Chương 1: Bạn trai biến thành chồng cũ rồi?

“Bảo bối, cuộc sống đại học có vui không?”

“Ưm, đều tốt cả ạ, trường học tốt, bạn học cũng tốt…” Mạnh Hàm Tịch rụt người trong chăn, trả lời một cách vô cùng lấy lệ, chẳng mấy chốc đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.

Thấy con gái đã buồn ngủ, mẹ Mạnh giúp cô đắp lại chăn rồi tắt đèn đi.

Thật ra cô chưa muốn ngủ chút nào. Đợi mẹ Mạnh ra khỏi phòng, nghe ngóng bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa, Mạnh Hàm Tịch mới mò mẫm lấy chiếc điện thoại từ trong chăn ra.

Rõ ràng lịch sử trò chuyện với Thẩm Diễn chỉ mới dừng lại ở nửa tiếng trước, vậy mà cô lại muốn tìm anh để nói chuyện tiếp rồi.

“Thẩm Diễn, để em nghe lại giọng của anh chút nữa được không?”

Tin nhắn vừa gửi đi, Mạnh Hàm Tịch đã đỏ bừng mặt không dám nhìn vào màn hình. Cứ liên tục đưa ra yêu cầu thế này, liệu có vẻ như cô quá chủ động không nhỉ?

Người ta đều nói con gái nên rụt rè, dè dặt một chút, nhưng cứ hễ nghĩ đến chất giọng trầm thấp đầy nam tính của Thẩm Diễn, cô lại hoàn toàn không kiềm chế nổi bản thân.

Đợi một lúc, Thẩm Diễn vẫn chưa trả lời tin nhắn.

Mạnh Hàm Tịch lăn qua lộn lại trong chăn, như con cá bị chiên trên chảo dầu. Tin nhắn thì không rút lại được nữa, cô bắt đầu thấy hối hận và lo lắng không biết Thẩm Diễn có nghĩ mình quá bám người hay không.

Màn hình điện thoại bỗng nhiên sáng lên, là Thẩm Diễn, anh trực tiếp gọi một cuộc gọi thoại sang.

“Tịch Tịch.”

Thật kỳ lạ…

Người nhà cũng gọi cô là Tịch Tịch, nhưng khi cái tên ở nhà này được thốt ra từ miệng Thẩm Diễn, tai cô lại như nhũn ra.

Mạnh Hàm Tịch nghe giọng nói của anh, mặt cũng nóng bừng lên, cô thậm chí còn chẳng nghe rõ vế sau anh đã nói những gì.

“Giờ này mà anh vẫn đang làm bài tập sao? Vậy em có làm phiền anh không?” Mạnh Hàm Tịch cứ nghĩ đến mấy hàm số với phương trình là lại đau đầu. Cô và Thẩm Diễn hoàn toàn không có chung sở thích, bất kể trò chuyện về đề tài gì cũng đều khiến cô trông thật ngốc nghếch.

Thẩm Diễn khẽ nói: “Không phiền, anh có thể vừa làm bài vừa trò chuyện với em.”

Đầu dây bên kia bỗng chốc im lặng, Thẩm Diễn dừng bút, chủ động mở lời trước, hỏi cô buổi tối đi ăn vặt với bạn đã ăn những món gì.

Mạnh Hàm Tịch vừa nhắc đến đồ ăn là tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên. Cô khen ngợi hết lời một quán sườn gà nướng, còn bảo lần sau nhất định phải dẫn Thẩm Diễn đi ăn thử.

Thẩm Diễn bật cười trầm thấp: “Được.”

Anh không phải là người nói nhiều, nhưng bất luận Mạnh Hàm Tịch nói những chuyện có muối hay vô thưởng vô phạt, Thẩm Diễn luôn luôn hưởng ứng cô.

Một Thẩm Diễn mà Mạnh Hàm Tịch quen biết, so với một Thẩm Diễn cao lãnh, tiếc chữ như vàng trong mắt người khác, hoàn toàn là hai con người khác nhau.

“Thẩm Diễn, hình như em hơi buồn ngủ rồi…”

“Vậy có muốn cúp máy không?”

“Không muốn cúp máy đâu, em có thể vừa nghe tiếng anh làm bài tập vừa ngủ được không?”

Thẩm Diễn lại dung túng đáp: “Được.”

Một lát sau, tiếng thở của Mạnh Hàm Tịch ở đầu dây bên kia dần trở nên đều đặn. Người thì sắp ngủ say đến nơi rồi, nhưng miệng vẫn còn lầm bầm: “Thẩm Diễn… Anh sẽ chiều hư em mất…”

“Ngủ ngon,” Giọng điệu của Thẩm Diễn cố ý kéo chậm lại, dịu dàng và đầy lưu luyến: “Tịch Tịch, ngày mai gặp lại.”

Mạnh Hàm Tịch mãn nguyện chìm vào giấc mơ, trong lòng cô ngọt ngào như mật, thậm chí còn không kìm được mà nghĩ bụng: Nếu sau này có thể gả cho Thẩm Diễn, chẳng những được ngắm gương mặt đẹp trai của anh mỗi ngày, mà còn có thể tiếp tục "được nước lấn tới", ngày ngày ngủ cùng anh, đưa ra nhiều yêu cầu hơn nữa với anh…

Nhưng xin thề, Mạnh Hàm Tịch cũng chỉ dám nghĩ nghĩ vậy thôi! Cô chưa từng ngờ tới, khi mình vừa mở mắt ra lần nữa, chuyện này lại biến thành sự thật!

Mạnh Hàm Tịch ngồi bên mép giường, mọi thứ trước mắt đều vô cùng xa lạ, cô vẫn có cảm giác như mình đang nằm mơ.

Cô nhìn chằm chằm người đàn ông vừa bước ra từ phòng tắm sau khi tắm xong, đến lời nói cũng trở nên lắp bắp:

“Khoan, khoan đã… Thẩm, Thẩm Diễn, anh nói là… chúng ta đã kết hôn rồi sao?!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
1 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập