Chương 29: Thử xem sao!
Trở về khách sạn đã là mười rưỡi tối.
Lạc Thù là người tắm trước, tắm xong liền leo thẳng lên giường nằm.
Đến lúc Dật Chiến tắm xong bước ra thì cô đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào.
So với ngày đầu tiên, hôm nay cô có chút khác lạ, cô nằm hẳn vào giữa giường, đôi bàn tay nhỏ bé vốn có thói quen co quắp khi ngủ nay lại buông lỏng một cách kì lạ.
Anh ngồi bên mép giường, nghiêng đầu ngắm nhìn góc nghiêng hoàn hảo của cô, vươn tay sờ thử trán cô, nhiệt độ hoàn toàn bình thường.
Dật Chiến không ngủ, cứ lặng lẽ ngồi bên mép giường, nhìn tư thế cô co người ôm chiếc gối, mái tóc xoăn màu vàng óng xõa tung trên chiếc gối trắng tựa như búp bê sứ.
Trên giường vốn chỉ có hai chiếc gối, một chiếc để dưới đầu cô, một chiếc được cô ôm khư khư trong ngực.
Anh khẽ cười khẩy, còn muốn ngắm thêm chút nữa nhưng lại bị tiếng chuông điện thoại rung liên hồi cắt đứt.
Điện thoại của cô, một dãy số lạ gọi đến.
Anh cầm điện thoại lên nhìn lướt qua, chuông vừa ngắt thì trên màn hình hiển thị bốn cuộc gọi nhỡ, đều của cùng một người.
Anh tắt đèn đầu giường, chỉ chừa lại chiếc đèn ngủ nhỏ, cầm điện thoại của cô bước ra ban công.
Điện thoại lại lần nữa rung lên, anh bấm nghe.
"Thù nhi, em đừng cúp máy vội!" Giọng của Tần Hằng vang lên.
Dật Chiến nhếch môi cười nhạt, không lên tiếng.
"Thù nhi, cuối cùng em cũng chịu nghe điện thoại rồi! Anh xin lỗi, hôm đó anh say quá! Thật sự không biết bản thân lại làm ra chuyện bỉ ổi như thế! Anh đã chịu trừng phạt rồi!
Thù nhi, anh và Liêu Nhàn đã cắt đứt hoàn toàn rồi, em và Dật Chiến rốt cuộc thế nào anh cũng mặc kệ, em có thể đừng rời xa anh được không?"
Giọng điệu của Tần Hằng vô cùng hèn mọn, hèn mọn đến mức khiến người ta thấy vừa đáng thương vừa buồn cười.
Lúc này chắc chắn hắn vẫn còn đang nằm viện, trong điện thoại văng vẳng tiếng y tá hỏi han nhỏ nhẹ, giọng hắn ta cũng có phần run rẩy, xem ra tình hình hồi phục vẫn chưa được tốt lắm.
"Tần tiên sinh." Dật Chiến cất lời.
Tần Hằng vừa nghe thấy giọng đàn ông liền hoảng hốt, dường như giật nẩy mình ngồimật dậy từ trên giường khiến vết thương bị xé rách, hắn ta "xì" một tiếng kèm theo tiếng rên rỉ đau đớn.
"Anh là ai? Thù nhi đang ở đâu? Sao anh lại cầm điện thoại của cô ấy..."
"Tần tiên sinh."
Dật Chiến ngắt lời hàng loạt câu hỏi của hắn.
Tần Hằng im bặt, bầu không khí chợt tĩnh lặng xuống, hắn nhận ra sự điềm tĩnh từ người đàn ông ở đầu dây bên kia, sự điềm tĩnh khiến người ta phải sợ hãi, buộc hắn phải kìm nén tâm tính để đối phương cảm thấy bản thân mình vẫn đủ uy thế.
Nhưng hắn không ngờ bên cạnh Lạc Thù lại xuất hiện một người đàn ông chỉ cất lời đã khiến người ta rợn tóc gáy.
"Cô ấy mệt rồi, vừa mới ngủ."
Câu nói này không cần nói cũng đủ hiểu, chỉ vài chữ ngắn ngủn đã hoàn toàn đánh gãy hy vọng cuối cùng của Tần Hằng.
"Anh là ai! Hai người có quan hệ gì! Thù nhi tuyệt đối không bao giờ để người khác tùy tiện bước vào phòng ngủ của cô ấy!"
"Con trai! Con trai! Con lại gọi điện cho con khốn đó đấy à..."
Trong căn phòng kín bưng vọng lại tiếng giày cao gót nện gấp gáp.
"Ái chà! Vết thương lại nứt ra rồi..."
"Bác sĩ! Bác sĩ đâu..."
Đầu dây bên kia náo loạn cả lên.
"Tần tiên sinh muốn biết sao?"
Dật Chiến thản nhiên đáp lời, quay người bước trở lại phòng ngủ.
"Câm miệng hết cho tôi!" Tần Hằng gầm lên một tiếng, đầu dây bên kia lập tức im phăng phắc như bị điểm huyệt.
Dật Chiến đặt chiếc điện thoại lên tủ đầu giường nhưng không hề ngắt cuộc gọi.
Anh khom người, cúi đầu nhìn tiểu mỹ nhân đang nhắm nghiền mắt trước mặt, bàn tay to lớn nhẹ nhàng lướt qua làn da mịn màng như em bé của cô, khẽ gọi:
"Thù nhi..."
"Ưm..." Lạc Thù mơ màng đáp lại.
"...Muốn"
Chỉ một chữ của anh đã khiến những giọt nước mắt nhẫn nhịn bấy lâu của Tần Hằng rơi xuống.
Lạc Thù từ từ mở bừng đôi mắt, nhìn thấy Dật Chiến đang kề sát ngay trước mặt, cô lập tức tỉnh hẳn.
"Ưm..."
Dật Chiến cúi xuống hôn lên môi cô, ngay khoảnh khắc đó, từ trong điện thoại của Tần Hằng truyền ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào đầy kiều mị của Lạc Thù.
Anh nhìn chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, đắc ý từ từ nhắm mắt lại.
Một bàn tay to lớn luồn qua từng lọn tóc cô, dừng lại ở sau gáy, ôm chặt lấy cô và trao một nụ hôn sâu triền miên hơn.
Đến mức Lạc Thù còn chưa kịp phản ứng, chưa có khoảng trống để phản kháng thì khoái cảm ập tới đã khiến cô chìm đắm hoàn toàn vào sự mơn trớn của Dật Chiến.
Bàn tay to lớn của anh quậy phá khắp nơi dưới lớp chăn.
"...Ưm... Đừng mà..."
Lạc Thù túm chặt lấy bàn tay đang luồn dưới chăn của anh, tiếng cầu xin trong sự căng thẳng lúc này qua góc nhìn của họ lại chẳng khác nào những lời tình tứ bắt tận lại buông.
"Ừm..."
Trong điện thoại truyền ra giọng nói khàn khàn của Dật Chiến.
Tần Hằng run rẩy cúp máy, các khớp xương bàn tay bóp chặt chiếc điện thoại trắng bệch ra, hàm răng nghiến ken két, đôi mắt trừng lên đỏ ngầu...
Trong ấn tượng của hắn, Lạc Thù luôn là người biết tự chủ và giữ nguyên tắc, chưa từng tùy tiện thân mật với bất kỳ người đàn ông nào, ngay cả hắn - người bạn trai hẹn hò suốt năm năm trời cũng chỉ dừng lại ở mức nắm tay, đôi khi nắm tay còn phải thông qua sự đồng ý của cô.
Hai năm đại học, hai năm yêu xa, cộng thêm một năm ở chung của năm nay, tròn trĩnh năm năm yêu nhau, cô chưa từng vượt quá giới hạn.
Nếu không phải vì gia thế, có lẽ hắn đã từng nghĩ cô là tiểu thư khuê nữ nhà nào hay thiên kim danh giá.
Vậy mà ngày hôm nay, cô lại nằm gọn trong ngực người đàn ông khác, giọng nói kiều mị, câu hồn, dù không tận mắt chứng kiến nhưng âm thanh phát ra từ điện thoại cũng đủ khiến Tần Hằng đỏ mặt tía tai.
Không dám tưởng tượng ra cảnh cô ở trên giường vận động cùng người đàn ông đó, Tần Hằng hoàn toàn suy sụp, chiếc điện thoại đang bị bóp chặt bỗng văng thẳng vào tường, vỡ nát tan tành ngay khoảnh khắc rơi xuống đất.
...
"...Dật Chiến"
Lạc Thù dùng chút lý trí ít ỏi đẩy cơ thể anh ra, hai tay chống lên lồng ngực đang nóng rực của anh, cơ thể cô run rẩy, nhịp thở bị anh trêu chọc đến mức dồn dập.
Còn Dật Chiến đang đeo kính, qua cặp tròng kính ấy vẫn chẳng thể che giấu được sự khao khát dâng trào trong đôi mắt.
Cô không hiểu vì sao lúc này anh lại trở nên cuồng nhiệt đến thế, rõ ràng ban ngày anh vẫn là một người đàn ông lịch thiệp cơ mà, lẽ nào trong chuyện này anh vốn dĩ là một con dã thú thật sao?
Dật Chiến nuốt khan một ngụm nước bọt, đưa tay lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán Lạc Thù.
"...Anh xin lỗi, chỉ là muốn hôn một chút, không có ý gì khác."
Lạc Thù thừa nhận, vừa rồi cô rất thích, thế nhưng chẳng hiểu sao, cô vẫn đẩy anh ra.
Thật là mâu thuẫn quá đi mất.
Cô chợt nhớ đến lời của Tiểu Ngư: [Chẳng lẽ cậu và anh ta ngoài đêm đầu tiên ra thì sau đó bỏ xó luôn à? Cứ thoải mái tận hưởng đi chị em, nhìn mặt là biết anh ta rất có nghề...]
Khuôn mặt cô lại một trận nóng bừng.
Cũng phải đến sau này khi cả hai đã cuốn vào nhau sâu đậm, Lạc Thù mới thấu hiểu những gì bạn thân nói hoàn toàn chuẩn xác, quả thực... anh rất có nghề.
Ban ngày anh là một tổng tài ôn nhu, điềm tĩnh, thế nhưng hễ màn đêm buông xuống, tận sâu trong xương cốt anh vẫn mang theo sự kiêu ngạo, bá đạo của một thiếu niên thuở nào.
Không chút giấu giếm bày biện toàn bộ sự hoang dã vốn có ra ngoài, từng góc độ trên cơ thể đều mang theo sức sát thương khiến người ta phải run rẩy kinh hoàng.
Dật Chiến từ từ đứng dậy, quay lưng đi chỉnh đốn lại hàng khuy áo từ bao giờ đã bị cởi tung toàn bộ.
"Anh..." Cô ngồi dậy, cẩn trọng lên tiếng: "Cho em thêm chút thời gian..."
"Được."
Lạc Thù cuống quýt kéo chặt lại lớp áo bị kéo xếch trên người, mặc lại quần cho chỉnh tề rồi mới lủi thủi đi vào nhà vệ sinh.
[Chị em ơi, người đàn ông soái ca như thế mà cậu còn chần chừ gì nữa? Anh ta bảo là do chủ ý của anh ta, nhưng thực ra là đang giữ thể diện cho cậu đấy, rõ ràng là cậu ra tay trước mà anh ta lại ôm hết trách nhiệm về mình, vừa giàu vừa có lực, việc gì phải buông tha? Dù sao cũng kết hôn rồi, chuyện đó chẳng qua sớm muộn gì cũng tới thôi chứ gì?!]
Từng câu tự an ủi bản thân cứ thế ùn ùn kéo đến trong đầu.
Hơn nữa, dù có thế nào thì anh cũng đâu có khốn nạn như Tần Hằng!
Hừ!
Lạc Thù như hạ quyết tâm gì lớn lắm, cô cởi chiếc cúc thứ ba trước ngực ra, để lộ phần xương quai xanh trắng ngần, rồi mất tự nhiên kéo kéo vạt áo.
Thử xem sao!
Thế nhưng, khi cô đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý thì một dòng ấm áp lại không đúng lúc tuôn trào ra.
"Dì Cả" ghé thăm vào đúng cái thời điểm này, có phải là quá mức cụt hứng rồi không?
Cô lúng túng bước ra khỏi phòng tắm, với tay bật sáng đèn phòng.
Tần Hằng - à không, Dật Chiến lúc này đang nằm trên giường, nhưng chưa ngủ mà chỉ đang xem điện thoại.
Cô mở tủ tìm kiếm thứ gì đó nhưng mãi vẫn không thấy món đồ mình cần.
"Đang tìm gì thế?" Dật Chiến hạ điện thoại xuống.
"...Em có chút chuyện..." Lạc Thù có phần ngượng ngùng, đành đóng tủ lại. "Kì kinh của em tới rồi..."
"Đến kỳ kinh mà muộn thế này á?"
Câu này nghe cứ như văn phong của một gã trai thẳng chính hiệu.
"...Ừm."
Im lặng mất hai giây, Dật Chiến mới ngớ người hiểu ra, anh vội vàng ngồi bật dậy, dường như hạng mục này nằm ngoài danh sách chuẩn bị của anh, đến việc con gái có những ngày này anh cũng quên béng mất.
Anh đứng phắt dậy: "Để anh đi đón..." Anh khựng lại: "Để anh đi mua."
Khoác vội chiếc áo khoác dạ lên người, thậm chí còn chưa kịp thay bộ đồ ở nhà, anh cứ thế sải bước đi thẳng ra ngoài.
Bình luận