Chương 52: Không còn xa cách cô nữa
Mấy ngày nay, chú Vân hiểu rất rõ rằng đại thiếu gia từ sau ngày hôm đó vẫn luôn cố ý xa cách An An.
Thực ra trong lòng chú cũng hiểu, đại thiếu gia trước nay chưa từng nghĩ tới chuyện kết hôn, bên người bình thường hầu như chẳng có bóng dáng người phụ nữ nào, đột nhiên bị lão gia tác hợp cho kết hôn với An An, trong lòng tự nhiên sẽ có sự kháng cự, mấy ngày nay liền cố ý tránh né tạo khoảng cách với An An.
Cho nên có mấy lần An An đến đây, dù đại thiếu gia có ở nhà, cậu vẫn bảo chú nói là không có nhà.
Nhưng vừa nãy, đại thiếu gia lại chủ động nói với An An rằng lần sau gặp chuyện cứ trực tiếp gọi cho anh, lại còn sai người mang túi đá y tế qua đó, có thể thấy được, cậu đã quyết định không xa cách An An nữa rồi.
Cũng phải thôi, An An là một đứa trẻ đáng thương nhường nào, cha không thương mẹ không yêu, mấy người anh trai thì lại cái bộ dạng đó, ai nhìn thấy mà không đau lòng, đại thiếu gia chắc chắn cũng đã động lòng trắc ẩn rồi.
Đây là chuyện tốt, từ sau chuyện xảy ra năm đó, đại thiếu gia dường như đã đánh mất đi cảm xúc của bản thân, đừng nói chi đến tình yêu nam nữ, ngay cả tình bạn, tình yêu thích đồ vật cũng không có. Những thay đổi cảm xúc nhiều hơn một chút đối với lão gia, cũng chỉ là vì lão gia quá mặt dày mà thôi.
Bây giờ cậu có thể động lòng trắc ẩn, điều đó có nghĩa là, cậu đang dần trở lại giống như một người bình thường rồi.
Tâm trạng chú Vân vô cùng tốt, hận không thể ngày nào An An cũng xuất hiện trước mặt đại thiếu gia, để cơ thể đại thiếu gia tốt lên, tâm lý cũng tốt lên.
Những ngày tháng tương lai, cứ chờ đợi vào hy vọng đầy sức sống này thôi——
Sau khi nhận được túi đá, Hứa An An chào tạm biệt bảo vệ, đi một mạch đến một góc không có người, cuối cùng không thể nhịn được nữa mà bật khóc nức nở.
Cảm ơn Lục đại ca và chú Vân, đã cho cô biết rằng nhân gian thực sự đáng giá, và bản thân cô cũng rất đáng giá.
Trên thế giới này vẫn tồn tại tình cảm chân thành, cô đối xử tốt với người khác, không phải là không nhận lại được sự tốt đẹp tương đương, chỉ là trong mắt tất cả người nhà họ Hứa, cô không xứng đáng, cho nên cô mới không nhận được mà thôi.
Hứa An An khóc vô cùng tủi thân, nhưng gò má lại vừa đau, đành ôm lấy túi đá áp lên mặt, úp mặt khóc nức nở vào chiếc túi đá.
Hu hu hu, nếu cô mà không chữa khỏi bệnh cho đại thiếu gia, khiến anh vui vẻ, sống lâu trăm tuổi, cô thà học theo Hạng Vũ tự sát bên sông Ô Giang cho rồi!
Để đảm bảo kỳ thi diễn ra suôn sẻ, có thể dành ra nhiều thời gian sau kỳ thi để điều dưỡng cơ thể cho Lục Tấn Diễn, Hứa An An vừa khóc xong liền lau khô nước mắt, nhanh nhẹn chạy đi ôn bài.
Chỉ còn mấy ngày nữa là đến kỳ thi chuyển khoa, cô nhất định phải đỗ!
Mấy ngày tiếp theo, Hứa An An điên cuồng học tập, tiệm trà sữa cũng không có thời gian đến, về nhà cũng cặm cụi đèn sách đến tận khuya, sách không rời tay, chú ba và thím ba thấy vậy hoàn toàn không dám làm phiền cô.
Ngược lại là bà ngoại Lâm Nhị Tú, mỗi lần nhìn thấy cô đều có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại chẳng có cơ hội. Hứa An An nhìn thấy bà ta, đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên.
Thời gian là vàng bạc, cô không muốn lãng phí dù chỉ một giây vào những người mình không thích.
Tờ lịch treo tường lật qua một trang mới, kỳ thi chuyển khoa cuối cùng cũng đã đến.
Sáng sớm, Hứa An An đã vội vã chạy đến trường, mua một chiếc bánh xèo ở căn tin trường để ăn sáng, cô vừa ngồi xuống mở ba lô, vừa tiếp tục cặm cụi gặm sách vừa ăn bánh xèo.
“Ê, kìa không phải Hứa An An đó sao.” Bên cạnh vang lên những tiếng bàn tán thì thầm.
“Đúng thật kìa, nghe nói Trương Phi Phi bị đuổi học đều là do cô ta đấy. Ban đầu bố của Trương Phi Phi định quyên góp cho trường chúng ta một tòa nhà thí nghiệm mới, bây giờ thì ngâm nước nóng rồi, sau này chúng ta làm thí nghiệm đành phải xài tạm mấy món đồ cũ kỹ thôi.”
“Cũng không biết rốt cuộc là vì chuyện gì nữa.”
“Tớ nghe Trương Phi Phi nói, là vì Hứa An An cố tình tìm đến gây sự trước ngày thi của Hứa Trà Trà để ảnh hưởng đến tâm lý của Hứa Trà Trà, cô ta không nhịn được mới ra tay đánh nhau với Hứa An An, nhưng không ngờ con bé Hứa An An đó lại bám được đại gia, người ta đứng ra làm chỗ dựa cho cô ta, đuổi học luôn Trương Phi Phi rồi.”
“Hèn chi Hứa Trà Trà thi không tốt, đến cái giải ba cũng không giành được. Mà cái con Hứa An An đó đúng là trơ trẽn không có liêm sỉ, tuổi còn nhỏ, cho dù ra khỏi nhà không có tiền thì có thể đi làm thêm cơ mà, bám đại gia thì đúng là vấn đề nhân phẩm có vấn đề.”
“Nó vốn dĩ chẳng phải loại tốt đẹp gì cho cam! Nghe nói hôm nay cô ta còn đi tham gia kỳ thi chuyển sang khoa Y nữa đấy, với nhân phẩm của cô ta mà đòi qua được á? Nghe nói lần này là tự tay giáo sư Khâu của khoa Y làm giám khảo đấy nhé, đến lúc đó, nói đâu chừng giáo sư Khâu vì cô ta đạo đức bại hoại mà trực tiếp cấm cô ta bước vào phòng thi luôn cũng nên!”
Những lời bàn tán châm chọc của đám người cặn bã này ngày càng lớn tiếng, Hứa An An vẫn điềm nhiên như không đọc sách, hoàn toàn không có ý định ngắt lời bọn họ.
Nhưng đột nhiên có người từ bàn ăn đứng phắt dậy, khay ăn bằng inox đập mạnh xuống bàn, phát ra một âm thanh chói tai.
Tất cả mọi người đều bị thu hút ánh nhìn về phía đó.
Hứa An An ngước mắt nhìn lên, là Hứa Tử Tùng.
Lại phát cơn điên gì nữa đây?
Hứa Tử Tùng cắt đứt mọi lời bàn tán của đám đông, nhưng lại không tiến đến gây chuyện với Hứa An An, mà lạnh lùng nói: “Có miệng mà không có chân chắc, có ý kiến với kết quả thi đấu thì tự đi mà khiếu nại chứ?”
Mọi người lập tức im phăng phắc, quả thực không hiểu cậu ta đang nổi cơn điên gì, nhưng cũng không dám bàn tán chuyện của Hứa An An nữa.
Người nhà họ Hứa gia thế tốt, ai nấy vẻ bề ngoài cũng nổi trội, đều được coi là nhân vật phong vân trong trường, học sinh bình thường ai rảnh hơi mà đi chọc ghẹo bọn họ.
Trừ Hứa An An - kẻ chẳng có ai làm chỗ dựa.
Hứa Trà Trà vừa khéo từ bên ngoài bước vào, thấy căn tin yên tĩnh lạ thường thì có chút khó hiểu, nhưng nhìn thấy Hứa An An, đôi mắt cô bé sáng lên, trực tiếp lấy chiếc ba lô của Hứa An An ra khỏi chỗ ngồi, tự mình ngồi phịch xuống bên cạnh cô.
“An An, hôm nay cậu phải thi rồi à?”
Hứa An An không thèm để ý đến cô ta, tiếp tục cúi đầu gặm bánh.
Hứa Tử Tùng nãy giờ không được Hứa Trà Trà chú ý đến thấy vậy liền nhíu mày.
“An An.” Hứa Trà Trà lại xích lại gần Hứa An An thêm một chút, “Xin lỗi cậu, tớ thật sự không biết trước đó Phi Phi lại lấy thuốc xổ tớ mượn để bỏ vào nước của Hiểu Tĩnh. Nếu tớ biết, tớ nhất định sẽ không đưa cho cậu ấy đâu!”
Hứa An An ăn xong miếng bánh xèo cuối cùng, gấp sách lại, đứng dậy, đi vòng qua Hứa Trà Trà nhét sách lại vào ba lô rồi bước thẳng đi luôn.
Từ đầu đến cuối, không thèm đếm xỉa gì đến Hứa Trà Trà.
“An An!” Hứa Trà Trà ra vẻ vô cùng đau buồn, đuổi theo sau lưng cô.
“Trà Trà.” Hứa Tử Tùng bước tới, kéo cô bé lại, “Tính tình Hứa An An kỳ quặc khó chiều, sau này em đừng đến gần nó nữa, nó sẽ làm tổn thương em đấy.”
“Tứ ca... anh cũng ở đây ạ.” Hứa Trà Trà ngạc nhiên, rất nhanh sau đó ngoan ngoãn gật đầu, “Tứ ca em biết rồi ạ.”
Hứa Tử Tùng liếc nhìn bóng lưng đang khuất dần của Hứa An An, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một mối lo lắng khó tả.
Kỳ thi chuyển khoa đâu phải chuyện đơn giản, Hứa An An trông có vẻ đã chuẩn bị rất lâu, nhưng giáo sư khoa Y cũng có toàn quyền quyết định, nhỡ đâu vì mấy lời đồn đại nhảm nhí này mà không cho cô thi thì phải làm sao bây giờ.
Nhưng ngay sau đó cậu ta lại thấy khó chịu, mình lo lắng cho Hứa An An làm gì chứ, nó không thi được chẳng phải vừa vặn vả vào mặt mình sao!
Hứa Tử Tùng do dự một chút, nói với Hứa Trà Trà rằng mình còn có việc, rồi nhanh chóng sải bước đuổi theo hướng bóng lưng Hứa An An vừa rời đi.
Cậu ta phải đi xem thử, rốt cuộc Hứa An An có được vào phòng thi hay không!
Phòng thi chuyển khoa cách đó không xa, Hứa An An ôm ba lô vừa bước đến, liền sững sờ phát hiện ra vị lão giả đang đứng cười híp mắt ở cửa, chẳng phải là người hôm thi hùng biện đã hỏi chuyện mình đó sao?
“Con nhóc nhà cháu, cháu đến rồi đấy à.” Khâu Thanh nhìn thấy cô đến, nhiệt tình hệt như nhìn thấy cháu ruột của mình, khiến Hứa Tử Tùng đuổi theo phía sau phải há hốc mồm ngạc nhiên.
Bình luận