Chương 45: Gọi điện cho ông xã

"Nói thật."

Lạc Thù không chút do dự chọn nói thật, bởi vì mấy trò đại mạo hiểm của bọn họ mức độ quá táo bạo, phần lớn đều ép người ta phải nốc cạn rượu.

Diệp Lệ đã say khướt tít mù nên vị trí của cô ta đành để Lạc Thù nhảy vào thế chỗ, ngặt nỗi cái chai rượu cứ quay đi quay lại chĩa thẳng mũi chai về phía cô.

"Lạc Thù, lần trước của cô là với đàn ông, hay là dùng tay? Hay là... dùng dưa chuột?"

"Hà hà..."

Không ngờ màn nói thật này cũng chẳng khá khẩm hơn trò đại mạo hiểm là bao.

Mười mấy đồng nghiệp xúm xít vây quanh cười hì hì trêu chọc, dù biết chỉ là trò chơi giải khuây nhưng ai nấy đều tò mò tột độ.

Suy cho cùng một cực phẩm nhan sắc như Lạc Thù mà bảo không có gã đàn ông nào theo đuổi thì quỷ mới tin, nhưng chuyện có người thật lòng xót xa cưng chiều cô hay không lại là một chuyện khác.

Câu hỏi này chẳng khác nào trá hình để thăm dò xem cô có "đủ tiêu chuẩn" lọt vào mắt xanh của đám đồng nghiệp hay không.

Câu hỏi mang tính chất sinh tử, nếu đáp là đàn ông, chắc chắn câu hỏi tiếp theo sẽ nhắm thẳng vào mục tiêu đó mà tra khảo tiếp.

Lạc Thù cười gượng, nhíu chặt mày, cầm lấy ba ly rượu mạnh trên bàn một hơi nốc cạn.

Cũng may là bạn trai của Diệp Lệ đã đến đón, Lạc Thù liền chớp lấy thời cơ xách túi, ôm ghì lấy Diệp Lệ chuồn lẹ ra ngoài.

Vừa đẩy cửa phòng riêng bước ra, bạn trai của Diệp Lệ đã đứng đợi sẵn ở đó.

Dặn dò vài câu xong, Lạc Thù mới thở phào nhẹ nhõm buông tay giao người.

Cô loạng choạng bước vào nhà vệ sinh một chuyến, tuy không nôn ọe gì nhưng dư vị của mấy ly rượu mạnh vừa rồi thực sự bốc lên đầu mãnh liệt hơn bia tầm thường rất nhiều.

Lúc uống thì chẳng thấy gì, qua một lúc sau mới cảm thấy đầu óc quay cuồng chóng mặt.

"Phù——"

Cô trút ra một hơi dài, sực nhớ lại khung cảnh lần trước nhầm xe định mệnh, cô bèn vội vàng đặt xe công nghệ trên điện thoại.

Rồi loạng choạng bước ra khỏi khu vực nhà vệ sinh.

"Lạc Thù cẩn thận!"

Chung Nghi bước tới.

Lạc Thù theo bản năng lùi phắt ra sau, đầu óc cô lúc này thực ra vẫn còn khá tỉnh táo, chưa đến mức ngã quỵ.

Nhưng cái bàn tay mập mạp nhầy nhụa của hắn ta đã kịp vươn ra ôm trọn lấy vòng eo mảnh khảnh của cô.

"Chung Nghi, tôi không say."

Lạc Thù đẩy hắn ta ra.

Chung Nghi thong thả rụt tay lại, nhưng tuyệt nhiên không có ý định lùi ra xa, cợt nhả cười nói:

"Không say không say, để tôi tiễn cô về nhé, Mai Hoa Uyển cũng nằm ngay gần khu nhà tôi mà."

Chung Nghi thốt ra những lời trơ trẽn đó một cách mặt dày, hơn nữa hắn ta lại còn biết rõ địa chỉ nhà cũ của cô, khiến sống lưng Lạc Thù chợt lạnh toát lên một trận.

"Không cần, tôi bảo ông xã tôi đến đón rồi."

Cô ra điều bình tĩnh trấn định, siết chặt chiếc túi xách trong tay, cố gắng bước đi thật vững vàng để chuồn khỏi dãy hành lang nhà vệ sinh.

"Lạc Thù, cô không cần phải mang ác ý với tôi như thế đâu, tôi biết cô vừa mới chia tay mà."

Chung Nghi vừa nói vừa tự ý sấn sổ muốn xông tới đỡ cô.

"Anh bỏ tay ra." Lạc Thù đứng im tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng trừng trừng nhìn bàn tay béo ú đang bấu víu trên tay mình.

Chung Nghi thấy cô không phản kháng, liếc ngang liếc dọc xung quanh, miệng nồng nặc mùi men lè nhè: "Mỗi tháng tôi bao cô hai vạn."

Lạc Thù cười khẩy, tung thẳng cú thúc đầu gối cực mạnh lên.

"Hự!"

Chung Nghi ôm chặt lấy bụng khuỵu oặt xuống sàn.

Cảnh tượng này vừa vặn lọt vào tầm mắt của Vu Hề đi tới, khiến cô bé hoảng hốt.

"Lạc Thù, em vừa chẳng thấy gì cả đâu."

"Tùy em."

Lạc Thù ghét bỏ nhìn lướt qua cánh tay vừa bị chạm vào, quay ngoắt trở lại nhà vệ sinh, bóp xà phòng rửa tay sạch sẽ.

Mà Vu Hề vẫn đứng nguyên đó, bởi vì Chung Nghi đã lồm cồm bò dậy, trừng mắt nhìn Lạc Thù với vẻ đầy căm hận.

Lạc Thù liếc qua gương thấy bộ dạng đó của hắn liền thừa hiểu ý đồ.

Cô quay sang đưa chiếc túi xách bên cạnh cho Vu Hề: "Em cầm hộ chị cái này, cẩn thận đừng để dính bẩn."

"Vâng ạ."

Vu Hề mới tròn đôi mươi, run lẩy bẩy đón lấy chiếc túi trên tay.

Lạc Thù xoay người, khẽ siết chặt bàn tay thành đấm, tư thế chuẩn bị đánh nhau đã sẵn sàng.

Thấy có Vu Hề đứng cạnh, Chung Nghi cũng ngượng ngùng không dám sán lại gần.

Đúng lúc hắn ta đang định quay头 bỏ đi thì từ góc khuất hành lang sát vách bỗng vang lên giọng nói của Diêu Nghị và Tô Thính.

Lạc Thù dùng đầu ngón tay quẹt mạnh lên khóe môi, bôi nhòe vệt son dính lên vùng cổ, đoạn vừa bước ra ngoài vừa thuận tay kéo trễ phần cổ áo trễ vai xuống.

Cô hất tóc rối bời, cố tình đá văng một chiếc giày cao gót ra, mượn cớ say xỉn loạng choạng nhào thẳng vào người Tô Thính đang đi cùng Diêu Nghị.

Cả Tô Thính và Diêu Nghị đều khựng lại, còn Lạc Thù thì rưng rưng khóe mắt, đầy vẻ tủi thân.

Cả ba người đều im phăng phắc.

Chứng kiến bộ dạng ấy của Lạc Thù, Tô Thính và Diêu Nghị lập tức hướng ánh mắt về phía Chung Nghi ở lối rẽ hành lang.

Vứt lại đống bừa bộn đó, Lạc Thù mượn hơi men rời đi.

Bước ra từ quán bar T, đã là hơn mười một giờ đêm.

Chiếc xe đặt trước đó tài xế cũng đã hủy chuyến đi mất.

Lạc Thù ngồi thụp xuống chiếc ghế đá trước cửa, khẽ lau đi vệt son trên cổ.

Cơn gió đêm cuối tháng mười một lạnh buốt, nhưng uống liền ba ly rượu mạnh khiến cô chẳng hề cảm thấy chút lạnh lẽo nào.

Cô lôi điện thoại ra, mắt cận nặng nên phải dán sát mặt vào màn hình, ngón tay ấn loạn xạ mãi mà không tài nào bấm được nút gọi xe.

Cô thở dài, áp sát miệng vào điện thoại nói: "Tiểu Bố Tiểu Bố, gọi điện cho ông xã."

"Dạ, đang thực hiện cuộc gọi đến ông xã."

Cùng lúc đó, Dật Chiến đang ngồi họp bàn chuyện tài chính cùng mấy vị giám đốc cấp cao.

Tiếng chuông điện thoại rung lên làm đôi mắt sâu thẳm của anh tối sầm lại.

Mọi người lập tức chú ý đến cái tên chói lọi hiển thị chữ 'Vợ yêu'.

Thẩm Ngôn vội vàng khều khều khuỷu tay anh.

Dật Chiến ngẩn ra, cầm điện thoại lên, trầm mặc vài giây rồi mới bấm nghe.

Đầu dây bên kia im lặng, Dật Chiến cũng không lên tiếng, cả phòng tổng tài đều nín thở nhìn anh.

Thẩm Ngôn thò tay dưới gầm bàn cấu mạnh vào đùi anh một phát rõ đau.

Dật Chiến liếc xé lạnh lùng sang một cái khiến hắn vội vàng rụt tay lại ngay.

【Vợ yêu】

Điện thoại truyền đến giọng nói của Dật Chiến.

Lạc Thù đang ngồi tựa vào ghế lúc này mới cầm điện thoại lên xem, anh ta vậy mà lại chịu nghe máy thật sao?

Chẳng phải bận rộn trăm công nghìn việc không tản nổi chút thời gian đó ư?

Đến một tin nhắn cũng không thèm gửi, nhà cũng chẳng thèm về, ngay cả lúc cô chủ động hạ mình dò xét anh cũng thờ ơ trơ mắt.

Hắn ta là gay chắc?

Lạc Thù mím chặt môi, trong lòng dâng lên một trận hờn ghen tức tối.

【Anh đang ở đâu?】

【Công ty.】

Mấy vị giám đốc cấp cao đều cúi gằm mặt xuống, không dám ngước lên nhìn.

Đường đường là tổng giám đốc, vậy mà lúc nói chuyện lại dịu dàng đến thế, trong ánh mắt chẳng tìm thấy chút lạnh lùng nào.

【...】

Lạc Thù nhìn sang bộ quần áo tự tay mình làm cho anh để bên cạnh, trong lòng vô cùng ấm ức.

【Sao thế em?】

Không hỏi thì thôi, ba chữ đơn giản ấy lại càng khoét sâu vào nỗi tủi hờn trong lòng cô.

Giữa họ vốn dĩ chẳng có tình yêu, cô chẳng có tư cách gì để đòi hỏi ở anh.

Nhưng cô vẫn không thể kìm nén được cái tính bướng bỉnh nóng nảy của mình.

【Dật Chiến, công ty của anh mở tận châu Phi hả?】

【Cái gì?】 Dật Chiến khẽ dời điện thoại ra xa tai một chút, gương mặt đầy vẻ hoang mang.

"Tổng giám đốc Dật, cô ấy mắng anh đen kìa." Thẩm Ngôn nhỏ giọng thì thầm nhắc nhở bên cạnh.

【Ban ngày không thấy bóng dáng, ban đêm cũng biệt tăm biệt tích, anh không đi châu Phi thì biến đi đâu hả? Anh là con vịt được em bỏ tiền ra bao nuôi chắc?

Ngủ xong rồi phủi đít quất ngựa truy phong luôn hả? Muốn hủy vé thì ít ra cũng phải mở miệng bàn giá cả trước chứ, tự nhiên dở trò mất tích bí ẩn là thế nào?】

Thẩm Ngôn nuốt khan một ngụm nước bọt, đám giám đốc xung quanh nín thít mím chặt môi, không dám cười, chỉ đành vờ như điếc không nghe thấy gì.

Giọng cô rất to, to đến mức những người khác trong phòng cũng nghe rõ mồn một qua điện thoại.

Cô cúp phắt máy.

Dật Chiến ngẩn người, Thẩm Ngôn cũng sững sờ.

Bầu không khí như đông đặc lại.

Tâm trạng anh lúc này rối như tơ vò.

Lúc chiều nghe Thẩm Ngôn báo lại chuyện Lạc Thù lén lút dò la tình hình của mình, giờ nghe giọng điệu này chắc chắn là cô đang ở bên ngoài và đã say mèm.

Giọng điệu này không đúng lắm, hệt như lời Thẩm Ngôn đã đoán: Lạc Thù nhớ anh rồi.

"Hôm nay họ tổ chức tiệc chào đón hai vị quản lý ở quán bar T." Thẩm Ngôn lén lút ghé vào tai anh bẩm báo.

Dật Chiến đặt điện thoại xuống bàn.

"Tan họp."

Anh với lấy chiếc áo khoác, sải bước dài lạnh lùng rảo bước ra khỏi phòng tổng tài.

"Tổng giám đốc kết hôn từ bao giờ thế nhỉ?"

"Cô vợ nhỏ này đúng là bạo thật đấy."

"Nghe giống như tổng giám đốc bị người ta 'ăn sạch' rồi quất ngựa truy phong quá vậy..."

...

Thẩm Ngôn nghẹn ứ cả một bụng hóng hớt mà chẳng có ai để chia sẻ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập