Chương 12: Đánh cho du côn tơi bời
Cả ba người đều ngẩn người kinh ngạc.
Tiêu Nhĩ cứ ngỡ là mình nghe nhầm tai. Lão đại đây là đồng ý rồi sao?
Rõ ràng trước đó có người ta đến tìm, thậm chí còn nhờ người ngỏ lời giúp mà anh còn chẳng thèm gặp mặt, thế mà bây giờ chỉ vì người phụ nữ này nói vài câu là anh đã gật đầu đồng ý luôn rồi? Dự án đó ít gì cũng phải ngốn hết một trăm triệu tệ chứ ít đâu!
Đúng là thiên vị thấy rõ.
Dì Liên không nhịn được thầm cảm thán, quả nhiên từ cổ chí kim anh hùng ải mỹ nhân chưa bao giờ là dễ vượt qua.
Phản ứng của Tiêu Nhĩ và dì Liên đều thu hết vào tầm mắt Tống An Nhiên. Cô biết việc Thượng Quan Hoài Chi đồng ý với mình cũng là đang phải chịu áp lực rất lớn.
Theo lý mà nói, với thân phận của một kẻ như anh, khi đối mặt với một dự án trăm triệu tệ mà không được bất kỳ ai coi trọng như thế này, nếu không mở mấy chục cuộc họp bàn bạc thì ít ra cũng không thể gật đầu nhanh đến thế.
Thế nên cô thu lại vẻ mặt, nghiêm túc nói: "Thượng Quan tiên sinh, cảm ơn sự tin tưởng của anh, tôi tuyệt đối sẽ không để anh phải hối hận đâu."
"Tống tiểu thư, để tránh cô hiểu lầm, có một số chuyện tôi phải nói trước cho rõ. Đã bàn chuyện làm ăn thì phải rạch ròi, tôi đồng ý với cô không phải vì cô, mà là vì số tiền cô giúp tôi kiếm được lần trước có giá trị quá lớn, lớn đến mức cho dù số tiền đầu tư lần này có mất trắng thì tôi vẫn có thể chấp nhận được." Trên mặt Thượng Quan Hoài Chi không nhìn ra một tia cảm xúc nào, "Bây giờ tôi chỉ tò mò, rốt cuộc là làm sao mà cô lại chấm trúng cái khu đất đó vậy?"
Dù sao thì cho dù nơi đó không xảy ra vụ án ác tính nào đi chăng nữa thì nhìn bề ngoài cũng hoàn toàn chẳng có lấy một chút giá trị nào, không ít doanh nghiệp còn đang tránh né như tránh tà, nói gì đến chuyện đầu tư vào đó.
Tống An Nhiên bị sự lạnh lùng của Thượng Quan Hoài Chi làm cho lạnh buốt đến mức rùng mình một cái, khí thế suýt chút nữa thì tụt dốc. Cố hoãn lại hai giây, cô mới tự tin cất lời: "Bởi vì tôi biết nơi đó nhất định sẽ trở thành trung tâm tài chính phồn hoa nhất thành phố này."
Lúc nói những lời này cô cực kỳ tự tin, tựa như chuyện đó đã thực sự xảy ra rồi vậy.
"Được, bây giờ chúng ta qua đó xem thử thế nào, chịu không?" Đôi mắt Thượng Quan Hoài Chi hơi nheo lại, mang theo sự dò xét đưa ra lời mời.
"Được chứ."
Bốn người lên xe, rời khỏi khu vực nội thành rồi lái về hướng một con đường khác.
Nơi này trước đây từng là một tòa trung tâm thương mại, nhưng sau đó vì xảy ra khá nhiều chuyện nên đã phá sản đóng cửa.
Khu thương mại bây giờ trông giống như một cung điện hoang phế hơn, tuy nhiên bước vào bên trong vẫn có thể lờ mờ nhận ra sự phồn hoa náo nhiệt trước kia của nơi này.
Mấy người định đi lên tầng thượng để quan sát tổng thể một lượt, kết quả vừa đi đến góc rẽ ở tầng hai thì bắt gặp một đám lưu manh đang tụm năm tụm ba ngồi vây quanh một góc. Nhìn thấy Tống An Nhiên, bọn chúng cười đến mức tít cả mắt lại, vô cùng đê tiện: "Đại mỹ nhân, cô tới đây làm gì thế hả?"
Một tên khác tiếp lời: "Mày hỏi thừa à, đương nhiên là tới để chơi cùng bọn tao rồi chứ gì! Đồ ngu."
"Đại mỹ nhân trông xinh đẹp quá cơ, em năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
Tống An Nhiên nhịn không được lườm nguýt một cái. Vốn dĩ cô định xông lên xử đẹp đám này, nhưng ngặt nỗi Thượng Quan Hoài Chi vẫn đang đứng ngay bên cạnh, hai người sau này còn phải hợp tác với nhau trên thương trường giới thượng lưu, thể hiện mặt hung dữ quá mức thế này thì không hay cho lắm.
Nhưng cô lại không hề phát hiện ra rằng, vào khoảnh khắc vừa rồi, trong đáy mắt Thượng Quan Hoài Chi đã sượt qua một tia sát ý.
Tống An Nhiên toan dẫn mấy người vòng qua lối khác, kết quả có một tên lưu manh thấy bọn họ không có phản ứng gì tưởng là dễ bắt nạt liền bước tới vỗ vai Tống An Nhiên một cái.
"Này, đi đâu mà... Á!"
Nước dãi ở khóe miệng tên đó còn chưa kịp chùi sạch thì đã bị Tống An Nhiên trở tay một cú ngoặt, trực tiếp quật ngã nhào xuống đất.
Chỉ nghe thấy một tiếng "rắc" vang lên, xương cốt của tên đó dường như đã gãy rồi, không ngừng phát ra tiếng kêu la thảm thiết.
"ĐM, mày dám động vào tao à!"
Tống An Nhiên vứt chiếc áo khoác vừa bị hắn ta chạm vào xuống đất, tiện đà bước lên bồi thêm hai cước: "Lần sau mà còn để tao nhìn thấy mày nữa, tao bẻ vụn từng cái xương trên người mày luôn!"
Mấy tên lưu manh ngẩn người mất hai giây, sau đó vắt giò lên cổ bò lăn bò lết chuồn mất dạng.
Tống An Nhiên phủi phủi tay, quay đầu nở nụ cười ngọt ngào với Thượng Quan Hoài Chi: "Chúng ta đi thôi."
Bình luận