Chương 3: Có muốn thử làm Dật phu nhân không?

Ba tiếng gõ cửa vang lên.

"Vào đi."

Lạc Thù mang theo tâm trạng thấp thỏm bất an đẩy cánh cửa này ra.

Anh đang làm việc trước máy tính, điểm khác biệt so với ban sáng là anh đã cởi áo vest, mặc chiếc áo sơ mi đen phanh ngực hai cúc, cà vạt bị ném lệch sang một bên.

Thấp thoáng có thể nhìn thấy những vết dâu tây mà cô để lại trên cổ anh từ đêm hôm qua...

Anh nghiêng người ngồi trên ghế làm việc, mang lại cho người ta cảm giác vừa bất kham lười biếng, lại vừa ra vẻ tri thức giả tạo.

Cô chậm rãi bước vào, Thẩm Ngôn ở phía sau tiện tay khép cửa lại.

"Cạch."

Âm thanh cửa đóng rất nhỏ, nhưng lọt vào tai Lạc Thù lại đinh tai nhức óc.

"Tổng giám đốc Dật, anh tìm tôi."

"Ừ." Dật Chiến liếc mắt nhìn cô đang đứng trước cửa, sau đó thu hồi ánh mắt quay lại màn hình máy tính.

Sự im lặng bao trùm —

Chỉn chu vỏn vẹn một phút đồng hồ, mà dài đằng đẵng như cả thế kỷ.

Anh đứng dậy bước về phía cô.

Phải thừa nhận rằng, anh chính là tiêu chuẩn bạn trai trong mộng của hàng vạn thiếu nữ.

Đường nét góc cạnh, khuôn mặt tinh tế, sống mũi cao, môi mỏng đỏ hồng, đôi mắt phượng đan xen hạnh nhân, đến cả Lạc Thù cũng không kìm được mà liếc thêm mấy cái.

Đứng cạnh anh, đỉnh đầu cô gần như chỉ chạm tới cằm anh.

Vóc dáng anh cực kỳ hoàn hảo, Lạc Thù buộc phải thừa nhận điều đó, bởi vì tối qua trong phòng tắm, đôi bàn tay táy máy của cô chạm nhiều nhất chính là cơ bụng sáu múi săn chắc rõ ràng của anh...

Tội lỗi thật, lại nhớ đến những chuyện mờ ám tối qua rồi.

"Tổng giám đốc Dật có việc gì thế ạ?"

Bề ngoài cô tỏ ra bình lặng, ngôn từ rành mạch, có sức chịu đựng cực tốt, nhưng thực chất nội tâm đã sớm rối như tơ vò.

"Ngồi đi." Anh rẽ hướng, ngồi xuống cạnh bộ sofa.

Lạc Thù bước tới, chọn một vị trí cách anh chừng hai mét để ngồi xuống.

"Ngồi xích lại đây." Anh vỗ vỗ vào vị trí trống bên cạnh mình.

Lạc Thù chần chừ hai giây, rồi cũng đứng dậy dịch sang ngồi cạnh.

Dật Chiến nhìn chằm chằm cô đến mức ngẩn ngơ.

Lạc Thù căng thẳng đến mức hai bàn tay xoắn chặt vào nhau.

"Còn đau không?"

"..." Lạc Thù ngẩn người, lắc đầu nguây nguẩy.

Cái tên chết tiệt này định ôn lại quy trình tác chiến chắc?

"Có suy nghĩ gì không?"

Lạc Thù liếc anh một cái, bắt gặp xương quai xanh hoàn mỹ cùng những vết hôn hãy còn thoắt ẩn thoắt hiện trên cổ anh...

"Xin lỗi tổng giám đốc Dật, tối qua tôi uống say quá, thực sự không biết mình lại làm ra những chuyện hoang đường gì với anh..."

"Không cần nói xin lỗi." Anh ngồi thẳng người dậy, cắt ngang lời cô, tựa lưng vào ghế sofa ngắm nhìn góc nghiêng hoàn hảo của cô.

"Tối qua là tôi chủ động." Anh thong thả đáp: "Em uống say, ôm lấy tôi, sau đó tất cả đều là do tôi tự ý làm càn."

"Anh đừng nói nữa —" Cô cảm thấy bản thân đã đủ mất mặt rồi, giờ lại bắt cô nghe người ta thuật lại lần nữa chắc cô thổ huyết mất?

"Chúng ta đều là người trưởng thành, chuyện kiểu này làm rồi thì thôi, cứ coi như chưa từng xảy ra là được." Mặt cô đỏ bừng như thể vừa được trát lên một lớp phấn hồng dày cộm.

"Coi tôi là loại đàn ông qua đường bán thân chắc?"

Vẻ mặt lạnh băng của Dật Chiến lúc này hệt như đang chuẩn bị đem Lạc Thù ra tra tấn bằng hình phạt nghiêm ngặt nhất.

"Anh hiểu lầm rồi." Vành tai Lạc Thù đỏ lựng.

Anh rốt cuộc muốn làm gì chứ? Định phát triển quan hệ mờ ám ngoài luồng sao?

Nhìn tác phong lịch lãm của anh vào sáng nay đâu có giống loại người đó!

"Có muốn thử làm Dật phu nhân không?"

"Hả?" Lạc Thù cứ ngỡ tai mình có vấn đề!

Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt đan cài vào nhau.

Chẳng thể đọc nổi suy nghĩ ẩn giấu trong đáy mắt anh.

"Tối qua không dùng biện pháp, có thì sinh ra, không có thì tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm với em."

Anh thản nhiên cất lời, hệt như đang kể một câu chuyện phiếm không đầu không đuôi.

Lạc Thù trầm mặc, giờ phút này cô lý trí hơn bất kỳ ai hết.

Dật Chiến sinh ra trong một gia đình có truyền thống văn hóa thâm sâu, giáo dục gia phong thì khỏi phải bàn, ước chừng anh là một người đàn ông khá bảo thủ, bằng không đã chẳng độc thân suốt hai mươi tám năm trời mà chẳng chịu kết hôn.

Bây giờ bỗng nhiên bị "gạo nấu thành cơm", nội tâm chắc chắn không qua nổi cửa ải đạo đức này rồi.

Lạc Thù không dám trèo cao, bởi vì cô thừa biết gia thế của mình.

Cô chỉ là con gái ngoài giá thú của mẹ cô và một vị thương nhân nào đó, rốt cuộc là ai thì cô chẳng hay biết, từ nhỏ cô đã lớn lên trong những lời đàm tiếu dị nghị. Nếu dính líu đến một người trong sạch như Dật Chiến, thì chẳng khác nào kéo chân anh chịu khổ.

Hơn nữa, đối với những tổn thương mà Tần Hằng gây ra, cô không tài nào có thể nhanh chóng chấp nhận một người mới bước vào đời mình ngay được.

"Xin lỗi tổng giám đốc Dật, tôi không có ý gì khác, thuốc tránh thai sáng nay tôi đã uống rồi, anh không cần phải bận lòng.

Tôi không muốn làm Dật thái thái gì cả, nếu anh cảm thấy tối qua là anh có lỗi với tôi, thì với tư cách là người trong cuộc, tôi không truy cứu nữa, coi như chuyện này đã xí xóa. Từ nay về sau xin đừng nhắc lại chuyện này nữa."

Ánh mắt Dật Chiến trầm xuống, đôi mắt đen thẳm sâu không thấy đáy đằng sau cặp kính gọng trong suốt.

Lạc Thù một hơi nói liền một mạch, đoạn xoay người định cất bước đi thẳng ra khỏi văn phòng tổng tài.

"Đợi đã." Anh chậm rãi đứng dậy, có một khoảnh khắc, anh thực sự bị những lời này của Lạc Thù làm cho chấn động.

Anh là một tài phiệt nổi đình nổi đám ở thành phố A, phụ nữ vây quanh bám riết lấy anh đếm không xuể, đây là lần đầu tiên anh tận mắt chứng kiến một người phụ nữ thẳng thừng từ chối mình.

Lạc Thù hít sâu một hơi, xoay người lại nhìn người đàn ông trước mặt.

"Tổng giám đốc Dật còn căn dặn gì nữa sao?"

"Thêm WeChat đi."

Anh tỏ vẻ bình thản, giơ màn hình điện thoại có mã QR ra.

"..."

"Tháng sau có tuần lễ thời trang S quốc, công ty dự định cử em và tổng giám đốc Nam cùng đi, nếu em không muốn đi thì cứ coi như tôi chưa nói câu này."

"Thêm nữa," anh bồi thêm một câu: "Câu hỏi vừa rồi không cần vội trả lời, tôi cho em thời gian suy nghĩ."

Hừ! Đúng là bản chất thương nhân!

Chỉ bằng dăm ba câu đã đẩy Lạc Thù vào hướng đi mà anh đã vạch sẵn.

Tuần lễ thời trang ở S quốc không phải ai muốn đi cũng được, cơ hội ngàn vàng thế này tuyệt đối không thể bỏ lỡ.

Đằng nào cũng chẳng chịu thiệt thòi gì.

Cô vươn tay mở điện thoại, quét mã kết bạn WeChat với anh.

Còn cái câu hỏi phía sau kia á, thôi dẹp đi thì hơn.

Trở về bàn làm việc, cô bạn nhiều chuyện Diệp Lệ lập tức sán lại gần.

"Thế nào? Văn phòng tổng tài có xa hoa lộng lẫy lắm không?"

Thú thật là cô chẳng kịp ngắm nghía gì nhiều, toàn bộ tâm trí từ đầu đến cuối đều bị những câu hỏi chớp nhoáng như chém chả của Dật Chiến cuốn phăng đi mất.

"Cái này chỉ có thể cảm nhận bằng tâm chứ không diễn tả bằng lời được, lần sau tớ xin suất cho cậu lên đó tham quan trực tiếp luôn nhé." Lạc Thù mím môi, tinh nghịch nháy mắt ra hiệu với cô ấy.

"Tớ sợ chết khiếp, cứ tưởng cậu sẽ bị người ta khiêng ra ngoài cơ đấy." Vừa cắm cúi gõ dữ liệu trên máy tính, cô ấy vừa liếc nhìn Lạc Thù.

"Giảng viên Lạc!" Nam Hoài hớ hở chạy tới.

Mọi người xung quanh đồngئ loạt quay đầu nhìn sang. Biểu cảm vui mừng thái quá của anh ta thu hút trọn vẹn ánh mắt của toàn bộ nhân viên trong phòng.

"Tổng giám đốc Nam." Lạc Thù vội vàng đứng dậy.

Tối qua vừa bị Dật Chiến đứng cao nhìn xuống, nâng cằm hỏi cô có thích hay không, điều đó khiến cô bắt đầu có chút sợ hãi trước những cảm giác mang tính áp chế bề trên thế này.

"Phía cấp trên vừa ban hành một văn bản, danh sách tham gia tuần lễ thời trang S quốc có tên cô và tôi đấy!"

"Em biết rồi." Lạc Thù tỏ ra vô cùng bình thản trước tin này, chẳng có chút chấn động nào.

Dù sao trong công ty nhân viên thâm niên đếm không xuể, đối với một người mới vào làm chưa tròn một năm như cô, chuyến đi này chắc chắn sẽ biến cô thành cái gai trong mắt nhiều người.

Chắc là Dật Chiến muốn bồi thường cho sai sót tối qua nên mới nhường suất này cho cô thì có.

Tin tức vừa lan ra, cả phòng thiết kế lập tức sục sôi. Người vui kẻ buồn, mấy nhân viên trẻ mới vào nghề thì tràn đầy hừng hực khí thế.

Nhưng mấy nhân viên lâu năm trong công ty lại cảm thấy bất công, họ cống hiến bao nhiêu năm nay, có người đến tuần lễ thời trang cấp thành phố còn chẳng có cơ hội tham gia, huống chi là xuất ngoại dự tuần lễ thời trang quốc tế.

Lạc Thù ngoài mặt phớt lờ, an phận thủ thường làm tốt công việc của mình.

【Thù Nhi, tối nay có rảnh không? Đi xem phim cùng anh nhé.】 Tin nhắn do Tần Hằng gửi tới.

Lạc Thù mím môi châm chải. Đúng là người không có liêm sỉ thì vô địch thiên hạ, một mặt thì dỗ dành tiểu tam, mặt khác lại ra vẻ thâm tình với chính thất.

【Được chứ!】

Cô chụp màn hình lại, tính đăng lên vòng bạn bè (WeChat Moments) nhưng chỉ để chế độ một mình cô bạn thân Liêu Nhàn nhìn thấy, kèm theo dòng trạng thái: Năm năm như một.

Rất nhanh sau đó, Liêu Nhàn không nhịn nổi liền nhảy vào nhắn tin thăm dò.

"Cậu ơi, tối nay tớ với bạn cũng đi xem phim nè. Hai người xem phim gì thế? Mấy giờ vậy?"

Hừ ——

Bám sát công việc tận tụy thế này, không phong cho cô ta cái cúp gương mẫu thì đúng là có lỗi với tấm lòng biên ải của cô ta quá.

Lạc Thù không thèm đáp lại, dứt khoát tắt màn hình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập