Chương 69: Dở chiêu cũ quấy rối cậu
Với khao khát sống sót mãnh liệt, Hứa An An cố gắng lấy điện thoại ra, bấm gọi cho một số trong danh bạ...
Trong danh sách quay số nhanh cô từng cài đặt, số 1 chính là Tô Cảnh Trình.
“Tu tu tu...”
Điện thoại rung lên, Tô Cảnh Trình dừng bước, nhìn màn hình hiển thị: Hứa An An.
Đang định nghe máy thì Hứa Tử Kiện đi phía trước quay đầu lại, hỏi tại sao cậu ta không theo kịp.
“Điện thoại của Hứa An An.” Tô Cảnh Trình đưa cho Hứa Tử Kiện xem.
Hứa Tử Kiện nhìn thấy cái tên trên màn hình, đôi mắt hẹp dài nheo lại: “Hừ, cuối cùng cũng không chịu nổi phải gọi điện cầu xin tha thứ rồi à? Chẳng phải nó cứng lắm sao, muốn thoát khỏi nhà họ Hứa cơ mà, giờ lại dở chiêu cũ ra quấy rối cậu đấy à?”
Nếu là trước kia, Tô Cảnh Trình có lẽ sẽ có suy nghĩ giống anh cả Hứa.
Nhưng trải qua cuộc trò chuyện không mấy vui vẻ lần trước với Hứa An An, Tô Cảnh Trình có chút không chắc chắn.
Hứa Tử Kiện lại giật lấy điện thoại của Tô Cảnh Trình, tắt máy rồi ấn nút nguồn.
“Đã muốn cầu xin thì phải có chút thành ý, cậu đừng có giúp nó nói đỡ!” Nói xong, Hứa Tử Kiện vỗ vỗ vai Tô Cảnh Trình: “Đi mau, lát nữa thương vụ này rất quan trọng, cậu đã chuẩn bị nhiều như vậy, đừng có làm lỡ việc.”
“Chốt được đơn hàng này, ông nội Tô sẽ nhìn cậu bằng con mắt khác, khi đó cậu mới có tiếng nói trong chuyện hôn sự giữa cậu và Trà Trà.”
Tô Cảnh Trình do dự một chút, nghe thấy cái tên Trà Trà, trên mặt hiện lên vài phần dịu dàng, cậu ta nhét điện thoại vào lại túi áo.
Anh cả nói không sai, vì cuộc sống sau này với Trà Trà, cậu ta phải nỗ lực chốt được đơn này.
Hứa An An gọi điện cho mình, có khi cũng chỉ là chuyện nhỏ bằng hạt vừng thôi.
Với tư cách là em trai của Lục Tấn Diễn, lại thêm sự kết nối của Hứa Tử Kiện, Tô Cảnh Trình cũng đã chuẩn bị rất đầy đủ. Công sức bỏ ra không uổng phí, cuối cùng cậu ta cũng giành được đơn hàng này.
Để báo tin vui này cho Hứa Trà Trà, Tô Cảnh Trình đặc biệt lái xe đến trường, đợi Hứa Trà Trà tan học.
Sau khi tan học, Hứa Trà Trà dựa theo tin nhắn của Tô Cảnh Trình, nhanh chóng tìm thấy chỗ đỗ xe.
Hứa Trà Trà thích mặc đồ trắng, tượng trưng cho sự thuần khiết trắng trong, không vướng bụi trần. Cô ta trông như một thiên thần hạ phàm, vui vẻ chạy về phía Tô Cảnh Trình: “Cảnh Trình! Em tới rồi, anh đợi lâu chưa?”
Hứa Trà Trà vui vẻ ngồi vào ghế phụ, ngượng ngùng nhìn cậu ta.
Tô Cảnh Trình ân cần giúp cô ta thắt dây an toàn, sau đó lấy từ ghế sau ra một túi bánh ngọt, bên trong đựng món tráng miệng cô ta thích nhất: “Chạy chậm thôi, nhỡ ngã thì sao? Sức khỏe em vốn đã không tốt, tự mình cũng chẳng biết chú ý gì cả.”
Đối mặt với sự quan tâm của Tô Cảnh Trình, Hứa Trà Trà ngoan ngoãn gật đầu: “Em biết rồi mà, anh lải nhải quá đi.”
Sau đó Hứa Trà Trà lấy túi bánh ngọt ra, thấy bên trong là chiếc bánh kem nhỏ mình thích, đôi mắt xinh đẹp cong thành hình trăng khuyết.
“Là hương vị em thích.” Hứa Trà Trà cười rất ngọt ngào.
“Thứ em thích, bao giờ anh quên được chứ.” Tô Cảnh Trình nhấc cổ tay xem giờ, vô tình hỏi: “Hôm nay Hứa An An có gọi điện cho em không?”
Trong lúc đợi Hứa Trà Trà, cậu ta đã gọi lại cho Hứa An An nhưng không ai nghe máy.
Hứa Trà Trà cắn một miếng bánh nhỏ, mím môi: “Không có ạ, anh cũng biết An An không thích em lắm mà, ở trường em cũng cố gắng tránh mặt chị ấy, tránh để chị ấy nhìn thấy em lại không vui.”
Đôi mày Tô Cảnh Trình nhíu lại, có chút không vui: “Em không cần phải tủi thân như vậy.”
“Em nhận được đã rất nhiều rồi, em chỉ hy vọng mọi người đều có thể vui vẻ, không vì em mà nảy sinh thêm mâu thuẫn.” Hứa Trà Trà có chút buồn bã cúi đầu, dường như đang tự trách bản thân.
Tô Cảnh Trình càng thêm đau lòng, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Hứa Trà Trà: “Trà Trà, đó là do chị ta tự làm tự chịu, không phải lỗi của em. Không nói về chị ta nữa, em có biết tại sao hôm nay anh vui như vậy không?”
“Tại sao ạ?”
“Thông qua anh cả của em, anh đã chốt được hợp đồng của Xương Thông. Có hợp đồng này, anh có thể vào công ty, có thể đi nói chuyện hôn sự của chúng ta với ông nội rồi.”
Hứa Trà Trà ngẩn người vài giây, rồi vui vẻ sà vào lòng Tô Cảnh Trình, dịu dàng nói: “Cảnh Trình, không cần vội, bao lâu em cũng sẽ đợi anh, chúng ta chắc chắn sẽ ở bên nhau.”
Cô gái nhỏ mềm mại thu mình trong lòng cậu ta, khoảng cách gần đến mức cúi đầu xuống là có thể ngửi thấy mùi hương thơm ngát của thiếu nữ.
Khác với Hứa An An, Hứa An An mặc đồ cũ giặt đến bạc màu, lỗi thời quê mùa, trên người cũng chỉ toàn mùi bột giặt rẻ tiền.
Hứa Trà Trà vòng đôi tay non nớt ôm lấy cậu ta, ngượng ngùng ngẩng đầu lên, chạm vào gương mặt điển trai của Tô Cảnh Trình, nhịp tim dần đập nhanh hơn.
Cô gái thích bấy lâu nay đang trong lòng, Tô Cảnh Trình trượt yết hầu, ánh mắt rơi vào đôi môi đỏ mọng như nhỏ máu của cô ta, cậu ta cúi đầu xuống và hôn lên đó.
Cậu ta hôn cuồng nhiệt lên đôi môi cô ta, hơi thở dần trở nên nặng nề.
Không gian chật hẹp trong xe bỗng chốc trở nên bí bách hơn.
Hứa Trà Trà thở dốc đầy quyến rũ, sau đó táo bạo ôm lấy cổ Tô Cảnh Trình, chủ động dâng hiến mình: “Em thích anh, em sẽ chỉ là của riêng một mình anh thôi.”
Trái tim Tô Cảnh Trình chấn động, đôi tay rắn chắc ôm chặt lấy Hứa Trà Trà.
Trong phòng học, Đường Hiểu Tĩnh nhìn trước ngó sau, thấy người bên trong đã về hết vẫn không thấy Hứa An An đâu.
Cuối cùng, cô không nhịn được hỏi thăm người quen xem có thấy Hứa An An không, kết quả nhận được câu trả lời là Hứa An An căn bản không hề đến lớp.
Sắc mặt Đường Hiểu Tĩnh thay đổi, An An không đi học?
Nhưng điện thoại không nghe, lớp cũng không lên, An An không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ?
Đường Hiểu Tĩnh suy đi nghĩ lại, biết Hứa An An đang chữa chân cho một người gọi là Lục đại ca nào đó, không biết cô có ở chỗ đó không?
Lục tìm hồi lâu, tìm thấy số điện thoại Hứa An An đưa cho lần trước, Đường Hiểu Tĩnh gọi sang.
Sau vài tiếng chuông, bên kia nhanh chóng bắt máy, là giọng nói của một người đàn ông lớn tuổi.
“Alo, chào ông, cháu là Đường Hiểu Tĩnh, bạn học của Hứa An An. Cháu muốn hỏi chút ạ, An An có ở bên chỗ các ông không ạ?”
Giọng nói lo lắng của cô gái nhỏ truyền đến từ điện thoại, chú Vân sững sờ, nhạy bén cảm thấy có chuyện không ổn: “Cô Đường, An An không ở chỗ chúng tôi. Có phải An An xảy ra chuyện gì rồi không?”
Nghe nói An An cũng không ở đó, Đường Hiểu Tĩnh lập tức bật khóc, rối bời nói rằng An An đã biến mất từ chiều, không lên lớp, điện thoại cũng tắt máy.
Chú Vân vội vã an ủi Đường Hiểu Tĩnh, hỏi thêm vài câu rồi cúp máy.
Đường Hiểu Tĩnh cũng phản ứng lại, cô không có số của người nhà họ Hứa, mà gia đình đó dù biết cũng chẳng để tâm, nên cô lập tức báo cảnh sát.
Đôi mắt đen láy của Lục Tấn Diễn lặng lẽ nhìn chú Vân.
“Bạn học của An An gọi điện đến nói rằng An An mất tích rồi.”
Lục Tấn Diễn nheo đôi mắt sâu thẳm lại, vừa gọi điện thoại vừa đẩy xe lăn ra cửa: “Alo, tôi là Lục Tấn Diễn, tôi có chút việc cần...”
Cửa vừa mở, gió lạnh và sương đêm ùa vào, chú Vân vội vàng vơ lấy chiếc chăn trên ghế sofa rồi đuổi theo.
Sau khi báo cảnh sát, đồn cảnh sát đã thông báo cho nhà họ Hứa.
Đường Hiểu Tĩnh không yên tâm nên cứ đợi mãi ở đồn cảnh sát, khóc đến nỗi đôi mắt sưng húp.
Người đến đầu tiên là anh cả của Hứa An An - Hứa Tử Kiện.
Không bao lâu sau, Hứa Tử Kiện cũng bước vào đồn cảnh sát với sắc mặt u ám. Trong mắt anh ta, Hứa An An mới gọi điện cho Tô Cảnh Trình vào buổi chiều mà họ không thèm đếm xỉa tới, giờ lại còn bày trò giả vờ mất tích.
Đây là sự khiêu khích của Hứa An An đối với họ.
Hứa Tử Kiện với vẻ mặt vô cùng khó chịu bấm số điện thoại của Hứa An An, gọi mấy cuộc đều là tắt máy.
Anh ta mất kiên nhẫn nên gửi một tin nhắn: Hứa An An, đừng có làm quá lên, biết dừng đúng lúc đi!
Bình luận