Chương 13: Cậu rốt cuộc là người thế nào?
Cứ thế mà kết thúc một cách thần kỳ thế sao?
Tiêu Nhĩ nãy giờ vẫn chưa kịp hoàn hồn, cậu ta hoàn toàn thu hồi lại cái suy nghĩ Tống An Nhiên chỉ là một bình hoa di động. Cơ bắp săn chắc hoàn mỹ dưới cánh tay thon thả đó, cùng với động tác dứt khoát gọn gàng kia, đỉnh thực sự!
"Đỉnh thật, Tống tiểu thư, cô thật sự quá lợi hại." Tiêu Nhĩ không nhịn được, lộ ra cái bộ dạng nịnh nọt, "Cô xem, sau này em có cơ hội được học hỏi từ cô không!"
Khóe môi Tống An Nhiên cong lên ý cười: "Người của tôi đều đã được đưa đến chỗ Thượng Quan tiên sinh để học tập rồi, cậu học với tôi á? Mấy ngón nghề mèo cào này của tôi thì dạy được ai chứ?"
Tiêu Nhĩ còn muốn nói tiếp, liền bị một ánh mắt của Thượng Quan Hoài Chi chế ngự, vội vàng ngậm miệng lại.
Thượng Quan Hoài Chi nhìn ra được, Tống An Nhiên hiện tại chỉ nghĩ đến hai chuyện: kiếm tiền và trả thù, những thứ khác không liên quan đến hai chuyện này cô đều không muốn turng tâm quản đến.
Vậy, liệu có ngày nào đó khi bản thân bị lợi dụng xong, cũng sẽ bị cô vứt bỏ không thương tiếc hay không?
Tống An Nhiên mở lời, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh: "Hay là thế này đi, Thượng Quan tiên sinh cùng tôi lên sân thượng xem thử nhé, dì Liên và Tiêu Nhĩ cứ ở dưới lầu đợi đi. Ở đây nhiều lưu manh lại không có camera, lát nữa mà xe bị đập phá thì phiền phức."
Bây giờ Tống An Nhiên nói gì thì Tiêu Nhĩ chỉ biết gật đầu theo đó, dường như đã quên mất ai mới là sếp của mình: "Được được, tôi nhất định sẽ bảo vệ tốt an toàn cho dì Liên và chiếc xe, Tống tiểu thư và sếp cứ yên tâm đi!"
Thượng Quan Hoài Chi: "Rốt cuộc ai mới là sếp của cậu?"
"Đương nhiên là ngài rồi." Tiêu Nhĩ ra vẻ nghiêm nghị đúng mực, "Nhưng những gì Tống tiểu thư nói cũng có lý mà, sếp chắc chắn sẽ đồng ý thôi, có phải không?"
Thượng Quan Hoài Chi quay người lại, coi như là ngầm đồng ý.
Cái vẻ mặt đại nghĩa lẫm liệt này của Tiêu Nhĩ suýt chút nữa khiến Tống An Nhiên phì cười. Không biết bình thường ở bên cạnh Thượng Quan Hoài Chi thì Tiêu Nhĩ có cảm thấy chán hay không, dù sao thì người đàn ông này nhìn qua đã thấy vô cùng trầm mặc, chắc chắn là hoàn toàn không có tí khiếu hài hước nào rồi.
Thượng Quan Hoài Chi vô thức bước lên chắn tầm mắt của Tống An Nhiên: "Cô thấy cậu ta thế nào?"
Tống An Nhiên bật thốt lên: "Rất được đấy, rất xứng với anh."
Xứng? Ý gì đây?
Khóe mắt Thượng Quan Hoài Chi giật giật.
Tống An Nhiên vừa nói vừa quay người, không chú ý nên dẫm phải hòn sỏi, dưới chân trượt đi, cứ ngỡ là mình ngã nhào ra đất thì lại được ai đó vững vàng đỡ lấy.
"Cảm ơn anh nhé, Thượng Quan tiên sinh."
"Không có gì."
Hai người đi lên tầng thượng, Tống An Nhiên một tay chống nũng, chỉ về phía đằng xa: "Anh nhìn cái hồ bên kia xem, vốn dĩ rất trong xanh, nhưng vì nơi này bị bỏ hoang nên công việc nạo vét cứ bị kéo dài từ ngày này sang tháng nọ. Chỗ này sau này sẽ mở hai cửa ra vào tàu điện ngầm, mà lại không phải là ga cuối đâu nhé, đến lúc đó xung quanh sẽ mọc lên hai khu đô thị..."
Đến đây, ngón tay Tống An Nhiên bỗng khựng lại.
Bởi vì nơi đó, chính là cái nơi mà kiếp trước Tống An Nhu đã tìm đám lưu manh đến để hại chết cô...
Nghĩ đến sự giãy giụa và đau đớn trước lúc lâm chung, lồng ngực Tống An Nhiên nhói lên một cái, nước mắt không kìm được trào ra khóe mi.
Thượng Quan Hoài Chi bước lên một bước, giọng nói vô thức hạ thấp xuống: "Sao thế?"
"Không có gì." Tống An Nhiên hoàn hồn, cười vô cùng gượng gạo, "Chưa ăn sáng, đói rồi."
Thượng Quan Hoài Chi nhìn ra cô đang có tâm sự, biết cô không muốn nói nên cũng không gặng hỏi nữa, mà đưa tay lau đi giọt nước mắt trên khóe mi cô: "Được, đi ăn thôi."
"Không sao đâu, tôi còn chưa nói hết mà..."
"Không cần." Thượng Quan Hoài Chi quay người đi xuống lầu, "Đến đây là được rồi."
Trước đó anh từng nhận được tin tức rằng khu vực quanh Kinh Thành sắp sửa mở các tuyến đường tàu điện ngầm, nhưng chính phủ vì sợ xảy ra chuyện hỗn loạn, sợ các tiểu thương tranh giành, đầu cơ tích trữ đất đai nên đã giữ bí mật vô cùng nghiêm ngặt, chẳng một ai hay biết tin tức này cả.
Xem ra tình hình hiện tại, chính là chỗ này rồi.
Tống An Nhiên, cô rốt cuộc là người thế nào?
Nhìn tấm lưng mang vẻ không cho phép từ chối của Thượng Quan Hoài Chi, Tống An Nhiên thầm nhủ trong lòng, đúng là bá đạo hết chỗ nói, thế nhưng trên mặt lại nở nụ cười ngọt ngào: "Vậy thì đa tạ Thượng Quan tiên sinh nhé."
Sau khi ăn uống no say, Thượng Quan Hoài Chi liền đưa Tống An Nhiên trở về Thiên Xi Vịnh.
Kết quả, cô vừa bước xuống xe thì tâm trạng tốt đẹp vừa rồi liền tan thành mây khói.
"Sao cô lại ở đây?"
Bình luận