Chương 2: Rất muốn sờ một cái
Thẩm Diễn từ trên xuống dưới chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm. Cô không biết ngày thường anh có đam mê tập gym hay không, nhưng những đường nét cơ bụng của người đàn ông trước mắt trông săn chắc, mạnh mẽ, không có lấy một chút mỡ thừa.
Mạnh Hàm Tịch không biết phải nhìn vào đâu, ánh mắt cô chẳng thể đặt vào chỗ nào cho thỏa đáng, hai gò má cũng trở nên vừa đỏ vừa nóng.
Họ mới yêu nhau chưa được bao lâu, lại đều là mối tình đầu, cử chỉ tiếp xúc thân mật đi quá giới hạn nhất của cả hai cũng chỉ mới dừng lại ở việc nắm tay.
Nhiệt độ cơ thể của chàng thiếu niên khi đó bỏng rát như lửa. Lúc ấy Mạnh Hàm Tịch đã rất muốn hôn anh một cái, nhưng Thẩm Diễn hiếm khi đỏ mặt, bàn tay đang nắm chặt tay cô đã rịn đầy mồ hôi.
Anh căng thẳng, Mạnh Hàm Tịch cũng căng thẳng, càng không dám nói cho Thẩm Diễn biết trong đầu mình đang tơ tưởng đến những chuyện gì.
Thế nhưng bây giờ…
Mạnh Hàm Tịch lại nhìn chằm chằm vào cơ thể cực phẩm của anh mà không tiền đồ nuốt nước bọt một cái. Cô thật sự rất muốn sờ thử.
Thẩm Diễn trước giờ chưa từng từ chối những yêu cầu vô lý của cô, hơn nữa, bọn họ đã kết hôn rồi mà…
Làm chuyện gì chắc cũng đều được cả đúng không?
Yết hầu của Thẩm Diễn khẽ chuyển động, đôi mắt đen nhánh nhìn sâu vào cô, giọng anh rất nhẹ: “Nói chính xác hơn thì, chúng ta đã ly hôn rồi.”
Mạnh Hàm Tịch lại một lần nữa như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu trước câu nói của anh.
Đây chắc chắn là mơ! Mạnh Hàm Tịch lén cấu vào người mình một cái, nhưng cô vẫn không tỉnh lại.
Trong đầu Mạnh Hàm Tịch không tài nào lục lọi ra được bất kỳ ký ức nào của mấy năm qua, nhưng ly hôn ư? Từ ngữ này quá đỗi xa lạ đối với cô. Cô nằm mơ cũng muốn kết hôn với Thẩm Diễn, sao có thể ly hôn cho được?!
Sống mũi Mạnh Hàm Tịch bỗng chốc cay cay, cô nghĩ đến một khả năng: “Thẩm Diễn, mới kết hôn được mấy năm chứ, sao anh đã thay lòng đổi dạ rồi?”
Thẩm Diễn nhìn cô trân trân một lúc lâu, giống như đang suy nghĩ nên trả lời thế nào. Anh u uất nói: “Ly hôn là do em đề xuất trước.”
“Cái gì cơ?…” Mạnh Hàm Tịch nghẹn họng trân trối, cô không thể tin nổi, nhưng ngữ khí của Thẩm Diễn không giống như đang nói đùa.
“Tịch Tịch,” Thẩm Diễn dường như không muốn tiếp tục đào sâu vào đề tài ly hôn này nữa, anh khẽ thở dài một tiếng: “Không còn sớm nữa đâu.”
Anh không nói thêm gì, nhưng ánh mắt sâu hoắm, nặng nề kia là thứ mà Mạnh Hàm Tịch chưa từng nhìn thấy ở Thẩm Diễn trước đây.
Khoảng cách càng lúc càng gần, thân hình vạm vỡ của người đàn ông cùng với thứ đang nhô cao lên một cụm lớn ở giữa háng càng khiến người ta không thể ngó lơ.
“Ơ, khoan đã… Sao anh lại lên giường của em?” Đầu óc Mạnh Hàm Tịch hoàn toàn mụ mị, cô không cách nào suy nghĩ nổi, giọng nói trở nên vừa nhỏ vừa mảnh, gần như không nghe thấy gì.
Cả người Thẩm Diễn áp chế xuống, một tay chống bên hông cô.
Cô không biết thì ra Thẩm Diễn lại nặng như vậy, sức lực cũng lớn đến thế. Mạnh Hàm Tịch cố gắng vùng vẫy vài cái nhưng không tài nào thoát ra được, ngược lại cơ thể cô cứ liên tục cọ xát vào gốc đùi của anh.
Mạnh Hàm Tịch chạm vào một vật cứng rắn, không giống như đùi của Thẩm Diễn, khuôn mặt cô dần dần đỏ bừng lên như một con tôm luộc.
“Đừng có động đậy lung tung, trừ phi lát nữa em muốn anh làm em đau.” Thẩm Diễn rủ mắt nhìn cô.
“Thẩm Diễn…” Mạnh Hàm Tịch còn chưa làm rõ được mối quan hệ hiện tại giữa hai người, nhưng cơ thể đã dâng lên một cảm giác tê dại kỳ lạ: “Anh chẳng phải đã nói, chúng ta ly hôn rồi sao?”
Mạnh Hàm Tịch không hề biết rằng giọng nói mềm nhũn, vô lực này của cô nghe qua có sức cám dỗ đến nhường nào. Nó không giống như đang từ chối, mà ngược lại giống như đang phát ra lời mời gọi đối với anh.
Ngón trỏ của người đàn ông di chuyển từ xương quai xanh của cô xuống phía dưới, cho đến khi móc vào dải ren của chiếc váy ngủ, khẽ kéo một cái lên trên.
Bên trong chiếc váy ngủ của cô vậy mà lại trống rỗng không mặc gì cả. Đỉnh ngực hồng hào khẽ nhô lên, đôi gò bồng đảo căng đầy, đẫy đà, ngay cả dưới ánh đèn mờ ảo vẫn ánh lên một vẻ trắng ngần, mịn màng, tinh tế.
Giọng nói vốn đã trầm khàn của Thẩm Diễn giờ phút này càng vương một tầng dục vọng, bờ môi mỏng của anh khẽ nhếch lên: “Anh nghĩ là anh không hề hiểu sai ý em.”
Bình luận