Chương 2: Sếp \"cấm dục\" chính thức khai trai
Ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ Quốc khánh, công việc của mọi người đều trở nên nhẹ nhàng hơn, rất nhiều người bắt đầu xin nghỉ phép.
Chỉ là trong công ty vẫn còn không ít "trâu ngựa" phải đi làm, ví dụ như Lạc Thù.
Lạc Thù không để Thẩm Ngôn đưa đến tận chân tòa nhà công ty, dù sao đây cũng là xe của sếp, nếu bị người khác phát hiện thì có nhảy xuống sông Hoàng Phố cũng chẳng rửa sạch oan ức.
Cô xuống xe ở một nơi cách công ty không xa, còn lén lút chạy vào hiệu thuốc để mua thuốc tránh thai khẩn cấp.
Mặc dù cũng chẳng biết anh ta có làm biện pháp an toàn hay không, nhưng để đề phòng vạn nhất, cứ uống cho chắc ăn.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Bạn trai hiện tại của Lạc Thù — Tần Hằng.
"Hừ —"
Lạc Thù nhìn cái tên đáng ghét này, khóe môi không khỏi cong lên, đầy vẻ châm chọc.
Tần Hằng và Lạc Thù yêu nhau từ đại học đến tận bây giờ, tính ra đã tròn năm năm.
Cô là một học bá, nhảy có cấp liên tục nên mới quen biết Tần Hằng lớn hơn mình ba tuổi.
Hai năm trước, Lạc Thù theo mẹ ra nước ngoài sinh sống và du học, hai người vẫn luôn duy trì mối quan hệ yêu xa, nhưng ngặt nỗi Tần Hằng chịu không nổi cô đơn, lại đi tằng tịu với cô bạn thân ngay ở trong nước.
Lạc Thù không vạch trần lớp giấy cửa sổ ấy, bởi vì cô không muốn tốn tình cảm dây dưa với bọn họ, cô định chơi lớn, cho chúng nó một đòn chí mạng.
Cô mặc kệ không thèm nghe, đúng lúc định tắt màn hình thì lại thấy một thông báo kết bạn WeChat mới.
[Dật Chiến]
Cô ngẩn người đứng trân trân tại chỗ mất mấy giây, tưởng bản thân hoa mắt nhìn nhầm.
Thêm bạn với tư cách gì đây? Sếp? Hay bạn giường chiếu?
Cô nghiến chặt răng, bấm từ chối.
Cô là nhà thiết kế thời trang, mới gia nhập "Dật Sắc Thời Trang" được một năm, hầu như ngoại trừ giám đốc ra, cô chẳng giao tiếp với vị lãnh đạo nào khác.
Dật Sắc Thời Trang là doanh nghiệp thời trang lớn nhất thành phố A, sản phẩm thậm chí còn vươn tầm ra cả thị trường quốc tế, bình thường những nhân vật lớn như Dật Chiến cô vốn chẳng có cơ hội gặp mặt.
Đêm qua là một ngoại lệ, triển lãm thời trang dịp Quốc khánh đã phá vỡ mọi kỷ lục trước đây nên anh mới đến.
Thông báo nhóm thiết kế: [Mười phút nữa họp ở phòng họp]
"!!" Lạc Thù hoảng hốt cắm cổ chạy về công ty.
Bên trong tòa nhà Dật Sắc.
Trong thang máy, cô đụng phải cô bạn thân thiết.
"Thù Nhi, chẳng phải cậu ghét mặc đồ công sở nhất cơ mà? Sao hôm nay lại hứng chí mặc váy liền thế kia?!"
Diệp Lệ – cũng là một nhà thiết kế – đưa mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Đúng vậy, Lạc Thù vốn không thích mặc đồ công sở, bởi vì vốn liếng của cô quá đầy đặn, mặc đồ công sở vào trông cứ chẳng khác nào mấy người mẫu nữ trên trang web đen...
Cô ra vẻ bình tĩnh, kéo kéo vạt áo trên người.
"Để thể hiện sự 'nổi trội' trong công việc của tớ, bắt buộc phải trưng hết hàng thật giá thật ra trước mắt mọi người chứ."
"Xì xì..." Diệp Lệ liếc nhìn vòng một của cô, sau đó giơ tay vỗ mạnh một cái vào mông cô: "Tên đàn ông nào cưới được cậu đúng là phúc 8 đời!"
Hít –
Đau đấy, bà chị ơi!
Cô nghiến chặt hàm răng, cố nhịn không kêu lên tiếng nào.
Đúng lúc cửa thang máy sắp đóng lại, một bàn tay thò ra từ khe cửa, ngăn cản hành động khép lại của thang máy.
Thẩm Ngôn nghiêng người, phía sau là Dật Chiến mặc bộ âu phục đen tuyền bước vào.
Lạc Thù và Diệp Lệ rất thức thời, tự động nép sang một bên.
Cô nuốt nước bọt đánh ực một cái, lúc này Dật Chiến đang đứng ngay bên cạnh cô, còn Diệp Lệ thì đứng trước mặt cô.
Cô không dám nhìn anh, chẳng biết là vì không gian quá chật chội hay do cảm giác áp bách từ anh tập kích đột ngột, cô cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa rồi.
Vệt đỏ từ vành tai lan tràn lên tận gò má.
Hai người đứng sát rạt nhau, muốn nhích ra xa một chút cũng không được.
Cô thoang thoảng ngửi thấy mùi hương trầm nhàn nhạt trên người anh, y hệt như đêm qua, rất dễ chịu...
Cô cắn nhẹ môi, nỗ lực bắt bản thân phải bình tĩnh lại, tuyệt đối không được nghĩ đến chuyện tối qua nữa.
Mất một hồi khó nhọc, thang máy cuối cùng cũng dừng ở tầng 28 – khu vực của phòng thiết kế, hai người ba chân bốn cẳng chuồn thẳng ra ngoài.
"Sợ chết khiếp!" Diệp Lệ vỗ ngực, nhỏ giọng thì thầm:
"Hôm qua tiệc tùng xong xuôi, tớ tận mắt thấy trên xe của tổng giám đốc Dật có một người phụ nữ đấy, trời ạ! Cậu không biết đâu, cô ta cứ ôm chặt cổ anh ấy hôn lấy hôn để! Vậy mà anh ta không hề từ chối luôn nhé! Cậu nói xem, vị sếp cấm dục này rốt cuộc là đã khai trai rồi phỏng?"
"..." Mặt Lạc Thù đỏ tít lên. Trước kia nghe mấy chuyện bát quái kiểu này cô khoái lắm, thế mà giờ đây khi quả bom bát quái ấy dội ngược lại trúng người mình, cô đến một chữ cũng chẳng dám holoe.
"Thế á."
"Lúc sau tớ có nhắn tin hỏi Thẩm Ngôn, đúng là cái tên Thẩm Ngôn này ngậm miệng chặt như hến, không hé răng nửa lời." Diệp Lệ đeo thẻ nhân viên lên, chỉnh đốn lại sổ tay.
Mười phút sau, mọi người tập trung đầy đủ trong phòng họp.
Số lượng người không đông lắm vì có khá nhiều nhân viên đang nghỉ phép.
Cuộc họp lần này chủ yếu để tổng kết lại sự kiện vừa diễn ra.
Người phát biểu đầu tiên là Nam Hoài – giám đốc thiết kế được nam thần hóa trong lòng mọi người.
Anh ta tỏ ra vô cùng tự tin và hài lòng với thành quả lần này của mình, ai nấy đều truyền tai nhau rằng tiền thưởng năm nay của anh ta chắc chắn là cao nhất.
Không hiểu sao, Lạc Thù cứ có cảm giác "ý của anh ta không nằm ở chén rượu".
Ngoài miệng thì bảo là tổng kết, thực chất là muốn người khác nịnh hót mình mà thôi.
Đến cuối cùng, anh ta dời ánh mắt sắc bén lên người Lạc Thù.
"Người đáng được cảm ơn nhất chính là giảng viên Lạc của chúng ta, thiết kế được sử dụng nhiều nhất trong chiến dịch năm nay chính là của giảng viên Lạc, tác phẩm bán chạy nhất cũng thuộc về giảng viên Lạc..."
Lạc Thù mỉm cười gật đầu, tai cô từ tối qua đến giờ nghe mấy lời này muốn mọc kén luôn rồi, chẳng muốn nghe anh ta ba hoa chích choè thêm nữa.
Năng lực của Nam Hoài là điều không thể phủ nhận, chính nhờ cái tính cách cởi mở mang chút phóng khoáng ấy mà anh ta làm việc cực kỳ suôn sẻ, rất nhiều người thích giao du với anh ta.
Nhưng Lạc Thù lại chẳng ưa nổi, bởi vì anh ta luôn vô tình hay cố ý thể hiện thái độ rất thích Lạc Thù, muốn khuất phục cô dưới "váy lựu" của mình.
Cuộc họp kết thúc rất nhanh, Thẩm Ngôn đúng lúc này gõ cửa phòng họp.
"Giảng viên Lạc, tổng giám đốc Dật bảo cô qua văn phòng tổng tài một chuyến."
"..."
Cả phòng họp rơi vào cảnh chết lặng. Lạc Thù đang ngồi trên ghế ngáp ngắn ngáp dài sắp chìm vào giấc ngủ bỗng cảm nhận được hàng chục ánh mắt đang dán chặt vào mình.
Văn phòng tổng tài nằm ở tầng 30 cao nhất, hầu như chẳng có ai dám bén mảng tới đó, bình thường họp hành đều diễn ra ở tầng 29, còn tầng 30 được mệnh danh là một khu vực vô cùng thần bí.
Mọi người hay gọi nơi đó là — Địa ngục.
Lần trước có vị tổng giám đốc bước ra từ văn phòng tổng tài, cánh tay bị bẻ lệch cả khớp.
Còn vị trợ lý tiền nhiệm của anh ta thì bị đánh gãy chân trái, phải khiêng ra ngoài...
Thế nên Thẩm Ngôn tuổi trẻ tài cao mới leo lên được vị trí này.
"Trợ lý Thẩm, có biết là xảy ra chuyện gì không vậy?" Nam Hoài nổi tiếng bao che thuộc hạ bèn lên tiếng hỏi.
Ánh mắt tất cả mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Thẩm Ngôn.
Mặc dù ai nấy đều ngầm hiểu là Thẩm Ngôn sẽ chẳng đời nào hé miệng, nhưng vẫn ôm chút hy vọng đọc được điều gì đó từ ánh mắt cậu ta.
"Không biết." Miệng của Thẩm Ngôn còn cứng hơn cả hòn đá tảng, cạy thế nào cũng không mở ra nổi.
"Biết rồi."
Vết hồng trên mặt Lạc Thù cứ duy trì suốt cả buổi sáng nay, mãi không chịu lui xuống, trong đầu cô toàn là hình ảnh người đàn ông như lang như sói đêm qua.
"Giảng viên Lạc, trông sắc mặt cậu có vẻ không ổn lắm, đỏ cả buổi sáng nay rồi đấy, có muốn xin nghỉ phép một chút không?!"
Nam Hoài đối xử với nhân viên nào cũng ân cần như thế, mọi người đã quá quen thuộc nên chẳng lấy làm lạ.
"Không cần, tôi đi rồi về ngay, nếu tôi không quay lại thì đống bản thảo trong phòng làm việc coi như tôi để lại làm di sản cho mấy người."
Lạc Thù thở dài một hơi, thu dọn lại sổ biên bản cuộc họp rồi bước ra ngoài.
Cô theo Thẩm Ngôn bước vào thang máy, thang máy lên tầng 30 bắt buộc phải quét khuôn mặt hoặc quẹt thẻ, người bình thường rất khó lên được khu vực này.
Thẩm Ngôn đưa mặt quét nhận diện, thang máy từ từ chuyển động lên cao.
"Ở đây không có ai cả, cậu có thể bật mí cho tớ biết tổng giám đốc Dật tìm tớ có chuyện gì không?" Lạc Thù khó hiểu hỏi.
"Cũng không nói gì cụ thể, nhưng có vẻ tâm trạng đang rất tốt."
Hừ ——
Tâm trạng đương nhiên là rất tốt rồi, đêm qua không biết đã "vui vẻ" bao nhiêu lần cơ chứ.
Bình luận