Chương 53: Ôm cô và nói: Nhớ em
Trở về từ Thực Phủ, lúc ấy đã là hơn mười giờ đêm.
Lạc Thù ngồi ngẩn ngơ trong xe, ánh mắt dán chặt vào tấm ảnh cũ rích lưu trong điện thoại.
Đây là bức ảnh cô trộm chụp lại từ chỗ của Lạc Thù, người trong ảnh chính là cha ruột trên danh nghĩa sinh học của cô.
Từ trước đến nay cô vẫn luôn sinh sống ở nước ngoài, và Lạc Thù hoàn toàn không đồng ý cho cô trở về nước.
Cô đã phải viện đủ mọi lý do, cuối cùng Lạc Thù mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Mục đích thực sự của chuyến trở về lần này, chính là để tìm kiếm người cha bặt vô âm tín suốt hơn hai mươi năm qua.
Cô muốn tận mắt xem thử người này rốt cuộc là còn sống hay đã chết.
Muốn xem xem hắn ta rốt cuộc ôm ấp cái sự nghiệp vĩ đại kinh thiên động địa gì, mà có thể nhẫn tâm vứt bỏ vợ con, mặc kệ sống chết suốt hơn hai mươi năm trời.
Chuyện này mà để lọt đến tai Lạc Thù, thể nào cô cũng bị mắng cho tơi tả.
Nhiều năm qua Lạc Thù chưa từng hé môi nửa lời về người đàn ông đó, thậm chí còn giấu giếm thông tin về hắn ta kỹ đến mức kín cổng cao tường.
Vốn dĩ Lạc Thù tưởng rằng chỉ độ một hai năm là cô sẽ bị mộng tưởng ép phải cuốn gói quay về, ai ngờ đâu hiện tại bản thân lại đột ngột kết hôn chớp nhoáng, có lẽ lần này không thể toại nguyện theo ý Lạc Thù được nữa rồi.
Người đàn ông trung niên cô chạm mặt ngày hôm nay, góc nghiêng khuôn mặt trông thực sự quá mức giống với người trong bức ảnh.
Trong lòng cô vừa kích động lại vừa thấp thỏm không yên, lòng bàn tay rỉ ra một tầng mồ hôi mỏng.
Nhưng cô không vội.
Hôm nay Tô Thính đã ngỏ lời mời cô đến tham dự bữa tiệc sinh nhật vào tối thứ bảy tuần sau.
Nghe nói là do chính bố cô ta đứng ra sắp xếp tổ chức, đến lúc đó chắc chắn sẽ có cơ hội gặp mặt.
Đêm hôm đó, cô chính thức mất ngủ.
Sáng thứ Hai, tinh thần của Lạc Thù trông có vẻ vô cùng rệu rã.
Hôm qua vừa đi đánh cầu vận động nên toàn thân đau nhức mỏi nhừ, cộng thêm việc trằn trọc mất ngủ cả đêm, quầng thâm mắt của cô lúc này trông còn đậm hơn cả của Thẩm Ngôn.
Vừa bước vào thang máy, cô lại đụng ngay phải Thẩm Ngôn đang ôm một chồng tài liệu dày cộp.
"Sợ sếp tổng của anh điện thoại bị hỏng nguồn rồi à?" Lạc Thù uể oải tựa người vào tay vịn thang máy.
"Đâu có đâu."
"Thế chắc là do tầng 30 sóng yếu chăng?"
"Sóng sánh căng đét mà."
Lạc Thù thở dài thườn thượt: "Thế thì chắc chắn là điện thoại của tôi gặp vấn đề rồi."
Thẩm Ngôn bật cười khúc khích: "Sao thế tiểu thư?"
"Điện thoại từ sáng đến tối im lìm không reo lấy một tiếng, tôi cứ ngỡ bản thân đang sống cảnh thủ tiết góa chồng không bằng."
"Phụt ha ha..." Thẩm Ngôn nghe xong không nhịn được phì cười thành tiếng.
"Sếp anh có bệnh khiết bích (thích sạch sẽ quá mức) nặng lắm à?"
"Ha ha..." Thẩm Ngôn vừa ôm trán vừa run rẩy đáp: "Sếp bảo cô muốn bệnh khiết bích kiểu gì, ngài ấy lập tức đi học ngay kiểu đó, ha ha..."
Đến lúc này cô mới phát hiện ra hóa ra tai tên Thẩm Ngôn đang đeo tai nghe!
"Tôi!..." Cái từ "mẹ kiếp" chực chờ trào ra mà Lạc Thù không dám thốt lên thành lời. "Ý anh là anh ta nghe thấy hết rồi á?"
Thẩm Ngôn gật đầu điên cuồng, vội vàng tháo một bên tai nghe ra cầm trên tay, cười ngả nghiêng ngay trong thang máy.
"Anh ta có nói gì tôi không?" Cô lén lút hỏi dò.
"Sếp cứ đứng cười suốt thôi." Thẩm Ngôn đáp.
"Sao anh không thèm ra hiệu nhắc tôi một câu!"
Lạc Thù tức điên tung cước đấm đá túi bụi vào người hắn!
Cảm giác nhục nhã muốn chết quách đi cho rồi, có những khoảnh khắc cô chỉ muốn nhảyừ luôn xuống cái giếng thang máy này cho xong chuyện.
Ting —
Tầng 28 đã đến.
Lạc Thù giận đến mức toàn bộ dây thần kinh trong não tỉnh táo hẳn ra.
Mấy nhân viên đứng đợi ngoài cửa thang máy nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn giữa Lạc Thù và Thẩm Ngôn, nhao nhao che miệng cười khúc khích.
Lạc Thù ngượng chín mặt, cúi gằm mặt ngồi phịch xuống bàn làm việc.
"Mất mặt chết đi được!" Cô nghiến răng nghiến lợi tự mắng mình trong lòng.
"Sao thế hả nữ thiết kế đại tài?" Diệp丽 vừa mở máy tính vừa tò mò hỏi.
"Không có gì, chỉ là sáng sớm xui xẻo đụng trúng một tên dở hơi hâm h hấp thôi."
Vừa trò chuyện rôm rả hai người vừa bắt tay vào guồng công việc.
Lạc Thù mở máy tính, đăng nhập tài khoản WeChat cá nhân.
Ting ting —
Một loạt âm thanh thông báo tin nhắn vang lên liên hồi không dứt.
Diệp丽 tò mò ghé mắt sang nhìn màn hình máy tính của cô.
Bình thường số lượng người tương tác với cô thưa thớt chẳng đáng là bao, thế mà sáng tinh mơ đã thấy hiển thị mấy chấm đỏ chưa đọc.
Lạc Thù cũng tò mò di chuột bấm vào biểu tượng màu đỏ, để rồi đập vào mắt cô là dòng biệt danh hiển thị Chồng.
"!!"
Lạc Thù giật nẩy mình ngả ngửa ra sau tựa vào lưng ghế, đến cả con chuột máy tính cũng văng ra một góc.
Diệp丽 cũng bị dọa cho hết hồn: "Ối giồi ôi —"
Cô nàng vô tình nhìn thấy cái avatar vô cùng quen thuộc kia, quá đỗi rõ ràng...
Ảnh đại diện của đối phương là một bàn tay thon dài với những khớp xương rõ nét, đang hờ hững cầm một nhành hoa tulip màu đen.
Lạc Thù hoảng hốt chồm người qua bịt chặt miệng Diệp丽 lại.
"Câm miệng ngay!"
Diệp丽 trợn trừng hai mắt, chỉ đành hốt hoảng gật đầu lia lịa ra hiệu đã hiểu.
Nhìn phản ứng của đối phương, lúc này cô mới từ từ buông tay ra.
Đoạn vội vàng kéo cửa sổ thu nhỏ màn hình xuống.
Trái tim cô đập thình thịch liên hồi, tưởng chừng như sắp nhảy thốc ra khỏi cổ họng.
Cái tảng băng vạn năm ấy mà sáng sớm tinh mơ lại chủ động gửi tin nhắn cho cô làm cái gì thế không biết?
"Cái người tên 'Chồng' này, là ai đấy?" Diệp丽 hóng hớt tò mò chồm tới sát rạt.
Lạc Thù ngượng đến mức đỏ bừng cả mặt.
Diệp丽 nhanh như cắt lôi điện thoại ra, mở group chat lớn của cao ốc Dật Sắc, tìm thẳng đến tài khoản WeChat của Dật Chiến rồi chìa màn hình sang cho Lạc Thù xem.
"Có phải là ổng không?"
Lạc Thù lấy hai tay che kín mặt, chậm chạp gật đầu xác nhận.
"Á á! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!" Diệp丽 kích động đến mức suýt hét toáng lên thành tiếng.
Phải mất ròng rã mấy phút đồng hồ, tâm trạng chấn động của hai người mới dần bình ổn lại được phần nào.
Lạc Thù đem toàn bộ đầu đuôi câu chuyện kể lại tường tận không sót một chữ cho Diệp丽 nghe.
Nghe xong mà Diệp丽 thèm thuồng đến mức hai mắt sáng rực.
"Tình tiết này khối tiểu thuyết ngôn tình còn phải xách dép chạy dài."
"Lo mà ngậm chặt cái miệng lại cho tôi, bằng không tôi lột da cô đấy." Lạc Thù hầm hè đe dọa.
Diệp丽 làm bộ động tác kéo khóa miệng lại, ra hiệu cam kết tuyệt đối giữ kín như bưng.
Lạc Thù hít sâu một hơi, không dám tiếp tục mở WeChat trên máy tính ra nữa mà đành lôi điện thoại di động cá nhân ra kiểm tra.
【Buổi sáng tốt lành, Thù.】
【Anh chẳng có sở thích quái đản nào cả.】
【Trưa nay lên đây gặp anh một chuyến.】
...
Lạc Thù bấm khóa màn hình điện thoại rồi nhét vội vào túi áo.
Vành tai nóng bừng lên, giữa tiết trời đông lạnh căm căm mà toàn thân cô lại cảm thấy nóng ran rực lửa.
Anh gọi cô là Thù.
Chắc chắn lại là trò quỷ do Thẩm Ngôn xúi bậy rồi chứ gì.
Cứ tưởng Dật Chiến là kiểu người kiệm lời khô khan, hóa ra là chỉ số cảm xúc của gã này chạm đáy xã hội mà thôi.
Đến cả việc nhắn tin tán tỉnh vợ mình mà cũng không biết cách mở lời.
Xem ra anh ta thật sự phải cảm ơn Thẩm Ngôn rối rít, bằng không chắc cái kiếp độc thân này còn đeo bám anh ta dài dài.
Rốt cuộc có nên rep tin nhắn của anh không đây?
Phải trả lời thế nào cho phải phép?
Gọi thẳng tên đầy đủ của anh à?
Hay gọi là Chiến nhi?
Hay là A Dật?
Lạc Thù nổi hết cả da gà da cóc.
Cuối cùng cô ngượng ngùng chẳng dám gõ phím hồi đáp lấy một chữ.
Buổi trưa, nhân viên trong phòng đều rủ nhau rồng rắn đi ăn cơm.
Lạc Thù nhân lúc vắng vẻ không ai để ý, quẹt thẻ nhận diện rồi một mạch đi thang máy lên thẳng tầng 30.
"Phù, chết tiệt, đừng có khẩn trương..."
Cô nuốt nước bọt khan một cái, rón rén bước về phía phòng làm việc của tổng tài.
Cốc cốc cốc —
"Vào đi."
Con người ta sao lại có thể khẩn trương đến mức độ này cơ chứ.
Có phải mãnh thú hồng thủy gì đâu, đó là chồng hợp pháp của cô cơ mà.
Chồng hợp pháp chứ bộ, sợ cái gì cơ chứ.
Cũng chẳng biết tên Thẩm Ngôn lại mớm cho anh cái mưu kế quái quỷ gì nữa đây.
Anh đang ngồi điềm nhiên trên chiếc sofa lớn, trên người mặc chiếc áo sơ mi trắng do chính tay Lạc Thù cắt may.
Cổ áo phanh hờ hững không thắt cà vạt, chiếc áo ghi-lê bị vứt lăn lóc sang một bên, trông bộ dạng có vẻ như đã thức trắng cả đêm chưa chợp mắt.
"Em tìm anh có việc à?"
"Ừm."
Anh ngước đôi mắt thâm trầm lên nhìn, dường như vừa trông thấy bóng dáng Lạc Thù là ánh nhìn lập tức dịu dàng đi vài phần.
Anh giơ tay vẫy nhẹ ra hiệu: "Lại đây."
Lạc Thù chần chừ bước tới, định bụng chọn một chỗ ngồi cách xa anh một chút.
Nào ngờ chưa kịp phản ứng thì cổ tay đã bị một lực mạnh kéo phắt lại, toàn bộ cơ thể ngã nhào trực diện ngồiệch lên đùi anh.
Lạc Thù hoảng hốt bấu chặt lấy cánh tay anh giữ thăng bằng.
Còn chưa kịp định thần lại, Dật Chiến đã vòng tay ôm trọn lấy cô vào lòng.
"Đừng nhúc nhích, để anh ôm một lát."
Lạc Thù cứng đờ người không dám cựa quậy thêm dù chỉ nửa phân.
Vòng eo bị bàn tay to lớn của anh siết chặt lấy, cách một lớp áo khoác dạ dày vẫn cảm nhận rõ rệt hơi ấm bỏng rát phả ra.
Cộng thêm hệ thống điều hòa trong phòng tổng tài chạy hết công suất, chẳng mấy chốc trán cô đã rịn ra một tầng mồ hôi.
Mấy ngày nay anh vẫn luôn bận bù đầu bận cổ, Thẩm Ngôn bảo là vì anh muốn dồn lịch trình để tranh thủ thời gian nghỉ Tết về đoàn tụ cùng cô.
Lại thêm đợt khủng hoảng tài chính với vụ việc của bên thiết kế vừa rồi, chắc hẳn đầu óc anh lúc này đang nổ tung vì áp lực.
Chắc là anh mệt mỏi lắm rồi nhỉ.
Lạc Thù nuốt khan một ngụm nước bọt, bên tai vang lên nhịp thở trầm ổn của anh.
Hơi thở hai người hòa quyện vào nhau kề cận, trái tim cô đập như đánh trống trận trong lồng ngực.
"Anh... có phải đang gặp rắc rối gì ở công ty không?"
Cô cẩn thận đưa bàn tay nhỏ bé lên, vỗ vỗ nhẹ vào sống lưng anh hệt như đang dỗ dành một đứa trẻ.
"Không có."
"Thế sao anh lại..."
"Chỉ là nhớ em thôi."
"..."
Đây là cái thể loại văn phong thời đại mới gì thế này?
Ôm nhau ròng rã suốt một khoảng thời gian lâu lắc, quả thực ngoài ôm ấp ra thì anh chẳng có hành động quá giới hạn nào khác.
Lạc Thù căng cứng người đến mức chẳng dám thở mạnh.
Cho đến khi cánh cửa phòng tổng tài vang lên tiếng gõ.
Lạc Thù hoảng hốt toan đứng phắt dậy, nhưng lại bị vòng tay anh siết chặt hơn nữa.
"Vào đi." Giọng nói trầm khàn mang theo tia từ tính vang lên.
"Dật Chiến..."
"Hừm."
Lạc Thù xấu hổ đến mức vùi tịt mặt vào cổ áo anh, sợ bị người ngoài nhìn thấy cảnh tượng này.
Cũng may là Bạch Hi, cô nàng mang cơm trưa lên tận nơi.
Nhưng ngặt nỗi cô nàng vô cùng thức thời, vừa đặt hộp cơm xuống bàn là ba chân bốn cẳng chuồn lẹ ra ngoài không dám ở lại thêm giây nào.
Bình luận