Chương 68: Chưa từng nhìn cậu lấy một cái
Diệp Sâm cầm quyển sách trên tay, nghe thấy câu nói của Hứa An An vọng lại từ phía trước, khóe môi tuy đang cong lên nụ cười nhưng trong đôi mắt đen láy lại lạnh buốt đến tận cùng.
Lý Thanh Xuyên bọn họ quá hiểu rõ tính tình của Diệp Sâm, những ngày tháng sau này của Hứa An An e rằng không dễ chịu chút nào đâu, chuẩn bị tinh thần gặp vận đen đi là vừa.
“Đại ca, mị lực của cậu giảm sút rồi đấy nhé, suốt cả buổi sáng mà Hứa An An chưa từng liếc nhìn cậu lấy một cái kìa!” Đào Đông Minh cười vô cùng đểu cáng.
Cậu ta và Lý Thanh Xuyên cứ tưởng cô tiểu mỹ nhân mới chuyển đến cũng giống như mấy đứa trước, chuyên nhắm vào đại ca cơ chứ.
Trước đó cậu ta còn nghe nói Lý Tuyết Nhi của khoa ngoại ngữ vì muốn theo đuổi Diệp Sâm nên mới đòi chuyển sang khoa y, nhưng vì thành tích kém quá nên chuyển không thành công.
Sắc mặt Diệp Sâm hơi trầm xuống, tỏa ra một tín hiệu nguy hiểm: “Nói nhiều quá đấy à?”
Nói xong, đôi chân dài của Diệp Sâm sải bước lớn đi thẳng về phía trước, Đào Đông Minh và Lý Thanh Xuyên vội vàng đuổi theo sau.
Bên trong nhà ăn.
“Bố tớ biết chuyện tớ sắp đi du học làm sinh viên trao đổi liền bảo con nhà họ Đường làm rạng rỡ tổ tông, nếu không có tớ ngăn cản chắc bố tớ suýt nữa thì đòi mở tiệc linh đình ba ngày ba đêm luôn ấy chứ.” Đường Hiểu Tĩnh mang vẻ mặt sầu lo than thở.
Hứa An An phì cười, sau đó hỏi: “Thời gian xuất ngoại đã định rõ chưa?”
Nhắc đến chuyện này, gương mặt Đường Hiểu Tĩnh tràn ngập vẻn lưu luyến không nỡ: “Định rồi, tháng 12 là đi, nhưng tớ thật sự không nỡ rời xa hai cậu chút nào, một thân một mình sang nước ngoài đất khách quê người, tớ sợ lắm.”
“Cậu không muốn đi á? Xếp hàng chờ ở phía sau cậu còn đầy ra kìa.”
“Thôi đi, tớ chỉ nói đùa thế thôi chứ nếu tớ không đi, bố tớ có dùng roip phang cũng bắt người áp giải tớ đi cho bằng được ấy chứ!”
Thấy Đường Hiểu Tĩnh lắc đầu nguầy nguậy, Hứa An An bật cười thành tiếng, sau đó ân cần dặn dò cô những món đồ cần phải chuẩn bị.
Nói được nửa chừng, Đường Hiểu Tĩnh bỗng huých nhẹ vào cánh tay Hứa An An, ra hiệu cô nhìn sang phía bên phải.
Hứa An An nhìn theo hướng tay cô bạn chỉ, ánh mắt khẽ động, bắt gặp hình bóng của Lý Tuyết Nhi.
Cách một thời gian không gặp, Lý Tuyết Nhi đã thay đổi rất nhiều. Trông cô ta u ám nặng nề, mặt mày xám xịt đáng sợ đến mức chẳng ai dám đến gần.
Hoàn toàn biến thành hai người khác xa so với một Lý Tuyết Nhi hống hách hất hàm sai khiến, trang điểm tinh tế trước kia.
Hứa An An hỏi: “Sao cậu ta lại ra nông nỗi này thế.”
Đường Hiểu Tĩnh đáp: “Từ khi nhà Lý Tuyết Nhi xảy ra chuyện, mấy đứa bạn từng bâu quanh nịnh bợ cô ta đều bay sạch, hơn nữa bọn chúng còn đi khắp nơi bêu rếu kể xấu về những chuyện xấu xa mà cô ta từng làm trước kia.”
Trước đây nhà Lý Tuyết Nhi có tiền nên một đám người vì tiền bạc mà sẵn sàng bám đuôi nịnh nọt, mặc cho cô ta sai khiến như osin. Bây giờ tập đoàn của Lý Vận Thành sụp đổ, tivi phát đi phát lại suốt mấy ngày liền, ai nấy đều biết nhà Lý Tuyết Nhi đã lụi bại, nợ nần chồng chất, đến cả biệt thự nhà họ cũng bị niêm phong.
Bây giờ không biết đang phải trọ trát ở xó xỉnh nào nữa.
Hứa An An thu hồi tầm mắt đang nhìn Lý Tuyết Nhi lại. Mỗi người đều có con đường riêng của mình phải đi, đây chính là cái giá mà Lý Tuyết Nhi phải gánh chịu.
“Ấy, Lý Tuyết Nhi đang nhìn cậu kìa.” Đường Hiểu Tĩnh cảm thấy ánh mắt của Lý Tuyết Nhi có chút đáng sợ: “An An, ánh mắt Lý Tuyết Nhi nhìn cậu cứ âm u lạnh lẽo thế nào ấy, hệt như nhìn kẻ thù vậy. Con mụ này dạo này có vẻ không bình thường cho lắm, sau này tớ không có ở bên cạnh thì cậu nhớ tránh xa cô ta ra một chút nhé.”
Nghe vậy, Hứa An An ngước mắt nhìn sang, nhưng tầm mắt chỉ còn bắt gặp tấm lưng của Lý Tuyết Nhi đang khuất dần.
Hứa An An rủ mi mắt, ngoan ngoãn vâng dạ gạt đi nỗi lo của Đường Hiểu Tĩnh.
Thực ra cô chẳng có gì phải sợ cả. Lý Vận Thành bị bắt là do hắn ta ác giả ác báo, Lý Tuyết Nhi có căm hận đến đâu đi chăng nữa thì cũng không thể trút giận lên đầu cô được.
Ăn trưa xong, Đường Hiểu Tĩnh phải về ký túc xá, còn Hứa An An định đến thư viện nên hai người chia tay nhau ngay tại nhà ăn.
Cũng vì thế mà Hứa An An không hề nhìn thấy cảnh tượng sau khi cô rời đi, Lý Tuyết Nhi vẫn luôn chằm chằm nhìn theo bóng lưng cô không chớp mắt.
Lý Tuyết Nhi ăn xong, lủi thủi đứng dậy bước tới bồn rửa, dùng sức chà rửa chiếc hộp cơm dính đầy dầu mỡ bốc mùi chua lòm.
Vòi nước mở chảy xối xả bắn tung tóe làm ướt sũng cả vạt áo trước ngực, nhưng Lý Tuyết Nhi dường như hoàn toàn không cảm nhận được, chỉ cắm cổ chà rửa chiếc hộp cơm đến mức các ngón tay siết chặt bấu víu sắp trắng bệch cả ra.
Đúng lúc đó, một bàn tay trắng trẻo thon thả vươn tới, khóa vòi nước lại giúp cô ta.
“Tuyết Nhi, tớ nghe nói chuyện nhà cậu rồi, cậu vẫn ổn chứ?” Giọng điệu Hứa Trà Trà chan chứa sự quan tâm, lo lắng nhìn Lý Tuyết Nhi.
Thiếu nữ diện một chiếc váy dệt kim màu trắng, khoác bên ngoài là chiếc áo khoác tinh xảo xinh đẹp, toàn thân trông chẳng khác nào một nàng công chúa cao quý thanh lịch. So lại với bản thân mình bây giờ, có rửa sạch sẽ đến mấy đi chăng nữa thì cũng chẳng thể giấu nổi sự rẻ mạt nghèo túng toát ra từ xương tủy.
Đối mặt với sự xuất hiện bất ngờ của Hứa Trà Trà, Lý Tuyết Nhi lúng túng lùi lại mấy bước, vội giấu chiếc hộp cơm rách nát ra sau lưng.
“Sao thế, cậu cũng đến để cười nhạo tớ à?”
Đôi mắt đẹp của Hứa Trà Trà thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, dịu dàng vô tội phản bác: “Tuyết Nhi, sao cậu lại hiểu lầm tớ như thế chứ, tớ thật lòng lo lắng cho cậu mà. Dạo trước anh ba tớ bị ốm nên tớ phải bận chăm sóc anh ấy, vừa nghe ngóng được tin tức của cậu là tớ chạy đến tìm cậu ngay đây này.”
Vẻ mặt quan tâm của Hứa Trà Trà không hề có chút giả tạo nào, trong ánh mắt cũng tràn ngập sự chân thành.
Đối mặt với người đầu tiên bày tỏ sự quan tâm đến mình sau khi nếm cảnh người ta quay lưng bội phản, Lý Tuyết Nhi không nhịn được òa khóc nức nở: “Trà Trà, xin lỗi cậu, tớ không nên hiểu lầm cậu…”
Thực sự là dạo gần đây cô ta đã phải nếm trải quá nhiều cảnh nhân tình ấm lạnh, thế thái nhân sương.
Từ khi bố cô ta bị bắt vào tù, công ty phá sản, căn biệt thự cô ta từng ở cũng bị tịch thu mang đi đấu giá, đến cả những món đồ dùng cá nhân cô ta cũng không kịp mang theo món nào.
Những người chú người bác trước đây từng cười nói niềm nở đối xử tốt với cô ta, bây giờ đều quay lưng mỉa mai châm chọc.
Thậm chí ngay cả người cậu ruột của cô ta, còn đưa ra lời đề nghị với người mẹ đang bệnh tật của cô ta rằng: Với tình cảnh hiện tại thì đừng cho nó đi học nữa, đằng nào nhà ta cũng không gánh nổi tiền học phí, chi bằng nhân lúc này gả quách nó đi, ít ra còn có thể đổi được một khoản tiền kha khá.
Trong số mấy đối tượng được giới thiệu, toàn là mấy gã đàn ông trạc tuổi bốn mươi năm mươi, thậm chí có kẻ còn già hơn cả bố cô ta, đúng là một lũ cầm thú!
Cô ta vốn phải gọi bọn họ bằng tiếng chú tiếng bác cơ mà!
Sao bọn họ có thể đê tiện ghê tởm đến mức, vào lúc bố cô ta vừa ngã vào tù lại nảy sinh ra cái ý định đồi bại muốn vấy bẩn con gái của bạn bè chứ.
Lý Tuyết Nhi cảm thấy bản thân mình hình như sắp không trụ nổi nữa rồi.
Hứa Trà Trà nhẫn nhịn mùi chua nồng nặc phát ra từ người Lý Tuyết Nhi, vươn tay ôm lấy cô ta, dịu dàng an ủi: “Tuyết Nhi, không sao đâu, dù cậu có rơi vào hoàn cảnh nào đi nữa thì chúng ta vẫn là bạn mà, hơn nữa…”
Hứa Trà Trà buông Lý Tuyết Nhi ra, bộ dạng muốn nói lại thôi.
“Hơn nữa, chuyện của bố cậu, tớ đã nhờ người đi ngóng nghe ngóng giúp rồi. Nghe nói là có người tố cáo ẩn danh, không biết là chú đã đắc tội với vị đại nhân nào, hay là bình thường cậu vô tình đắc tội với ai, nên mới bị người ta chơi xỏ tạo nên cục diện thế này.”
“Tuyết Nhi, sau này cậu gặp khó khăn gì cứ nói với tớ, trong khả năng giúp được, tớ nhất định sẽ giúp.”
Lý Tuyết Nhi nghe đến đây thì đáy lòng run lên bần bật. Tố cáo ẩn danh, đắc tội với ai ư.
Là cô ta sao?
Lý Tuyết Nhi thẫn thờ mất hồn mất vía, rốt cuộc Hứa Trà Trà đã nói gì với cô ta sau đó, rồi rời đi lúc nào, cô ta hoàn toàn chẳng hay biết gì nữa.
Bên trong thư viện.
Hứa An An đã cặm cụi đọc sách suốt mấy tiếng đồng hồ, đôi mắt mỏi nhừ đau nhức. Nghĩ đến việc buổi chiều tiết bảy tiết tám vẫn có lớp, cô khép quyển sách lại, cất vào trong ba lô.
Cô đi bộ vào phòng vệ sinh của thư viện, cúi đầu vốc nước lạnh vạt lên mặt cho tỉnh táo.
Đúng lúc vừa định quay người bước ra ngoài, Hứa An An bỗng cảm thấy trước mắt tối sầm lại, một chiếc ba lô màu đen đột nhiên trùm kín mít lên đầu cô.
Ngay sau đó, một lực đạp cực mạnh từ phía sau giáng thẳng vào lưng khiến đầu Hứa An An chúi về phía trước, một tiếng "bốp" nặng nề vang lên, cô đập mạnh trán vào chiếc bồn rửa mặt bằng sứ phía trước. Cơn đau nhói buốt dữ dội lập tức ập tới từ vùng trán.
Tiếp theo đó, đối phương hình như cầm theo cả cây chổi lau nhà, dùng sức đập thẳng lên người cô, lên đầu, lên bả vai, từng nhát tiếp từng nhát, nhát sau còn tàn nhẫn hơn nhát trước.
Vết thương vừa mới khỏi hẳn từ đợt xuất viện trước, giờ phút này lại bị chấn động nứt toác ra, máu tươi tuôn xối xả nhuộm đỏ cả một khoảng sàn.
Dường như đối phương có mối thù sống mái với cô, mang theo tâm tư muốn đánh chết cô tươi sống tại chỗ.
Hứa An An cuộn tròn người lại, đau đớn đến mức suýt ngất lịm đi, cổ họng nghẹn đắng chẳng thể thốt ra nổi một lời…
Bình luận