Chương 49: Cô ấy, đã hôn anh
Bước vào siêu thị, Dật Chiến đẩy xe đẩy, Lạc Thù đi sát bên cạnh anh.
Sau khi tiện tay chọn vài món gia vị nhà bếp và rau củ, Lạc Thù dừng chân ngay quầy bày rau mùi (ngò rí).
"Muốn ăn à?" Dật Chiến nghiêng mắt nhìn cô.
"Không biết nữa, có cảm giác muốn thử xem sao."
Lạc Thù sực nhớ đến mùi hương rau mùi trên người anh vào buổi sáng hôm đó, cảm giác hình như cũng không đến nỗi khó ngửi cho lắm.
Dật Chiến mím môi gật đầu, vô thức đưa tay dụi nhẹ sống mũi.
Sau đó anh nghiêm túc chọn rau mùi, nhặt lấy một bó thật tươi rồi bỏ vào xe đẩy.
Mua sắm hòm hòm xong, anh liền đẩy xe hướng về khu đồ ăn vặt, tiện tay nhặt rất nhiều khoai tây chiên, sữa chua, bánh quy và các loại bánh kẹo khác.
"Anh cũng thích ăn vặt cơ à?"
"Mua tích trữ cho em đấy, nhưng đừng ăn nhiều quá, không tốt cho dạ dày đâu."
Bản thân anh chẳng mấy khi đụng đến, chỉ là để ý thấy trên chiếc kệ sát phòng khách dạo này có thêm một góc đựng đầy đồ ăn vặt.
Nửa tháng nay nghe dì Từ bảo cô ít khi về nhà ăn cơm, đống đồ ăn vặt vơi đi gần hết mà cô lại bận chẳng kịp mua bổ sung, thế nên nhân lúc cô không hay về và công việc cũng đang thảnh thơi, anh liền xin nghỉ phép một chuyến.
Còn khoảng thời gian nửa tháng qua của cô, chắc là dành hết để may quần áo cho Dật Chiến rồi.
Lạc Thù mím môi cười tủm tỉm, lúc nãy cô còn đang đắn đo suy nghĩ xem có nên mua chút đồ ăn vặt không, ngộ nhỡ lại bị anh càu nhàu la mắng thì khổ.
Giờ thì hay rồi, có thể đường hoàng quang minh chính đại ôm đồ về mà chẳng sợ ai nói gì.
Lúc thanh toán là do Lạc Thù trả tiền, cô nhân viên thu ngân liếc nhìn người đàn ông cao lớn đứng kế bên với ánh mắt đầy khinh bỉ.
Trông thì ăn diện bảnh bao lịch thiệp, thế mà chẳng có nổi một chút ý thức ga lăng nào cả.
Lạc Thù cũng đọc vị được ánh mắt ấy, nhưng thôi, nhịn cho qua chuyện, dù sao anh cũng đâu có hay về đây ở mấy, một mình cô ăn uống sinh hoạt ở đây là chính, dăm ba chút tiền lẻ này cô vẫn gánh nổi.
Cô vừa lôi điện thoại ra định quét mã, thì chiếc điện thoại đã bị Dật Chiến nhanh tay giật lấy, anh mở ứng dụng thanh toán mặc định rồi bấm chọn thẻ phụ của mình.
Lạc Thù ngẩn người ra một nhịp, mã QR đã bị quét xong xuôi.
Điện thoại trong túi áo anh bỗng reo lên một tiếng "ting".
"Thẻ của anh mà em cứ một mực không thèm đụng đến, làm như anh đang ở rể nhà em không bằng."
Nói xong, anh thản nhiên trả lại điện thoại cho cô, xách túi đồ rồi sải bước đi ra ngoài.
Cô nhân viên thu ngân đứng đó mím môi che miệng cười tủm tỉm.
Lạc Thù ngoan ngoãn lủi thủi bước theo sau lưng anh.
"Thời gian vẫn còn sớm, có muốn đi dạo lát nữa không?" Dật Chiến hỏi.
"Đi chứ." Lạc Thù lén lút liếc nhìn anh, "Hay là mình đem đồ ra xe cất trước đi anh, cứ xách lỉnh kỉnh thế này mỏi tay lắm."
"Đến mớ rau cỏ này mà em cũng xách không nổi, thì sau này làm sao anh bế nổi em?"
"Thế xem ra vừa nãy em mua ít rau quá rồi nhỉ."
Cô mím chặt môi thành một đường cong nhạt nhẽo.
Hồi còn ở căn nhà trọ cũ, Tần Hằng lúc nào cũng sang ăn cơm cùng cô, mỗi lần đi chợ là một mình cô lúi húi chọn đồ, còn hắn thì đứng nhìn.
Hắn cứ luôn mồm đem rau ngoài siêu thị ra so sánh với mớ rau sạch hữu cơ nhà hắn, chê bai đủ điều chẳng vừa mắt chỗ nào.
Thậm chí lúc về đến phòng trọ, ngồi vào bàn ăn những món cô đã vất vả nấu nướng xong xuôi, hắn vẫn giở giọng trêu chọc chê bai cho bằng được, cho đến khi Lạc Thù gật đầu đồng tình với quan điểm của hắn thì hắn mới chịu thôi.
Tầng ba là khu cửa hàng thời trang chẳng có gì để ngắm nghía, hai người quyết định lên thẳng tầng bốn, nơi tập trung phần lớn các cửa hàng quà lưu niệm và bách hóa tinh xảo.
"Cái trâm cài áo anh tặng em, là tự tay anh làm đấy à?"
"Ừ."
"Đường đường là một đại nam nhân sao lại đi mài giũa mấy cái thứ này thế?"
Làm ra chiếc trâm cài này không những tốn kém thời gian mà còn hao mòn tâm sức, nhất là với một người cận thị nặng không rõ mấy độ như anh.
"Học qua là biết làm ngay thôi."
"Có phải anh thấy em là một đứa rất khó chiều chuộng không?" Lạc Thù tìm một chiếc ghế trống rồi ngồi phịch xuống.
Cô vẫn chưa thể hoàn toàn dứt ra khỏi nỗi đau của đoạn tình cảm trước, đôi khi những biến động cảm xúc hỗn độn của cô lại vô tình ảnh hưởng đến anh.
Thế nhưng anh lại chẳng hề bận tâm chút nào.
Dật Chiến đặt chiếc túi đồ sang một bên, ngồi bệt xuống chiếc ghế bên cạnh cô, ánh mắt vô tình đảo xuống đôi giày cao gót dưới chân cô.
Nhận ra ánh mắt anh đang dán chặt vào đâu, Lạc Thù vội rụt chân lùi vào trong.
"Em không phải là loài hoa khó nuôi, chỉ là kẻ trước đó tưới nước cho em không đủ thành tâm mà thôi."
Đúng vậy, làm gì có chuyện khó chiều đến thế.
Dứt lời, Dật Chiến quỳ một gối xuống trước mặt cô, nhẹ nhàng nâng bàn chân trái của cô lên, tháo đôi giày cao gót màu đen vướng víu ra khỏi chân cô.
Lạc Thù giật nảy mình, vô thức rụt chân lại.
"Đừng nhúc nhích."
Anh cách lớp tất lụa mỏng manh màu da bóp nhẹ lấy cổ chân cô, thấp thoáng có thể nhìn thấy phần da thịt ở gót chân đã bị lớp mòng két cọ xát đến rướm máu.
Không ngờ cô lại là một người phụ nữ chịu đựng giỏi đến thế.
"Xùy..."
"Giày cao gót để lâu không đi trước khi xỏ vào phải nhúng qua nước ấm một chút, bằng không sẽ rất dễ bị cọ xước chân."
Anh nhíu chặt đôi mày kiếm lại, ngay tại viền cổ chân vẫn còn rỉ ra mấy tia máu nhỏ.
"Cái này mà anh cũng biết nữa á..."
Cô ngẩn ngơ nhìn Dật Chiến đang nhẫn nại xoa bóp cổ chân cho mình mà chẳng hề có chút chê bai nào, từng dòng điện ấm áp truyền ra từ đầu ngón tay anh, cảm giác thực sự rất dễ chịu...
Và cũng khiến người ta đỏ bừng cả mặt.
Lạc Thù thầm nể phục vị tình cũ của anh, ít ra thì có vài phương diện đã thuần hóa anh thành một người đàn ông vô cùng chu đáo.
"Hồi còn trong quân ngũ, đi giày da toàn phải làm thế này, có những hôm để kịp bài chạy tập luyện, bọn anh còn phải lót cả băng vệ sinh vào trong giày vải cơ."
"..."
Cô cắn nhẹ môi, ngượng ngùng chẳng dám tiếp lời.
Anh không thấy ngượng mồm khi nói ra mấy câu này à?
Số lần cô đi giày cao gót thực ra chẳng đáng là bao, tính ra cũng chỉ mới hai năm trở lại đây khi bước chân ra xã hội bươn chải cô mới buộc phải mang.
Hồi còn dính lấy Tần Hằng, thời gian cô mang giày cao gót chỉ đếm trên đầu ngón tay, đi không quen chân nên cô vốn chẳng thích thú gì.
Cái cảnh bị cọ xước chân đến rướm máu như hôm nay trước kia cô cũng từng nếm trải, chỉ là khi ấy Tần Hằng sẽ nói thế này: Đau thì lần sau đừng mang nữa, chịu tội làm gì, có anh ở đây rồi, việc gì phải bày đặt chưng diện cho người khác ngắm.
Lúc đó cô còn ngốc nghếch tưởng rằng hắn thật lòng xót xa thương hại đôi chân cô đau đớn, hoặc chí ít đó là biểu hiện của lòng độc chiếm mạnh mẽ.
Nhưng ngẫm lại bây giờ mới thấy, tất cả chẳng qua chỉ vì lòng sĩ diện và cái tôi ích kỷ của đàn ông đang trỗi dậy mà thôi.
Thực tế thì dẫu Lạc Thù có ăn mặc giản dị đứng cạnh hắn, hắn cũng chẳng khác nào một tên nhân viên quèn, ngoài cái vỏ bề ngoài ưa nhìn ra thì chẳng có lấy một điểm tựa nào đáng mặt nam nhi để mang đi khoe khoang thiên hạ.
"Em ngồi đây đợi anh một lát nhé." Dật Chiến đứng dậy.
"Anh đi đâu đấy?"
Dật Chiến không đáp lời, chỉ dặn cô ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ chờ anh.
Cô cúi đầu nhìn xuống đôi bàn chân mình, khẽ cựa quậy mấy ngón chân, cứ ngỡ như trên da thịt vẫn còn vương vấn hơi ấm từ đầu ngón tay anh.
Cô bật cười khúc khích, ngẩng phắt đầu hướng mắt về phía góc khuất lấp ló bóng dáng anh vừa rời đi, nào ngờ lại vô tình chạm mặt Tần Hằng đang đứng ngó xuống từ nhà hàng tầng trên.
Trái tim cô bỗng thắt lại một nhịp, lồng ngực đập thình thịch liên hồi, hai hốc mắt chốc chốc đã đỏ hoe một mảng.
Hắn ta đang ngồi ăn trưa ngay sát khung kính cửa sổ của nhà hàng trên lầu, và ngồi đối diện với hắn... chính là Liêu Nhàn...
Bọn họ, lại dính lấy nhau rồi sao?
Đã từng có lúc cô tự tin cho rằng bản thân có thể dứt khoát chặt đứt đoạn tình cảm này ra khỏi tâm trí, nhưng cô đã đánh giá thấp sức nặng của năm tháng thanh xuân ấy.
Dẫu thừa biết hai người đã đường ai nấy đi và bản thân cô từ lâu đã chẳng mảy may bận tâm, thế nhưng khoảnh khắc tận mắt nhìn thấy bóng dáng hắn, lồng ngực cô vẫn cảm thấy nghẹt thở, bức bối đến mức không tài nào hít nổi không khí.
Năm năm tuổi trẻ của cô, năm năm ngập tràn niềm vui, cùng với sự ỷ lại mù quáng dành cho hắn, tất cả đều hóa thành những lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim cô.
Cô chậm chạp thu hồi ánh mắt lại.
Trong khi đó, Tần Hằng ở tầng trên vẫn trân trân nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt, thần trí ngẩn ngơ.
Liêu Nhàn ngồi đối diện mỉm cười trò chuyện điều gì đó với hắn, nhưng thấy hắn ngây người chẳng lọt tai câu nào, cô ta liền theo hướng nhìn của hắn hướng xuống dưới lầu, và cũng bắt gặp bóng dáng quen thuộc của Lạc Thù.
Nụ cười trên môi cô ta chợt cứng lại, Tần Hằng quả nhiên vẫn chưa thể buông bỏ được con tiện nhân đó.
Sức sát thương của Lạc Thù đối với Tần Hằng nằm ngoài sức tưởng tượng của Liêu Nhàn.
Dẫu cho lúc này cô ta đã vạch rõ ranh giới với Tần Hằng, đường hoàng quay sang sánh đôi cùng Dật Chiến đi chăng nữa, thì vị trí của Lạc Thù trong lòng Tần Hằng vẫn mãi mãi là thứ không ai có thể lay chuyển nổi.
Khuôn mặt Liêu Nhàn tối sầm lại một mảng, nhưng vì mục đích chuyến đi hôm nay, cô ta đành nén giận không nói thêm lời nào.
Về phần Lạc Thù, cô cắn chặt môi nhẫn nhịn, cho đến khi bóng dáng Dật Chiến thấp thoáng xuất hiện trong tầm mắt, chạy hộc tốc về phía cô.
Anh vẫn mặc bộ âu phục chỉnh tề, những đường nét góc cạnh trên gương mặt căng cứng, ánh mắt sắc bén toát lên vẻ cao quý ngút ngàn, hoàn toàn trái ngược với đôi dép lê lông xù màu trắng tinh khôi mà anh đang xách trên tay.
Lạc Thù phì cười một tiếng, tự dưng cảm thấy khung cảnh trước mắt trông đáng yêu đến lạ.
Anh khom lưng ngồi xổm xuống, kiên nhẫn thay đôi giày cao gót bằng đôi dép lông ấm áp cho cô.
"Mang thế này có làm mất mặt anh không?" Lạc Thù bẽn lẽn hỏi.
"Đôi giày không vừa chân mang vào chỉ thêm đau đớn."
Câu nói ấy của anh mang hai tầng ý nghĩa, vừa là chuyện chiếc giày, lại vừa là chuyện lòng người.
"Thể diện của anh không quan trọng bằng em." Anh thản nhiên đáp.
Lạc Thù rủ mi mắt nhìn xuống người đàn ông trước mặt, thâm tâm hoàn toàn không tài nào nhìn thấu suy nghĩ của anh.
Anh có thể nhẫn nhịn nửa tháng trời không thèm liên lạc với cô, nhưng hễ cứ hôi hám mặt nhau là lại dịu dàng nuông chiều đến mức khiến cô không biết phải đối phó ra sao.
"Dật Chiến."
"Hừm."
Anh vẫn đang cẩn thận xoa bóp cổ chân cho cô, thấy cô ngẩn người không nói gì liền ngước mắt lên nhìn cô đầy khó hiểu.
Chỉ trong tích tắc, một làn hương thanh mát bỗng áp sát đến gần, vầng trán ấm áp của cô bất ngờ áp sát vào gò má anh.
Cô đã hôn anh.
Bình luận