Chương 28: Hôn anh ấy là được

"Này! Có đang nghe em nói không thế? Thù nhi? Ừm? Tín hiệu kém à? Không lý nào..." Tiểu Ngư ở đầu dây bên kia từng có lúc nghi ngờ điện thoại của mình bị hỏng.

Không ai ngờ rằng, vào lúc này, Dật Chiến đang đứng bên ban công phòng khách, hai tay đút trong túi áo khoác dạ màu đen, đôi mắt thâm trầm nhìn cô chằm chằm.

Trong màn tuyết lất phất, không nhìn rõ nét mặt của anh, hy vọng anh cũng không nhìn rõ nét mặt của cô.

Điện thoại đang áp sát tai Lạc Thù từ từ buông xuống.

Nơi này có bãi cát nào không? Cô rất muốn chôn cái đầu xuống đó cho rồi...

Đến tột cùng là tên nhà thiết kế quái quỷ nào đã thiết kế ra căn phòng suite này vậy?! Ban công của phòng ngủ và phòng khách lại thông nhau!

Cô ngẩn người chết trân tại chỗ.

Anh đứng đó từ lúc nào thế?

Đã nghe thấy những gì rồi?

Lạc Thù cắn môi, máy móc quay người, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, bước thẳng vào trong phòng.

Á!!!!!

Có những khoảnh khắc chỉ muốn chết ngay tại chỗ—

Không biết đã cúp điện thoại từ lúc nào, Lạc Thù vội vàng gửi tin nhắn cho Tiểu Ngư.

【Cuộc trò chuyện bị anh ấy nghe thấy rồi, tớ phải làm sao bây giờ?】

【Hôn anh ấy là được, không cần giải thích.】

Cách này có hiệu quả không? Hôn xong là được á? Chẳng lẽ không còn chuyện gì khác xảy ra nữa sao?

Lạc Thù nuốt khan một ngụm nước bọt, trong đầu những hình ảnh không nên có lại hiện lên rõ mồn một.

Lâu sau.

"Cốc cốc—" Tiếng gõ cửa vang lên.

Lạc Thù vỗ vỗ đôi má, điều chỉnh lại tâm trạng rồi kéo cửa ra.

Bóng dáng cao lớn tối màu của Dật Chiến đang đứng sững ngay trước mặt cô.

"Đói không? Đi ăn chút gì nhé?"

Anh mặc chiếc áo khoác dạ màu đen, bên trong là áo len lông cừu màu trắng, trông vô cùng cao ráo và có khí chất.

Lạc Thù lúc này mới phát hiện ra, phong cách ăn mặc của hai người y hệt nhau, bên ngoài đều là áo khoác dạ đen, bên trong là váy len lông cừu trắng.

"Vâng." Thậm chí ngay cả giọng nói của cô cũng nhỏ hẳn đi.

Dật Chiến nhận được câu trả lời của cô liền quay người bước ra hướng cửa.

Lạc Thù chậm rãi bước tới, vươn tay nắm lấy bàn tay to lớn của anh, không ngờ Dật Chiến lại kéo tay cô cùng nhét vào trong túi áo khoác dạ của anh, nắm chặt không buông bên trong túi.

Ấm! Ấm quá!

Không ngờ thời tiết lạnh giá mà không có sưởi sàn lại có thể ấm áp đến thế này, xì xì!

Dật Chiến có thuê một chiếc xe, người của công ty cho thuê xe đưa chìa khóa xong liền rời đi, cho đến khi đưa Lạc Thù lên ghế phụ anh mới nỡ rút tay ra.

Thành phố S hiếm hoi có trận tuyết rơi, trong xe ấm áp vô cùng, sự ấm áp khiến đôi má ửng đỏ của cô mãi không tan, vương trên mặt trông giống như một đứa trẻ vừa mới sinh.

Trong suốt chặng đường, hai người không nói gì với nhau cho đến khi...

Tiếng phát thanh trên tivi vang lên: 【Thành phố S đón đợt tuyết đầu tiên trong năm, cảnh tượng này khiến tôi không khỏi nhớ đến một câu nói: Sáng nay nếu cùng ngắm tuyết rơi, kiếp này xem như đã đầu bạc răng long...】

"Anh ta nói không đúng." Dật Chiến lên tiếng.

"Hả?"

Lạc Thù giật mình thon thót, nghiêng đầu nhìn anh.

Chiếc xe vừa vặn dừng lại trước đèn đỏ.

Anh quay đầu lại nhìn cô nói: "Bầu trời trắng xóa chẳng thể thay thế mái đầu bạc, gặp được em đã là điều may mắn nhất rồi."

Hòn đá tảng ngốc nghếch này mà cũng biết nói lời đường mật cơ đấy.

Lạc Thù nhất thời ngẩn ngơ ngắm nhìn anh đến mức thất thần.

Dật Chiến đỗ xe vào bãi đậu xe ven đường ngay trung tâm thành phố.

"Chúng ta đi đâu ăn vậy?"

"Lát nữa em sẽ biết."

Lạc Thù muốn cởi dây an toàn nhưng mãi không mở ra được, cô định gọi Dật Chiến nhưng anh đã xuống xe từ lúc nào.

Cửa ghế phụ được mở ra, hơi lạnh từ bên ngoài ùa vào ào ạt.

Lạc Thù chớp đôi mắt vô tội nhìn anh: "Bị kẹt rồi."

Dật Chiến khựng lại, một tay chống lên khung cửa xe, người cúi rạp xuống cẩn thận tháo chốt dây an toàn cho cô.

Lạc Thù không dám cựa quậy, vào khoảnh khắc anh cúi người sát xuống, hương trầm đặc trưng trên người cô theo hơi thở bao trùm lấy cô trọn vẹn.

"Có hôn hay không?" Ba chữ này bỗng nhảy mòn trong đầu Lạc Thù.

Tội lỗi thật sự...

"Cạch!" Tiếng chốt an toàn được mở ra.

"Xong rồi..." Dật Chiến vừa định đứng thẳng người dậy thì phát hiện cánh tay mình đã bị Lạc Thù tóm chặt lấy.

Anh quay đầu, ánh mắt bốn chiều giao nhau.

Hơi thở của nam và nữ quấn quýt lấy nhau, hai cơ thể với nhiệt độ ba mươi sáu độ va chạm vào nhau khiến bầu không khí bỗng chốc trở nên nóng bỏng.

Hơi thở trở nên nặng nề, sự ái muội dần dâng cao.

Lạc Thù đưa tay che đôi mắt anh lại, không chút do dự tiến tới, đặt nhẹ một nụ hôn lên đôi môi lạnh lẽo của anh.

Dật Chiến ngây người đờ đẫn tại chỗ, chỉ cảm thấy trước mắt một màu đen kịt, đôi môi lạnh giá truyền đến một chút ấm áp rực rỡ.

Hầu kết anh chuyển động lên xuống, hơi thở nặng nhọc phả lên cổ cô, bàn tay đang bấu chặt vào cửa xe càng siết chặt hơn nữa.

Chưa kịp để anh kịp thưởng thức trọn vẹn, Lạc Thù đã chậm rãi buông tay ra, đẩy anh ra ngoài.

Dật Chiến rất thức thời lùi lại phía sau một bước, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào người cô không rời.

Lạc Thù mở cửa bước xuống xe.

Cả hai im lặng như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Dật Chiến nhìn bàn tay đang giấu trong túi áo của cô, hai bàn tay to lớn đang buông thõng bên người chẳng biết để đâu cho phải, liền vươn tay ôm lấy bả vai cô bước về phía con hẻm nhỏ không xa.

Lạc Thù nghiêng đầu nhìn bàn tay to lớn đang đặt trên bờ vai mình, trái tim nhỏ bé vừa nãy cứ đập thình thình lại bắt đầu loạn nhịp không ngừng.

Hai người sóng bước đi trên con phố lớn, người qua kẻ lại tấp nập ngược xuôi.

"Đây là đang quay phim à? Lâu lắm rồi mới thấy cặp đôi nào xứng đôi đến thế."

"Xung quanh cũng chẳng có máy quay, trai tài gái sắc thế này sao không bị ai bắt đi làm ngôi sao chứ?"

Dật Chiến đưa cô đến một quán lẩu cổ kính lâu năm.

"Hai vị, mời vào ạ."

"Vâng!"

"Anh nói được tiếng nước S à?" Lạc Thù có chút ngạc nhiên.

"Không biết, tạm học vài câu thôi." Dật Chiến tìm một chỗ ngồi xuống, "Chẳng phải em biết tiếng sao? Sẽ không đến mức bị lừa đâu."

"Sao anh biết quán này thế?" Cô cố gắng tìm chủ đề để nói chuyện phá tan sự ngượng ngùng.

"Mẹ anh bảo trước kia hay cùng mẹ em đến đây ăn."

Anh dùng nước sôi tự tay tráng bát đĩa hộ cô rồi đẩy lại gần phía cô.

"Ồ."

Quán lẩu kiểu cũ này đã có từ rất nhiều năm, Lạc Thù thường xuyên cùng Lạc Thù ghé qua, Chu Chi Ý mỗi lần đến cũng đều được dẫn tới đây ăn một hai bữa, anh biết điều này cũng là điều dễ hiểu.

Dật Chiến gọi vài món đều là những món Lạc Thù thích, thậm chí cả bát nước chấm cũng đúng chuẩn khẩu vị của cô.

Cô từng nghi ngờ anh đã làm "điều tra" chỗ Thẩm Ngôn, nhưng cô không có chứng cứ.

【Ông chủ trả anh bao nhiêu tiền lương thế?】

Một tin nhắn được Lạc Thù gửi cho Thẩm Ngôn.

【Cô nương ơi, đi hẹn hò mà còn nhắn tin cho người đàn ông khác, chẳng lẽ Dật tổng chăm sóc em không tốt à?】

【Đồ nịnh hót!】

【Nô tài biết tội rồi!】

Trong bữa ăn, anh vô cùng lịch sự, đối xử với Lạc Thù cứ như người tri kỷ lâu ngày gặp lại, tuy động tác có phần chậm chạp nhưng có thể thấy anh đã cố gắng hết sức có thể rồi.

Cô không ăn được bao nhiêu, không biết là do lệch múi giờ hay vì lý do gì mà toàn thân mềm nhũn, cảm thấy có chút mệt mỏi.

Đến mức Dật Chiến trụng rất nhiều đồ ăn cho cô nhưng cô đều không nuốt nổi, cuối cùng đành để Dật Chiến không chê bai mà ăn hết sạch những phần đó.

Sau bữa ăn, họ đi dạo trong trung tâm thương mại khá lâu vì bên ngoài trời mưa lẫn tuyết, thời tiết vô cùng tồi tệ.

Cộng thêm việc chiếc xe của Dật Chiến đã gọi người đến cẩu đi từ trước, họ đành phải gọi xe qua ứng dụng đặt xe.

Đứng đợi xe trước cửa trung tâm thương mại, hai người đứng lặng lẽ song song cạnh nhau.

"Sắc mặt em trông không được tốt lắm."

Dật Chiến nhìn sự khác thường của cô, cánh tay đang ôm trên vai cô bất giác tăng thêm lực.

"Vâng, bụng em hơi khó chịu." Cô nghiêng đầu cọ nhẹ vào lồng ngực anh.

Anh cúi đầu nhìn cô giống như một chú cừu nhỏ nép vào lòng, bật cười khẽ một tiếng, mở rộng vạt áo khoác ra rồi bọc trọn cô vào trong chiếc áo dạ của mình.

Lạc Thù ngẩng đầu nhìn anh, rồi lại nhanh chóng thu ánh mắt về.

Cảm giác này rốt cuộc là gì thế này?

Sắp chết chìm trong thứ cảm giác ngọt ngào này mất thôi!

Nhiệt độ cơ thể anh vốn dĩ rất cao, dưới sự bao bọc của chiếc áo khoác lại càng trở nên nóng bỏng hơn bội phần.

Thế nhưng chỉ mới vài ngày trước, cô vẫn còn chìm đắm trong những lời nói dối giả tạo của Tần Hằng mà không tài nào thoát ra nổi.

Trong tiềm thức của Tần Hằng, hắn luôn đưa cô đến những nhà hàng cao cấp, mặc trang phục đắt tiền, ra vào những câu lạc bộ sang trọng, bắt Lạc Thù phải cố gắng hòa nhập vào cuộc sống xa hoa phù phiếm của hắn.

Nhưng càng làm vậy, Lạc Thù lại càng cảm thấy khoảng cách giữa hai người xa vời vợi đến nhường nào.

Còn Dật Chiến thì hoàn toàn khác, anh vậy mà cũng chịu đến chốn chợ búa bình dân này, cùng cô chen chúc trong quán lẩu nhỏ, ăn những bữa cơm gia đình bình dị ở nhà.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập