Chương 46: Em hy vọng là đã làm hay chưa làm?

"Đồ lưu manh, đừng có chạm vào tôi!"

Lạc Thù ôm khư khư chiếc túi trong tay, mơ màng nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.

"Suýt thì..."

Phàn Sâm đứng cách cô chừng một mét, một tay ôm lấy eo, nhíu chặt mày, tuyệt đối không dám sán lại gần.

Cho đến khi chiếc xe của Dật Chiến đỗ phịch lại bên vệ đường.

Anh bước nhanh xuống, nhìn Lạc Thù đang say mèm cùng vết son đỏ ửng trên cổ cô.

Lạc Thù bèn dang rộng hai tay, ôm chầm lấy vòng eo anh.

"Dật Chiến..."

Dật Chiến khựng lại một nhịp, bàn tay to lớn vội vàng đỡ lấy vòng eo mảnh khảnh của cô.

"Sao thế em?"

Dật Chiến xoa đầu cô, ánh mắt lướt xuống đôi chân trần của cô rồi quyết định bế bổng cô lên.

"Biểu cọc, anh cưới được cô vợ cừ thật đấy."

Phàn Sâm chỉ tay về phía Lạc Thù, tiện thể quay cái tay và mạn sườn bị trầy xước nhẹ của mình sang cho anh xem.

"Vừa thấy anh gọi điện là em phóng ra ngay, thấy cô ấy ngồi lộc cộc một mình ở đây nên mới tốt bụng bước tới hỏi han mấy câu, ai ngờ cô ấy tặng luôn cho em một cú quật vai."

"Tôi có hỏi cậu đâu." Dật Chiến lạnh lùng đáp.

"..." Phàn Sâm nghẹn họng nuốt khan.

"Hắn ta bảo mỗi tháng cho hai vạn, bắt tôi phải bao..."

Lạc Thù lơ mơ chỉ tay về phía Phàn Sâm.

Khuôn mặt Dật Chiến tối sầm lại, ánh mắt chìm xuống một màu đen đặc.

"Oan gia ngõ hẹp quá biểu cọc ơi! Cái nồi này em tuyệt đối không gác lên lưng đâu đấy!" Phàn Sâm hoảng hốt lùi phắt lại hai bước.

Hồi nhỏ không nghe lời, bị anh bẻ ngoặt khớp tay một trận râm ran cả cái ngõ nhỏ, tính tình anh vốn lạnh lùng vô tình, nếu thực sự nổi giận thì phiền toái to.

"Nồi thì có thể không gác, nhưng lập tức quay về điều tra ngay cho tôi, mười phút nữa mà không có kết quả thì ngày mai tôi tặng cậu chiếc xe lăn."

"Rõ!"

Phàn Sâm tựa như thoa dầu dưới gót chân, ba chân bốn cẳng chạy biến đi mất.

Dật Chiến nhìn đôi giày cao gót bỏ quên trên chiếc ghế dài, đoạn bước đến gần.

Hai ngón tay thon dài khều lấy chiếc giày cao gót, anh định tiện tay xách luôn chiếc túi trong lòng cô, nhưng lại bị cô ôm chết sống không buông.

"Ngoan nào, buông tay ra để anh cầm hộ cho." Dật Chiến hạ thấp giọng dỗ dành.

"Không, đây là của anh ấy, anh không được cầm."

Anh ấy? "Anh ấy" nào cơ chứ?

Lạc Thù khăng khăng ôm khư khư chiếc túi vào ngực, vùi đầu vào lồng ngực anh, hít hà mùi hương dễ chịu khiến người ta an tâm đến lạ.

Anh không nói gì nữa, ôm cô bước thẳng ra xe.

Nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường, lúc này cô đã say đến mức thiếp đi từ bao giờ.

Dật Chiến gỡ chiếc túi trong ngực cô ra để sang một bên, nhìn thấy chiếc áo khoác của cô nằm gọn trong đó.

Anh không hề lục lọi, mà đi thẳng vào phòng tắm lấy nước ấm ra lau mặt, tẩy trang giúp cô, tiện tay lau sạch luôn vết son nhòe nhoẹt trên cổ.

Đúng lúc đó, anh phát hiện ra sợi dây chuyền ngọc trai và đôi khuyên tai trên người cô.

Anh cẩn thận tháo từng món xuống.

Cô nằm rất ngoan, không hề quậy phá.

Khác hoàn toàn với đêm hôm ấy.

Đêm hôm đó sau khi lên xe, cô liền coi anh thành Tần Hằng, vừa hôn vừa khóc lóc nức nở nói rằng những thứ Liêu Nhàn cho được thì cô cũng cho được.

Tim anh đau nhói như muốn vỡ vụn, cứ ngây người ngồi im trên xe mặc cho cô tung hoành quậy phá.

Đến khi xe chạy được nửa đường, cô khóc cạn cả nước mắt lại chuyển sang đấm đá tơi bời vào người Dật Chiến, miệng tuôn ra một tràng chửi rủa mười tám đời tổ tông nhà họ Tần.

Cuối cùng còn giật rách cả áo sơ mi của anh, chiếc cúc áo đến tận bây giờ vẫn chẳng tìm thấy đâu trong xe.

Khóc cũng đã khóc chán chê, mắng cũng đã mắng mệt nhoài, cô nằm bẹp dí trong ngực Dật Chiến, ôm chặt lấy anh không chịu buông.

Vốn định đưa cô về thẳng nhà, nhưng cô chết sống không chịu nới lỏng đôi tay đang ôm lấy Dật Chiến ra.

Miệng cứ lẩm bẩm khen mùi hương của anh rất dễ chịu, khen cơ bụng của anh cực kỳ đẹp mắt...

Đôi tay nhỏ bé cũng cực kỳ không an phận...

Mười giờ hơn ngày hôm sau, cô mơ màng tỉnh giấc.

Bị đứt đoạn ký ức hoàn toàn, cô chẳng tài nào nhớ nổi rốt cuộc mình đã về nhà bằng cách nào.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô cầm điện thoại lê lết bước xuống lầu.

Đầu óc ong ong đau nhức, chỉ thèm uống chút nước.

"Dì Từ, trưa nay con muốn ăn bít tết, cảm ơn dì."

Cô úp mặt xuống bàn ăn, đôi mắt lim dim nhắm hờ.

Một cốc nước mật ong được đẩy đến trước mặt, cô không chút do dự thốt lên lời cảm ơn rồi ực một hơi cạn sạch.

Được một lúc, cô khựng lại, cất lời hỏi: "Anh ta... vẫn chưa về à?"

Vừa dứt lời, một phần bánh mì kẹp sandwich liền được đẩy dịch tới trước mặt.

Hơi ấm nhè nhẹ phảng phất cùng làn hương trầm thoang thoảng sộc thẳng vào khứu giác.

"Ai cơ?" Dật Chiến cong môi cười nhẹ.

Quả nhiên đúng như lời Thẩm Ngôn nói, cô đang nhớ anh.

Cảm giác hình như cô đã bắt đầu thích anh thêm một chút rồi đây.

Lạc Thù nghiêng đầu sang một bên, liền bắt gặp Dật Chiến đang chống cằm đứng ngay sát cạnh mình.

Anh mặc bộ đồ ở nhà mang phong cách kín đáo, bộ cánh toàn màu đen càng tôn lên vóc dáng cao gót thẳng tắp, vẻ ngoài xuất chúng đến mức khiến người ta nhìn vào là đỏ bừng cả mặt.

Anh đứng cạnh chiếc bàn đá cẩm thạch, cách Lạc Thù tầm nửa sải tay, đôi mắt thấu triệt vạn vật đang đăm đăm nhìn cô chăm chú.

Trong lòng cô hoảng loạn khôn xiết, ngọn lửa nhỏ bé vô tình bị khơi mào trong ngực bỗng chốc bùng lên rừng rực, càng lúc càng lan rộng.

Vành tai lập tức nhuốm một màu đỏ ửng rồi lan dần sang hai bên gò má.

Đôi bàn tay đang cầm cốc nước siết chặt lại.

Cô có một dự cảm chẳng lành...

"Tối qua là anh đưa tôi về á?"

"Ừ." Anh khoanh hai tay lên mặt bàn đá, nghiêm túc ngắm nhìn cô.

"Quần áo của tôi cũng là anh thay cho?"

"Ừ."

Cô ngượng ngùng đến mức chẳng dám nhìn thẳng vào anh, muốn chuồn nhưng lại sợ không dám động đậy.

Cô cắn môi hỏi: "Giữa chúng ta... có xảy ra chuyện gì không?"

Cô ngập ngừng, câu sau dẫu thế nào cũng không thốt nên lời.

"Ý em là muốn hỏi, chúng ta đã làm chuyện đó chưa, đúng không?"

"..."

Sắc hồng lan tràn ngập cả vành tai.

Anh chậm rãi áp sát đến bên tai cô, giọng nói khàn khàn đứt quãng mang theo nét trầm đục.

"Thế em hy vọng là đã làm, hay là chưa làm gì cả?"

Hơi thở nóng rực phả thẳng vào làn da cô.

Lạc Thù vươn tay bịt chặt cái miệng lắm điều của anh lại, đẩy lùi người anh ra xa, "Tôi không biết..."

Hỏng bét rồi, lòng bàn tay chạm vào môi anh vừa ẩm ướt lại vừa nóng bỏng.

Anh mỉm cười nắm lấy bàn tay cô, cúi đầu đặt lên mu bàn tay cô một nỗ hôn phớt.

"Em yên tâm, khi nào em chưa đồng ý thì anh sẽ không bắt nạt em đâu."

Lạc Thù cảm thấy mu bàn tay mình như đang bốc cháy, vội vàng rụt tay lại. Trong lòng cô dâng lên một nỗi hụt hẫng nhè nhẹ nhưng lại chẳng dám biểu lộ ra ngoài.

Mà điều khiến cô càng thêm bồn chồn lo lắng lúc này chính là bộ trang phục cô đang mặc: một chiếc áo hai dây màu đen có tích hợp sẵn đệm ngực, chất liệu lụa tơ tằm ôm sát lấy cơ thể, phác hoạ trọn vẹn những đường cong xương xẩu thanh tao và quyến rũ của người phụ nữ.

Đúng là biết cách chọn đồ ghê ta...

Dù lớp vải vóc không đến mức kiệm vải như đêm hôm đó, nhưng chừng này cũng đủ để anh nhìn thấu triệt qua một cái liếc mắt.

Vừa mềm mại ngây thơ lại vừa đượm vẻ gợi cảm chết người, cực kỳ ton-sur-ton với bộ đồ mặc ở nhà màu đen của anh.

Dật Chiến cũng nhận ra ánh mắt lén lút đánh giá của cô, anh khẽ cười khẩy một tiếng, quay người đi chỗ khác không nhìn cô nữa.

"Dì Từ xin nghỉ phép một tuần, trong tủ lạnh chẳng có mấy đồ ăn, lát nữa cùng anh đi siêu thị mua ít đồ."

"Được." Cô vừa gặm bánh mì vừa nặn ra đúng một chữ nhạt thếch.

Cô ngượng ngùng cầm điện thoại lên, vờ như mình đang bận rộn lắm, nào ngờ lại nhìn thấy dòng tin nhắn mà Thẩm Ngôn gửi đến từ nửa đêm hôm qua.

【Dám gọi điện mắng cả sếp lớn, cô là người đầu tiên đấy ạ. [👍]】 - Thẩm Ngôn.

【Tối qua tôi lại làm ra chuyện đại nghịch bất đạo gì nữa à?】

Cô cắn nhẹ môi, lén lút liếc nhìn Dật Chiến, thấy anh hoàn toàn không có vẻ gì là đang nổi giận cả.

【Cô làm rất tốt, đại tiểu thư nhà chúng ta đỉnh của chóp luôn, được nghỉ làm nửa tháng cuối cùng cũng sắp được nghỉ ngơi rồi.】

Hóa ra dạo này anh ở lại công ty là vì bận công việc thật, chứ không phải cố tình tránh mặt cô sao?

Thế mà đến cả một tin nhắn cũng keo kiệt không thèm gửi nổi một chiếc, vợ sắp chạy theo người khác đến nơi rồi mà còn không hay biết gì.

"Dạo này công ty bận lắm hả?" Lạc Thù đành lên tiếng phá vỡ sự ngượng ngùng.

"Bộ phận tài chính xảy ra chút vấn đề, với lại vẫn chưa tìm được nhà thiết kế."

Dật Chiến mở tủ lạnh lấy miếng bít tết ra rã đông.

Nhà thiết kế, anh vẫn luôn kiên trì đi tìm cái "đứa ngốc" đó.

"Sẽ phá sản á? Có cần tôi giúp gì không?"

Giúp đỡ ư, hình như cô cũng chẳng giúp được gì, bản thân cô vốn chẳng phải tiểu thư nhà tài phiệt môn đăng hộ đối gì cho cam.

Bảo sao lắm kẻ thành công lại cứ thích chọn con đường kết hôn thương mại, suy cho cùng cũng chỉ để củng cố sự nghiệp, hoặc kiếm đường lui khi sự nghiệp gặp sóng gió, hay dậu đổ bìm leo thêu hoa trên gấm mà thôi.

"Phá sản?"

Anh cong môi cười khẽ.

Trong đầu cô nhóc này đang chứa cái gì thế hả? Cứ hễ tài chính trục trặc là nghĩ đến chuyện phá sản chắc, đọc truyện ngôn tình nhiều quá rồi đấy à.

"Nếu phá sản thật, em có chạy trốn không?" Dật Chiến cúi xuống lau sạch mặt bếp.

"Có thể cùng anh chạy trốn."

Lạc Thù tu một hơi hết sạch chỗ sữa còn lại trong cốc.

Dật Chiến bị câu trả lời của cô chọc cho buồn cười.

Ăn sáng xong, cô cầm đĩa mang ra bồn rửa bát.

"Để anh." Dật Chiến tiến tới nhận lấy chiếc đĩa và cốc trên tay cô.

Động tác tự nhiên ấy khiến Lạc Thù có cảm giác như thể bọn họ đã chung sống với nhau từ rất lâu, lâu lắm rồi.

Chỉ là một cử chỉ đơn giản nhường ấy thôi cũng đủ khiến tim cô đập loạn nhịp không ngừng.

"Cảm ơn anh."

"Ừ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập