thì đang quay lưng về phía anh.
Anh cúi thấp người xuống, chiếc mũi cao thẳng vô tình lướt qua mái tóc mượt mà tản ra hương thơm thoang thoảng dịu nhẹ.
Hô hấp nặng nề nuốt khan một ngụm, đôi bàn tay gân guốc nổi đầy gân xanh cẩn thận nhấc từng chút một phần khóa kéo.
Nhiệt độ cơ thể của hai con người đang ở ngưỡng ba mươi bảy độ cọ xát vào nhau, vô tình kích thích tạo ra từng luồng điện xẹt qua da thịt.
Lạc Thù vô thức cắn nhẹ bờ môi dưới.
Sống lưng ngứa ngáy râm ran, vành tai trắng ngần dần lan tràn một tầng hồng phấn e thẹn.
"Đau quá..."
"Anh xin lỗi..."
Giọng Dật Chiến mang theo tia nghẹn ngào khàn đục.
Anh vô cùng cẩn trọng nhấc tà váy lên, sợ dùng sức mạnh sẽ giật đau tóc cô.
"Ngồi xuống đây."
Lạc Thù ngoan ngoãn nghe lời, chóp mép ngồi thụp xuống mép giường.
Anh vươn tay chỉnh lại gọng kính trên sóng mũi, khéo léo gạtớ phần tóc thừa vương vãi ra trước ngực cô, phần còn lại kiên nhẫn gỡ từng mối rối.
May thay, thời gian giải quyết không mất quá lâu.
Phần khóa kéo cuối cùng cũng được kéo tuột xuống thành công, toàn bộ mái tóc dài được vén gọn lên trước ngực.
Lạc Thù chỉ cảm thấy phần da thịt sau lưng chợt lạnh buốt, phần xương bướm mảnh mai hoàn toàn phơi bày trước không khí.
Dật Chiến mím chặt đôi môi mỏng, khẽ động đậy hai mép.
"Thù."
"Dạ."
Lạc Thù vừa toan nhổm người đứng dậy thì nghe thấy giọng nói khàn đặc phát ra từ người đàn ông đang ngồi phía sau.
"Chiều nay anh xin phép nghỉ cho em rồi nhé."
"Sao lại thế?"
Cô nghiêng đầu ngoái nhìn nhưng hoàn toàn bị thân hình cao lớn của anh che khuất tầm nhìn.
Anh không đáp lời, bất ngờ một nụ hôn nóng rực áp lên bả vai trần, từ phía sau vòng tay ôm trọn lấy cô vào lòng.
"..."
Cô hoàn toàn hoảng loạn mất phương hướng.
Bên tai vang lên nhịp thở gấp gáp dồn dập của anh rõ mồn một.
"Muốn..."
Nụ hôn triền miên dọc theo bờ vai thơm ngát nhẹ nhàng di chuyển ngược lên quấn quýt bên vành tai mỏng manh.
Bộ lễ phục haute couture đắt đỏ rơi vãi lả tả lung tung dưới sàn nhà.
Khuôn mặt cô đỏ lựng đến tận chân tóc, nằm cuộn tròn trên chiếc giường lớn chẳng dám cựa quậy nửa động tác.
Lớp sơn móng tay trên ngón vô danh và ngón trỏ đã sớm không cánh mà bay từ lúc nào.
Dật Chiến chậm rãi rời khỏi vùng cổ mềm mại của cô, xuyên qua tròng kính vẫn thấy rõ đôi mắt anh đã nhuốm đẫm một tầng thủy vụ đục ngầu.
Anh tháo cặp kính trên mặt xuống, tiện tay đặt phịch lên tủ đầu giường bên cạnh.
Lạc Thù nuốt khan một ngụm nước bọt, gò má đỏ bừng đến mức chẳng khác nào trái cà chua chín mọng.
Người phụ nữ mơ hồ có dự cảm tên này sắp hóa điên rồi.
Cảm giác bản thân sắp bị nuốt trọn không còn một mảnh xương.
Cạch.
Tiếng thắt lưng da bung ra.
Xoạt xoạt...
Âm thanh khóa quần trượt xuống.
Reo reo —
Tiếng chuông điện thoại trên tủ đầu giường vang lên vô cùng lệch nhịp và kém duyên.
Dật Chiến hít sâu một hơi nuốt khan bực dọc, thở dài nặng nhọc một hơi, tròng mắt bắn ra tia sát khí lạnh lẽo.
Cả hai người đồng thời chậm rãi mở hé mi mắt.
Anh vươn tay với lấy chiếc điện thoại, đoạn nhổm người ngồi dậy, người gọi đến là Thẩm Ngôn.
Nhìn lại đồng hồ hiển thị trên màn hình, hóa ra đã gần hai giờ chiều tới nơi rồi.
【Tốt nhất là cậu có việc đại sự gì quan trọng để báo cáo đấy.】
Anh vừa đe dọa vừa cúi người hạ môi đặt lên môi cô một nụ hôn phớt lờ.
"..."
【Dật tổng, tra ra rồi ạ, việc này... có tính là quan trọng không ạ?】
Đầu dây bên kia truyền đến giọng điệu run rẩy bần thần của Thẩm Ngôn.
...
【Được rồi.】
Cúp điện thoại, anh tiện tay úp sấp màn hình điện thoại xuống mặt tủ.
Anh nhẹ nhàng vén những sợi tóc dính bết mồ hôi trên trán cô ra sau vành tai.
Hôn phớt lên làn môi đỏ mọng vừa bị cắn đến sưng tấy của cô một cái lấy lệ.
"Bảo bối, anh còn chút việc phải xử lý gấp, tối nay..."
Hai chữ anh muốn trầm đục tựa như thứ bùa chú mị hoặc phả thẳng vào tai cô, chẳng để cho đối phương lấy một đường lui thương lượng.
"..."
Lạc Thù cảm thấy lồng ngực mình đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
Hoàn toàn không tài nào nhớ nổi nửa tiếng đồng hồ vừa rồi bản thân đã sống sót qua kiểu gì.
Vốn dĩ cô đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý từ đời nào rồi, chỉ là mặt mũi mỏng manh quá mức nên không tài nào mở miệng chủ động trước được nữa.
Lần trước chủ động dâng hiến kết quả là khiến cô tổn thương dư chấn tâm lý kéo dài cả đời.
Lần này, đã chính cống mở lời trước, thế thì cứ phó mặc tùy duyên vậy thôi...
Dù gì sớm muộn gì cũng phải nếm trái cấm, trốn tránh đi đâu được.
Hai người đồng loạt đứng dậy thu dọn đống quần áo xộc xệch ngổn ngang dưới sàn.
"Anh đã xin phép nghỉ chiều nay hộ em rồi, không định nằm nghỉ thêm lát nữa sao?"
Dật Chiến quay đầu nhìn bộ dạng luống cuống tay chân của cô.
Trông cô lúc này hệt như một con thỏ nhỏ hoảng hốt đang tìm đường trốn chạy.
"Em... em ra công ty làm việc tiếp đây." Cô ngượng ngùng đỏ bừng mặt.
"Anh thấy cơ thể em hiện tại rất cần được tẩm bổ dưỡng sức tích lũy thể lực đấy."
"..."
Lạc Thù cúi gằm mặt xách túi chuồn thẳng vào phòng tắm, đóng sập cửa cái rầm, cách ly hoàn toàn câu nói mập mờ mang đầy hàm ý nguy hiểm của anh ở bên ngoài.
Điên mất thôi...
Cô giơ tay vỗ vỗ mấy cái lên đôi gò má nóng bừng, trên phần cổ trắng ngần vẫn phảng phất lưu lại mấy vết hôn mờ ám chưa phai.
Cũng may là hôm nay cô mặc chiếc áo len cổ lọ cao ngất, chắc chắn che đậy kín mít không lọt ra ngoài chút dấu vết nào đâu nhỉ.
Bước chân ra khỏi phòng, Dật Chiến đã dọn dẹp phẳng phiu giường chiếu rồi rời đi từ lúc nào.
Cô thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Nhanh chóng mặc quần áo tử tế vào người, cô vừa chỉnh trang lại đầu tóc vừa liên tục tự củng cố tâm lý vững vàng cho bản thân.
Trong đầu liên tục vang lên một tiếng còi báo động đỏ rực:
Tối nay tên ác ma này nhất định sẽ ăn sạch sành sanh cô không chừa lại một mảnh xương cho xem...
Bình luận