Chương 48: Người trong lòng
——Xem ra anh phải nỗ lực thật nhiều, để phu nhân chủ động 'sủng hạnh' mình mới được, bằng không thì thịt chẳng được miếng nào mà đến ngụm canh cũng chẳng có mà húp, đói lả cả người.
Đây là câu nói anh từng thốt lên khi còn ở nước S.
Thế nên, cái ý muốn "uống một bát canh" mà anh vừa nói, đại khái chính là...
Quả nhiên, người đọc nhiều hiểu rộng nói câu nào nghe cũng êm tai đến thế.
Mấy lời vô sỉ đê tiện qua miệng anh bỗng chốc đều được phủ lên một lớp văn hóa cao sang.
Cô ngẩn người tại chỗ, mặt đỏ bừng lên tận mang tai.
Nên khen anh lịch sự nhã nhặn, hay là mắng anh trăm mưu nghìn kế đây?
Đồng ý thì không đành, mà từ chối cũng chẳng xong.
Áp lực này bỗng chốc tăng vọt không báo trước.
Cứ làm như cô đối xử tệ bạc với anh lắm không bằng.
Hừ, đàn ông đúng là loài chuyên gia đẩy quyền lựa chọn cho người khác, để người ta rơi vào cảnh khó xử.
Lạc Thù nghiêng người, đối mặt với anh, vươn tay ôm chầm lấy vòng eo săn chắc của anh.
"Canh thì không có đâu, nhưng có thể cho anh nếm chút mưa móc."
Chưa đầy hai giây sau, cô buông tay ra rồi cắm cổ bước đi thẳng.
Dật Chiến thậm chí còn chưa kịp vươn tay ôm lấy cô, thì cô đã lốc cóc bước đi trên đôi giày cao gót.
Cô gọi thế này là mưa móc á?
Thôi được rồi, dẫu sao cũng xem như là có tiến bộ.
Đôi tròng mắt anh lóe lên ngọn lửa rực bỏng, tựa như một con dã thú đang đói ngấu nghiến, ánh nhìn dán chặt theo bóng lưng cô đang bước về phía chiếc xe.
"Cái đó... xe của tôi đang đem đi sửa rồi, ở nhà còn chiếc nào bình thường một chút không?"
Lạc Thù ngồi ở ghế phụ lái, liếc nhìn Dật Chiến đang nghiêm túc lái xe.
Dưới tầng hầm toàn là mấy chiếc xe trị giá hàng triệu với chục triệu, cô nhìn thấy mà chẳng dám bén mảng đến gần chứ đừng nói là lái, thậm chí có chiếc cô còn chẳng gọi nổi tên.
"Xe sao thế?"
"Bị xe khác tông đuôi..."
"Có bị thương ở đâu không?"
Anh cắt ngang lời cô, vội vàng đảo mắt ngắm nghía cô từ trên xuống dưới.
"Không có, chỉ là chắc phải một thời gian nữa mới lấy xe về được."
"Ngày mai anh bảo người đưa tới một chiếc."
"Được."
Đến bãi đỗ xe ngầm của siêu thị.
Dật Chiến đang bận gọi điện thoại trong xe, Lạc Thù thấy phiền nên bèn mở cửa bước xuống trước.
Vừa đặt chân xuống xe thì chạm mặt Liêu Nhàn cũng vừa bước xuống từ chiếc xe bên cạnh.
Trông cô ta có vẻ hồng hào hơn trước, lại thêm lớp trang điểm nhạt nên tinh thần trông thấy có vẻ khá khẩm hơn hẳn.
Cô ta mặc một chiếc áo khoác dạ phom rộng, nếu không nhìn kỹ thì khó mà nhận ra cô ta đang mang thai.
Lạc Thù khẽ nhếch môi hừ lạnh, định vờ như không nhìn thấy, nhưng lại bị đối phương cất tiếng gọi giật lại.
"Lạc Thù." Miệng Liêu Nhàn nhếch lên nụ cười mỉa mai.
Đúng là oan gia ngõ hẹp...
"Chào cô, tam tiểu thư."
Vừa nghe ba chữ "tam tiểu thư" thốt ra, nụ cười trên mặt Liêu Nhàn liền cứng đờ rồi biến mất tăm, nhưng đoạn cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ mặt dửng dưng, tiếp tục dùng cái thái độ bề trên trịch thượng để nói chuyện với Lạc Thù.
"Sao thế? Thời gian ở cữ ngắn ngủi thế đã hết rồi à? Thế cái gã đàn ông của cô đâu?"
Cô ta không gọi là "gã đàn ông hoang dã" nữa, mà đổi thành "đàn ông", xem ra cái tát hôm trước để lại dư ảnh sâu sắc phết nhỉ.
Lạc Thù liếc mắt nhìn chiếc xe phía sau lưng mình, rõ ràng là Liêu Nhàn không nhận ra đây là xe của Dật Chiến, bằng không thì chắc cô ta đã chuồn đi từ tám kiếp trước rồi.
"Liêu Nhàn, mang thai rồi thì bớt tơ tưởng đến đàn ông của người khác đi, không tốt cho thai nhi đâu."
Liêu Nhàn nghẹn họng nuốt khan, tức đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
"Cô tưởng ai cũng như cô chắc, tự vứt mình lên giường sếp lớn."
"Tôi chắc chắn không phải loại người như cô, rác rưởi thì tôi không thèm nhặt, còn cô thì khác, cái gì tôi thải ra là cô tranh nhau nhặt về ngay cho bằng được, không thấy bẩn thỉu à."
Ngày thường Lạc Thù vốn chẳng mấy khi mở miệng nói những lời cay đắng, nào ngờ lúc cáu lên rồi thì chẳng cần dùng đến một từ ngữ thô tục nào mà vẫn sát thương cực mạnh.
Liêu Nhàn không phục, vươn cái cổ dài nghếch lên mỉa mai: "Đến cả đàn ông của mình mà cô cũng không giữ nổi, uổng công mang cái mặt hồ ly tinh!"
"Tôi coi như cô đang khen tôi đi vậy. Mà này, đàn ông tốt thì chẳng cần phải giữ, loại nào bay màu được thì cứ cho đi, tôi còn phải cảm ơn cô vì đã thay tôi mang đi thứ phiền phức thừa thãi ấy chứ."
Lạc Thù khoanh tay trước ngực, trông chẳng khác nào một nữ tổng tài cao ngạo cấm dục.
Hôm nay cô mặc áo sơ mi trắng phối cùng chân váy dài ôm sát cạp cao chất liệu da, bên ngoài khoác áo dạ đen, đôi mắt đẹp lạnh băng liếc đối phương từ trên xuống dưới.
"Thêm nữa, ở đây tôi xin đính chính lại một câu: Tôi không có mang thai, và việc leo lên giường của sếp lớn ấy à, tôi hoàn toàn chẳng cần phải leo..."
"Cô ấy nói đúng, giường của tôi cô ấy không cần leo, là tôi dỗ dành cô ấy, lừa gạt cô ấy, mặt dày ôm cô ấy lên đấy."
Dật Chiến đứng tựa bên cửa ghế lái, đôi mắt thâm trầm lạnh lẽo sắc bén tựa dao găm.
Lạc Thù ngẩn người mất mấy giây, quay phắt đầu lại nhìn anh.
Sao anh có thể mặt dày nói ra mấy lời này cơ chứ.
Anh thản tắt cửa xe, sải bước tiến về phía Lạc Thù, tự nhiên vươn tay vòng qua eo cô kéo sát vào lòng.
"Liêu tiểu thư quan tâm đến người trong lòng của tôi thế cơ à?"
Người trong lòng? Quá đáng lắm rồi đấy...
Cùng lắm thì chỉ tính là tình một đêm thôi chứ bộ.
"Hừ, làm gì có chuyện đó..."
Hiển nhiên, Liêu Nhàn đã bắt đầu túa mồ hôi hột ngay từ khoảnh khắc anh vừa cất lời, cô ta đời nào quên được cái cảnh tượng bị tát u đầu ở bệnh viện hôm nọ.
Đây là lần đầu tiên cô ta tận mắt chứng kiến cảnh đàn ông ra tay đánh phụ nữ.
Tuy đồn đại bên ngoài vẫn rỉ tai nhau rằng Dật Chiến tuy bề ngoài ôn hòa nhưng thủ đoạn làm việc cực kỳ cao tay, nhưng cô ta chưa từng ngờ tới vì bênh vực Lạc Thù mà anh sẵn sàng ra tay phũ phàng ngay giữa chốn đông người.
Cuối cùng đến cả mớ tin tức bôi nhọ do chính cô ta tung ra cũng bị anh một tay bóp chết từ trong trứng nước, đủ thấy thế lực của anh thâm hậu đến nhường nào, tuyệt đối không thể xem thường.
Nghĩ tới đây thôi cô ta đã thấy lạnh sống lưng, vội vàng ra hiệu cho người hầu bên cạnh rồi chuồn thẳng một mạch.
Trong khi đó,秦恒 (Tần Hằng) nấp sau chiếc cột nhà cách đó không xa lại chứng kiến trọn vẹn màn vừa rồi.
Chứng kiến cảnh Dật Chiến có những cử chỉ tình tứ với Lạc Thù, mà ngạc nhiên thay là cô lại chẳng hề tỏ thái độ kháng cự.
Hơn nữa, cô còn xỏ chân vào đôi giày cao gót mà trước đây cô từng chê là mệt chân, trông cô bây giờ còn xinh đẹp lộng lẫy hơn cả ngày xưa.
Sắc hồng rạng rỡ trên gò má là thứ không tài nào giấu giếm được, cô thực sự đã thay đổi rất nhiều rồi.
Trái tim hắn nhói lên từng hồi đau đớn, hàm răng nghiến ken két, đôi bàn tay siết chặt thành đấm, dường như vừa hạ quyết tâm điều gì đó, đoạn xoay người lặng lẽ rẽ hướng đi về phía thang máy.
Liêu Nhàn đi rồi, Lạc Thù lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cô khẽ ngước mắt lên nhìn Dật Chiến.
"Anh chê tôi vừa nãy diễn chưa đủ đô à?"
"Không đâu, rất tuyệt."
"Tuyệt thật đấy, nhưng lần sau cấm anh lanh chanh chen mồm vào."
"..."
Lạc Thù bực dọc gỡ tay anh ra, cắm cổ bước thẳng về phía cửa siêu thị.
Dật Chiến rảo bước đuổi theo, "Anh làm gì sai à?"
Lạc Thù lười biếng chấp nhặt với anh: "Anh làm tốt lắm, lần sau nhớ phát huy... à nhầm, lần sau cấm không được tái phạm."
Đường đường là một vị tổng tài đại gia, vậy mà mấy lời này cũng thốt ra cho được, chẳng thấy ngượng miệng chút nào sao.
Lạc Thù không muốn để anh nhúng tay vào nữa, dù sao chuyện này cũng chẳng vẻ vang gì, nếu để bùng nổ lên thì người chịu thiệt danh tiếng vẫn là anh.
Hơn nữa, hai người hiện tại đang ở chế độ kết hôn ngầm, cô không muốn để quá nhiều người biết chuyện.
Cô vốn chẳng có thiên phú vun vén gia đình, đến lúc đó nếu không làm tròn vai trò một người vợ của Dật Chiến, thì cô và anh sẽ xử trí thế nào cho phải, chưa kể anh lại là một nhân vật công chúng nổi tiếng.
Dật Chiến không truy cứu nữa, bởi vì cô lúc này chẳng khác nào một con nhím xù lông, bọc xung quanh toàn gai nhọn khiến kẻ khác nhìn vào chẳng dám sán lại gần.
Nhưng thực chất bên trong lại mềm mại vô cùng, chỉ cần đối xử dịu dàng một chút là cô sẽ ngoan ngoãn thu mình lại trao cho bạn sự ôn nhu.
Bấy nhiêu năm qua cô vẫn luôn dùng cách đó để bảo vệ chính mình, đối diện với sự bảo bọc đột ngột của Dật Chiến, bảo sao cô nhất thời chưa thể thích ứng kịp.
"Anh sai rồi, lần sau cái gì cũng nghe lời vợ hết."
Dật Chiến ôn nhu rụt rè đan năm ngón tay vào bàn tay cô, và cô lần này không hề từ chối, ngược lại còn hơi dùng sức bóp nhẹ bàn tay thô ráp của anh.
Anh cười khẽ, đầu ngón tay vô thức mân mê bàn tay nhỏ bé của cô.
Lạc Thù cong nhẹ khóe môi.
"Này, dạo này anh ở lại công ty là vì bận công việc thật đấy chứ?"
Cô cẩn trọng dò hỏi.
Công ty cách căn hộ chung cư chẳng tới mười lăm phút chạy xe, có khi nào do anh đã quen với nếp sống ngủ lại công ty rồi không, dẫu sao thì ngày trước lúc cô mới dọn vào đây, căn nhà trống hoắc chẳng khác gì một phòng khách sạn.
Ngược lại, cái căn phòng suite trên tầng tổng tài lúc nào cũng mang lại cảm giác có người ở quanh năm suốt tháng.
Dật Chiến nghiêng đầu nhìn cô, câu hỏi này ẩn chứa rất nhiều tầng nghĩa.
Có thể là tiếng chất vấn của người vợ dành cho ông chồng hay vắng nhà.
Cũng có thể là sự quan tâm của cấp dưới dành cho sếp lớn.
Hoặc cũng có thể là nỗi nhớ nhung cồn cào dành cho nửa kia.
"Em không có ý gì khác đâu, chỉ là đang nghĩ xem có nên chừa lại cái cửa cho anh về không, ban đêm em ngủ hay mơ màng lắm."
Lạc Thù vội vàng chữa cháy.
Dật Chiến mỉm cười không nói.
Bình luận