Chương 32: Hứa Trà Trà lại có suất nữa á?

Hứa An An nói xong liền nhỏ giọng thăm dò: "Chú Vân, sau này cháu có thể đem một số thang thuốc và dược liệu đã sơ chế sẵn để cất vào tủ lạnh trước được không ạ? Có vài loại thang thuốc nấu xong để tủ lạnh được mấy hôm, lúc nào uống chỉ cần hâm nóng lại là xong."

Thực ra trong lòng Hứa An An có chút tư tâm ích kỷ nho nhỏ, cô nhìn chiếc tủ lạnh to chà bá thế kia mà bên trong chỉ lèo tèo vài món đồ, đúng là lãng phí phạm pháp quá đi mất.

Hiện tại cô đang cực kỳ cần một chiếc tủ lạnh để cất trữ nguyên liệu.

Chú Vân hớ hở mặt mày sảng khoái gật đầu đồng ý ngay: "Cháu cứ thoải mái bỏ vào đây thôi, Cậu chủ vốn dĩ chẳng bao giờ dùng đến tủ lạnh đâu, món tráng miệng thím Trương làm hôm qua cũng phải do chú hỏi xem Cậu chủ có muốn ăn không thì ngài mới gật đầu đấy."

"Thế thì tuyệt cú mèo luôn~" Nhận được câu trả lời ưng ý, Hứa An An sướng rơn cả người.

Yeah, có tủ lạnh đôi to bự để xài rồi, cô cảm giác ngay cả miếng bánh kem trên tay mình ăn vào cũng ngon miệng hơn hẳn gấp bội phần~

Sau khi hai người ở bên ngoài xử lý sạch sẽ bát canh cá vược xong, chú Vân không tiếc lời khen ngợi trù nghệ của Hứa An An. Ăn uống no nê xong xuôi, ông còn chu đáo tự mình lái xe đưa cô đến tận cổng trường.

Sắp đến ngày diễn ra cuộc thi hùng biện tiếng Anh, Hứa An An vừa bước qua cổng trường liền thấy trên bảng thông báo đã dán áp phích tuyên truyền cho cuộc thi, bên dưới còn công khai danh sách thí sinh đại diện nhà trường tham gia tranh tài.

Hứa An An ban đầu tính liếc qua một cái rồi chuồn thẳng, ngờ đâu khi đọc kỹ tên trong danh sách, cô không khỏi khựng lại ngẩn người.

Cuộc thi hùng biện tiếng Anh lần này là cuộc thi cấp thành phố, mỗi trường tối đa chỉ có hai suất tham gia, ngặt nỗi trường Đại học Giang Thành chỉ được vọn vẹn một suất duy nhất.

Ít nhất thì kiếp trước là thế, và suất duy nhất đó đã bị Hứa Trà Trà cướp trắng trợn từ tay cô.

Nhưng ngạc nhiên thay, cái tên xuất hiện trên danh sách lúc này, ngoài Đường Hiểu Tĩnh ra, còn có cả Hứa Trà Trà nữa.

Đây là chuyện quái gì thế này, chẳng phải cô đã nhường suất đó cho Hiểu Tĩnh rồi cơ mà?

Đúng lúc có tiết học, An An định bụng vào lớp tìm Đường Hiểu Tĩnh hỏi cho ra lẽ, ai ngờ vừa bước đến cửa lớp đã chạm mặt ngay Hứa Tử Cần - kẻ mà cô đã mấy ngày không đụng mặt.

Vì sức khỏe kém nên Hứa Tử Cần phải uống thuốc điều dưỡng quanh năm suốt tháng, nước da trắng hơn hẳn người đàn ông bình thường, cộng thêm chiều cao phổng phao, tuy thân hình có hơi gầy gò mảnh khảnh nhưng lại càng làm nổi bật lên khí chất thư sinh thanh tao nhã nhặn của anh ta.

Anh ta hiện là sinh viên năm ba khoa Thiết kế. Khoa Thiết kế và tòa nhà khoa Ngoại ngữ nằm cách nhau gần như nửa vòng khuôn viên trường, thế mà vì Hứa Trà Trà, anh ta chưa từng tiếc công chạy đến cửa lớp người ta đứng ngóng trông.

Hứa An An cúi đầu liếc qua, quả nhiên thấy trên tay anh ta đang xách một hộp bánh ngọt nhỏ làm bằng nhựa trong suốt, một hộp bốn cái với bốn hương vị khác nhau.

Trước kia anh ta cũng hay lặn lội vượt nửa vòng trường đến mang đồ ngọt cho Hứa Trà Trà như thế đấy, mặc dù sức khỏe anh ta vốn dĩ chẳng lấy gì làm khỏe mạnh, bác sĩ cũng đã dặn dò lui tới không được vận động quá sức.

Những hộp bánh ngọt tuy có tới mấy cái, nhưng chưa bao giờ có phần dành cho Hứa An An cả, phần lớn đều rơi hết vào bụng của Hứa Trà Trà cùng hội bạn thân tiểu thư của cô ta.

Hứa An An của kiếp trước sao mà ngốc nghếch thế cơ chứ, dẫu trong lòng thấy hụt hẫng tủi thân, nhưng toàn bộ tâm can lại chỉ lo lắng không biết anh ta đi quãng đường xa thế có bị mệt mỏi không, lần nào cũng không quản phiền hà mà xung phong là đứa đầu tiên chạy ra đón lấy.

"Anh ba, sao anh lại cất công đi đường xa thế này, có mệt lắm không ạ?"

"Trà Trà đâu rồi anh?"

"Em vào gọi cậu ấy giúp anh nhé..."

Anh đến, cô hỏi, cô lại vào gọi Hứa Trà Trà ra giúp anh, ba người bọn họ giống như một góc tam giác cố định bất di bất dịch, đương nhiên, đó chỉ là suy nghĩ đơn phương tự mình đa tình của một mình Hứa An An mà thôi.

Hứa Tử Cần chưa từng vì cô mà cất công đến đây, có cô hay không có cô, kết quả đều y hệt như nhau cả.

Hứa An An liếc mắt phớt lờ, coi như không nhìn thấy anh ta, cắm cổ bước thẳng về phía cửa lớp. Ngờ đâu Hứa Tử Cần lại bất thình lình bước lên chắn ngang đường đi của cô, nhíu mày chỉ trích: "Hứa An An! Mắt mày để đi đâu đấy hả?"

"Bộ anh mù à, mắt mọc trên mặt tôi mà anh không thấy chắc?" Hứa An An bực dọc quay đầu phang thẳng một câu đáp trả, đến lúc quay hẳn đầu lại mới phát hiện sắc mặt Hứa Tử Cần trắng bệch, trán lấm tấm đầy mồ hôi hột.

Từ nhỏ cơ thể anh ta đã vốn ốm yếu bệnh tật.

Nhưng trước đây nhờ có mấy thang thuốc và món dược thiện do chính tay Hứa An An bốc cho tẩm bổ đều đặn, mấy năm nay cơ thể đã dần dà phục hồi khỏe mạnh gần như người bình thường rồi, chí ít thì việc đi bộ băng qua nửa vòng trường cũng không đến mức thở dốc chật vật thế này.

Hình như đợt cô dọn đồ rời khỏi nhà họ Hứa, đúng lúc gói thuốc bổ cô kê cho anh ta vừa hết sạch, còn món dược thiện thì Hứa An An lại càng không đời nào nấu cho anh ta ăn nữa.

Giờ phút này nhìn Hứa Tử Cần trông có vẻ suy nhược hốc hác đi trông thấy, trong lòng Hứa An An chỉ cảm thấy sảng khoái hả hê vô cùng.

Uống thuốc do cô bốc á, anh ta cũng xứng chắc?

Hứa Tử Cần vốn định gọi giật Hứa An An lại, sai cô tiện thể cầm hộp bánh ngọt mang vào cho Hứa Trà Trà giúp mình, ngặt nỗi ăn phải giọng điệu chua ngoa khó ngửi này của cô, sắc mặt anh ta tức thì đen như đít nồi, thở hồng hộc nói: "Hứa An An, anh sớm đã nhận ra rồi, cái vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện trước kia của mày toàn là giả vờ giả vịt hết, đây mới chính là cái bản chất thật của mày chứ gì!"

"À đúng đúng đúng, anh nói thế nào thì chính là thế ấy đi, tránh ra nhanh lên, chó khôn không cản đường." Hứa An An lười biếng phí lời đôi co với anh ta, vươn tay đẩy mạnh anh ta sang một bên rồi nghênh ngang bước thẳng vào lớp học.

Hứa Tử Cần không mảy may đề phòng trước cú đẩy trời giáng này, cơ thể lảo đảo lùi xập xuống, hộp bánh ngọt trên tay va đập mạnh vào bức tường bên cạnh, mấy chiếc bánh kem vốn đang xinh xắn tinh xảo lập tức bị bóp méo biến dạng, bét nhè dính bết lại thành một cục.

"Hứa An An!" Trông thấy hộp bánh hỏng bét, Hứa Tử Cần vừa xót xa vừa tức giận, xót là xót cho hộp bánh, còn giận là giận cái thái độ của Hứa An An.

"Anh ba!" Hứa Trà Trà vừa khéo đặt chân đến cửa lớp, bắt gặp cảnh Hứa Tử Cần bị xô đẩy liền hớt hơ hớt hải chạy ùa lên, số sắng hỏi: "Anh có bị thương ở đâu không?"

"Trà Trà, em đến rồi đấy à..." Hứa Tử Cần lắc đầu, ánh mắt ngập tràn vẻ áy náy: "Anh không sao cả, chỉ là bánh bị hỏng mất rồi, không mang được bánh đẹp cho em ăn nữa rồi, lát nữa anh sẽ ra ngoài mua lại hộp khác cho em nhé."

Hứa Trà Trà liếc nhìn đống bánh nát bét, gật đầu đồng ý với lời hứa lát nữa mua bù của Hứa Tử Cần, nhưng rất nhanh sự chú ý của cô ta đã bị kéo lệch về phía trong lớp học: "Anh ba, sao An An lại có thể đối xử với anh như thế chứ? Chúng ta dẫu sao cũng là người một nhà, dù có bất hòa đi chăng nữa thì cũng đâu thể dùng tay dùng chân đánh người chứ."

"Hừ, nó từ đầu đã chẳng hề coi chúng ta là người nhà từ lâu rồi, thằng Tư bị nó hại cho thân bại danh liệt tống vào đồn cảnh sát đến giờ vẫn chưa ra được kìa, cái loại đàn bà độc ác tâm địa rắn rết như nó không xứng đáng làm người nhà chúng ta. Trà Trà, sau này em cứ tránh xa nó ra một chút, kẻo lại bị nó hãm hại tổn thương đấy."

Hứa Tử Cần vừa nói vừa trừng mắt lạnh lùng nhìn Hứa An An đang ngồi ì ở bàn học, ánh mắt tựa như đang nhìn kẻ sát nhân không gớm tay nào đó.

Hứa Trà Trà lắc đầu nguây nguẩy, thở dài sườn sượt rồi mới cất lời: "Anh ba, chắc là An An đang thấy không vui vì em lại giành được suất thi hùng biện tiếng Anh, nên mới trút giận lên người anh đấy thôi. Để em qua nói chuyện với con bé xem sao, chuyện này vốn là chuyện riêng của em, nó không thể cứ vô duyên vô cớ trút giận lên anh được, sức khỏe của anh vốn dĩ đã không tốt rồi cơ mà."

"Nó dựa vào cái gì mà nổi đóa chứ, nếu không phải vì nó cứ khăng khăng nhường suất cho một kẻ ngoài chứ không chịu nhường cho em, thì trong nhà đâu cần phải tốn kém khối tiền của để mua lại suất đó làm gì. Trà Trà đừng qua đấy, con đàn bà đanh đá vô lý ngang ngược đó nói không chừng sẽ đánh người đấy!" Hứa Tử Cần vừa định vươn tay tóm chặt kéo cô ta lại, ngặt nỗi Hứa Trà Trà đã ba chân bốn cẳng chạy xống chỗ ngồi của Hứa An An từ đời nào rồi, khiến anh ta cuống cuồng ba chân bốn cẳng đuổi theo sát nút vì sợ cô ta bị Hứa An An bắt nạt.

"An An, nếu em không vui thì cứ trút giận hết lên người chị này, đừng có giận cá chém thớt sang anh ba nữa được không em?"

"Trà Trà, em đừng có đi xin cái loại người vô ơn bội nghĩa vong ân phụ nghĩa này nữa, nó không xứng đâu!"

Hứa An An ngồi tự nhiên trên ghế, vốn dĩ đang tính đợi Đường Hiểu Tĩnh đến tìm, ngờ đâu hai cái sinh khí âm hồn bất tán này lại bám đuôi lùng sục đến tận bàn học của cô, khiến cô phiền phức đến mức phát bực.

Đến bao giờ mới được chuyển khoa đây hả giời, cô thực sự rất muốn ngay lập tức chạy ngay đến khoa Y học, cút thật xa khỏi mấy sinh vật quái thai kỳ cục này.

Hứa An An thò tay vào túi quần rút ra một cuộn giấy vệ sinh, thong thả ung dung xé một đoạn vo viên lại, dưới sự chứng kiến trân trân của hai kẻ đó, cô nhét thẳng vào lỗ tai rồi bắt đầu cất giọng đọc bài học: "Muối hiđrocacbonat là thành phần cấu tạo vô cùng quan trọng của hệ thống đệm pH trong cơ thể người... Viết tắt của muối hiđrocacbonat chuẩn là SB, SB."

"......"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập