Chương 53: Giống như làm tặc
Sau khi ngẩn người ra một lúc, Hứa Tử Tùng nhanh chóng nghĩ lại, người này chắc chắn không phải vị giáo sư Khâu trong truyền thuyết đâu.
Vị giáo sư Khâu kia chính là nhân vật cấp đại thụ trong giới y học, bình thường ở bệnh viện một số khám cực kỳ khó kiếm, các tiết giảng dạy cũng chật kín không còn một chỗ trống, có sinh viên thậm chí còn tự bê ghế xếp đến để nghe giảng cơ mà.
Hứa An An tài cán gì mà có bản lĩnh quen biết nhân vật lớn cỡ đó.
Nói không chừng việc ông ấy tự thân đến đây làm giám khảo cũng chỉ là tin vịt mà thôi, nhân vật ở cấp bậc này, chắc chắn không có chuyện rảnh rỗi sinh nông nổi mà đến đây làm giáo viên giám khảo đâu.
Ai ngờ lại thấy Hứa An An chần chừ một lát, rồi cẩn trọng thăm dò hỏi: “Giáo sư Khâu?”
Khâu Thanh nhiệt tình gật đầu: “Cháu tên là Hứa An An phải không? Bạn học Hứa, hôm nay chỉ có một mình cháu là thí sinh, cháu cũng đừng căng thẳng quá, cứ làm bài cho tốt là được.”
Hứa Tử Tùng ở đằng xa lại một lần nữa chết lặng.
Lẽ nào thực sự là vị giáo sư Khâu đó thật sao?
Hay là chỉ trùng họ thôi?
Nhìn mối quan hệ giữa hai người này, Hứa An An không chỉ chắc chắn được vào phòng thi, e rằng cho dù có làm bài không qua, giáo sư Khâu cũng sẽ chấm cho qua luôn ấy chứ! Dù sao thì với địa vị của ông ấy trong trường, chút chuyện này vẫn hoàn toàn lo liệu được.
Hứa An An mỉm cười, đặt ba lô lên chiếc bàn để ngoài phòng thi, chuẩn bị cầm độc một cây bút bước vào.
Nào ngờ lục lọi một lúc, cô lại vô thức nhíu mày.
Hộp bút của cô biến đâu mất tiêu rồi.
Hứa An An lật tung cả chiếc ba lô lên cũng không tìm thấy.
Lẽ nào rơi trên đường đi rồi ư?
Nhưng ba lô làm gì có thủng lỗ chỗ nào đâu, trước khi đến đây, cô đã kiểm tra lại toàn bộ đồ đạc rồi cơ mà.
Thấy thời gian thi sắp đến, Hứa An An đành mang theo vẻ áy náy nói: “Giáo sư Khâu, thật sự xin lỗi thầy, ở chỗ thầy có bút không ạ, bút của cháu hình như bị rơi trên đường rồi.”
Hứa Tử Tùng nghe được trọn vẹn từ đầu đến chí cuối liền bĩu môi khinh bỉ. Cái con Hứa An An này, chuyện lớn như đi thi mà lại quên mang theo cả bút, lại còn bày đặt kiếm cớ, đúng là làm mất mặt người nhà họ Hứa bọn họ.
Cho dù vị giáo sư Khâu này có ấn tượng tốt với nó đến đâu đi nữa, thì bây giờ chắc cũng phải thay đổi cái nhìn rồi chứ, một sinh viên ngành y mà lại lơ đễnh vụ tính thế cơ chứ.
Nào ngờ giáo sư Khâu cười lớn một tiếng, lấy chiếc bút máy trong túi áo ngực của mình ra: “Cháu dùng tạm bút của tôi trước đi, lát nữa tôi bảo người đi tìm thêm lọ mực cho cháu.”
“Cảm ơn giáo sư ạ.” Ánh mắt Hứa An An mang theo sự cảm kích, cầm bút bước vào phòng thi.
Nhìn thấy vị giáo sư Khâu này lại khoan dung độ lượng với Hứa An An đến vậy, Hứa Tử Tùng bĩu môi quay người bước đi. Hứa An An này còn cần mình phải lo lắng nữa chắc? Có khối kẻ đang quan tâm chăm sóc nó ấy chứ!
Không đúng không đúng, cậu đâu có quan tâm gì đến nó, cậu chẳng qua chỉ nghe lời phó hiệu trưởng ngày hôm qua, trong lòng thực sự có một chút cảm giác tội lỗi khi người nhà họ Trương muốn đánh nó mà cậu không thèm đứng ra can thiệp mà thôi.
Dù thế nào đi nữa, nó cũng là em gái của Hứa Tử Tùng cậu, không thể để người ngoài muốn đánh là đánh được.
Hứa Tử Tùng thầm lẩm bẩm trong miệng, dọc đường bước quay về, nhưng vừa vặn lại nhìn thấy Hứa Trà Trà đang đứng vứt rác.
“Trà Trà.” Khuôn mặt cậu nở nụ cười rạng rỡ bước tới, nhưng Hứa Trà Trà lại như bị dọa cho giật mình bắn người, phi tốc ném đống rác trong tay vào thùng rác.
“Tứ ca...”
“Sao thế Trà Trà?” Hứa Tử Tùng cười ha hả trêu chọc, “Cứ như làm tặc ấy.”
Sắc mặt Hứa Trà Trà tái mét, không trả lời, trông có vẻ vô cùng tủi thân.
Hứa Tử Tùng nhìn thấy vậy liền hối hận muốn tự tát vào miệng mình, sao cậu lại có thể ví Trà Trà giống như kẻ trộm được cơ chứ.
Thế là vội vàng xoa xoa đầu cô bé: “Phi phi phi, xem cái miệng vụng về của tứ ca này, chẳng biết ăn nói gì cả, trà trà nhà chúng ta sao có thể là tặc được chứ, Trà Trà là tiểu công chúa của tứ ca cơ mà.”
“Tứ ca~” Hứa Trà Trà lúc này mới bật cười thành tiếng, “Thôi được rồi, anh không phải đi lên lớp à, em phải đi đây.”
Hứa Tử Tùng tất nhiên cũng có tiết học, nhưng vẫn còn nửa tiếng nữa mới vào lớp, hơn nữa cậu lại nắm rõ thời khóa biểu của Hứa Trà Trà như lòng bàn tay, biết ngay là cô bé sắp phải vào lớp học rồi, liền vẫy vẫy tay: “Được, Trà Trà, mau đi học đi nhé.”
Hứa Trà Trà gật đầu, cất bước đi về hướng tòa nhà dạy học. Đi được một đoạn khá xa, cô bé lại quay đầu nhìn lại, Hứa Tử Tùng thấy thế vội vàng vẫy tay thêm lần nữa, đợi cho bóng dáng cô bé khuất hẳn vào trong tòa nhà dạy học rồi, cậu mới quay người đi về hướng ngược lại.
Đi được nửa đường, cậu bỗng ngoảnh đầu nhìn lại lần nữa, thấy Hứa Trà Trà đã đến tòa nhà dạy học rồi nhưng vẫn chưa chịu bước vào, mà vẫn đang đứng đó nhìn theo bóng lưng của mình.
Trà Trà đúng là rất quan tâm đến mình.
Trong lòng Hứa Tử Tùng ngọt ngào như rót mật, quay người đi đến lớp học.
Đợi trôi qua cả một tiếng đồng hồ, khi cậu đang ngồi ngẩn ngơ xoay bút trong tiết học Giáo dục Tư tưởng, thì trong đầu bỗng có thứ gì đó lóe lên nhanh như chớp.
“Thầy giáo, em đi vệ sinh ạ!”
Chỉ chốc lát sau, Hứa Tử Tùng cất bước sải chân như bay lao ra khỏi phòng học, chạy một mạch đến chỗ vừa nãy chia tay với Hứa Trà Trà, không nói hai lời, mở nắp chiếc thùng rác xoay vòng.
Một mùi hương khó ngửi lập tức xộc thẳng vào khoang mũi, khiến Hứa Tử Tùng suýt chút nữa nôn ọe ra ngoài.
Nhưng rất nhanh sau đó, cậu vươn một tay ra, bới tung đống rác ở lớp phía trên lên.
Đúng lúc cậu đang sắp chẳng tìm được gì, định thở phào nhẹ nhõm một hơi, thì bỗng nhìn thấy một mảnh vải màu nhạt bị đè ép ở phía dưới cùng của đống rác, trái tim lập tức chìm thẳng xuống đáy vực.
Đến khi cậu lôi mảnh vải đó ra, quả nhiên đó là một chiếc hộp bút.
Đến lúc này rồi mà Hứa Tử Tùng vẫn còn đang tự lừa dối chính mình, cảm thấy nhỡ đâu đây không phải là hộp bút của Hứa An An thì sao.
Nhưng đến khi cậu mở ra, liền nhìn thấy bên trong lớp lót của hộp bút rành rành ký tên của Hứa An An.
Trà Trà......
Bàn tay Hứa Tử Tùng không kìm được mà run lên bần bật.
Cậu bỗng nhiên cảm thấy, có một số chuyện, có lẽ hoàn toàn không giống như những gì cậu từng nghĩ trước đây.
Lại một tiếng đồng hồ nữa trôi qua.
Hứa An An điền xong tờ giấy thi, kiểm tra lại một lượt, liền bước lên trước nộp bài cho giáo sư Khâu.
Khâu Thanh cúi đầu lướt qua một lượt, đôi mắt lập tức sáng bừng lên, cất lời khen ngợi: “Làm tốt lắm An An.”
Ông lật mặt sau của tờ giấy thi xem lại một lần nữa, đoạn ngẩng đầu lên hỏi: “Trước đây cháu từng học qua y học rồi à?”
Hứa An An chần chừ một chút, rồi gật đầu: “Bà ngoại cháu là đại phu, trước kia từng mở phòng khám, cháu đều theo học từ bà, cả Đông y lẫn Tây y cháu đều có tìm hiểu qua ạ.”
Chỉ có điều những kiến thức Tây y cô học trước đây không phải thuộc lòng quá nhiều, cho nên khoảng thời gian này cô đã phải học thuộc đến mức đầu óc tê dại luôn rồi.
Khâu Thanh cười ha hả: “Thảo nào tôi cứ thắc mắc tại sao khả năng lĩnh hội của con bé cháu lại tốt như vậy, hóa ra là còn có một vị sư phụ chỉ dạy phía sau, không biết phòng khám của bà ngoại cháu mở ở đâu thế nhỉ?”
Trong giới y học Giang Thành chỉ có bấy nhiêu người, Khâu Thanh hầu như đều biết hết, cho nên tiện miệng hỏi một câu, muốn xem có phải là con cháu nhà người quen nào không.
Hứa An An đáp với giọng điệu có chút chua xót: “Giáo sư, bà ngoại cháu đã qua đời từ nửa năm trước rồi ạ.”
Khâu Thanh ngẩn người, vội vàng đổi giọng: “Hóa ra là vậy, An An cháu cũng đừng đau lòng quá, nếu bà ngoại cháu mà biết cháu chuyển sang học y, kế thừa y bạt của bà, nhất định cũng sẽ rất vui mừng.”
“Vâng, cảm ơn giáo sư ạ.” Hứa An An gật đầu vô cùng nghiêm túc.
“Vậy ngày mai cháu đến lớp học luôn nhé? Lát nữa tôi bảo trợ lý gửi cho cháu một bản thời khóa biểu và sách vở.” Khâu Thanh càng nhìn càng cảm thấy không thể làm lỡ mất một mầm non xuất sắc như thế này được, phải tranh thủ bảo Hứa An An đến lớp học ngay mới đúng.
Hứa An An nghe vậy liền vội vàng nói: “Giáo sư, ngày mai cháu còn phải tham gia kỳ thi của khoa nhà nữa, phải thi đỗ rồi mới chuyển khoa được... Hơn nữa thầy giáo nói là đến lúc đó cháu còn phải làm mấy thủ tục gì nữa mới có thể qua bên đó học ạ.”
Khâu Thanh cười lớn sảng khoái, vỗ vỗ ngực mình: “Không sao cả, cứ để đấy lo cho tôi. Ngày mai cháu cứ việc đến lớp học, thủ tục bây giờ tôi lập tức bảo trợ lý đi làm cho cháu!”
Bình luận