Chương 31: Hơi dễ lừa một chút
Khuôn mặt Hứa An An đỏ bừng lên vì nóng, nhưng nào cô dám để lộ vẻ thẹn thùng ra ngoài, đành phải giữ nguyên sắc mặt bình tĩnh, ra vẻ đứng đắn nói: "Đại gia Lục, em đang ngắm tay của anh đấy, đẹp phết chứ bộ, đẹp hơn cả mảnh đất trọc lóc ngoài cổng nhà anh với lại cái phong cách trang trí nhà cửa của anh nhiều."
Để chứng minh bản thân không hề có tâm tư tà dâm nào khác, Hứa An An trưng ra bộ mặt vô cùng chân thành.
Anh rũ mi mắt nhìn lướt qua bàn tay của chính mình, cổ tay khẽ xoay chuyển, có vẻ khó hiểu không biết có chỗ nào đẹp: "Đẹp lắm sao?"
Hứa An An phát hiện ra rằng, vị đại gia Lục vốn có vẻ ngoài lạnh lùng, vô tình và trong miệng người khác là một gã thương nhân máu lạnh, mưu mô ở kiếp trước, thực ra lại hơi dễ lừa một chút...
Cô nghiêm túc gật đầu, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ chân thành vô hạn: "Đại gia Lục, anh không cần phải nghi ngờ bản thân đâu, tay của anh chính là đôi tay đẹp nhất mà em từng thấy đấy."
Người của anh cũng thế.
Nửa câu sau, Hứa An An không thốt lên lời. Dù đó là lời từ tận đáy lòng, nhưng nói ra thì có vẻ hơi nịnh nọt quá đà rồi.
Đại gia Lục sinh ra đã ngậm thìa vàng, thân thế hiển hách, là con cưng của trời, mặc dù mang bệnh trong người, nhưng cuộc đời này không biết có bao nhiêu kẻ xum xoe nịnh bợ trước mặt anh, thiếu gì một lời khen từ cô cơ chứ.
Hứa An An vẫn còn nhớ như in, hôm bọn họ gặp nhau, anh từng nói với cô rằng không cần phải nịnh nọt anh.
Chắc là anh không thích những lời kiểu này.
Thế là Hứa An An dứt khoát ngậm miệng không nói nữa, lần này cực kỳ ngoan ngoãn, ánh mắt dán chặt phía trước, tuyệt không dám nhìn lung tung đi đâu nữa.
Lục Tấn Diễn cũng chìm vào im lặng.
Nhưng chẳng hiểu sao Hứa An An lại cảm thấy, bầu không khí bao trùm lấy anh lúc này bỗng trở nên ôn hòa hơn trước rất nhiều.
Kiếp trước, mỗi lần cô gặp anh và định nịnh bợ vài câu, đều bị khí chất băng lãnh của anh dọa cho lùi bước, chẳng dám nói thêm với anh mấy lời.
Chẳng mấy chốc chú Vân đã quay trở lại, đặt chiếc bát sứ men ngọc thanh tao lên bàn, Hứa An An nhiệt tình xúm vào giúp mở nắp cặp lồng.
Cặp lồng vừa được bật mở, một làn hương thơm ngào ngạt theo cuồn cuộn hơi nước trắng xóa không kìm được mà phả thẳng vào mặt, chú Vân đứng bên cạnh bất giác hít sâu một hơi đầy thèm thuồng.
Đến lúc cuối đầu nhìn xuống, bát canh cá sữa trắng ngập tràn những hạt kỷ tử đỏ au cùng vài cọng hành xanh ngắt, trông vô cùng hấp dẫn kích thích vị giác.
Chú Vân cũng là người đã từng trải qua nửa đời người, dục vọng ăn uống sớm chẳng còn nặng nề gì, thế mà lúc này vẫn không kiềm được mà nuốt nước bọt cái ực.
Ông cứ nghĩ món dược thiện mà An An nói là kiểu sắc một nồi thuốc Bắc đen ngòm cơ, ngờ đâu trông nó còn ngon mắt hơn cả món do đầu bếp nhà hàng lớn nấu, ngửi kỹ lại chẳng thấy chút mùi thuốc đắng ngắt nào.
Cũng may chú Vân có sức kiềm chế tốt, nhanh chóng đè nén cơn thèm ăn xuống, múc trước cho Lục Tấn Diễn một bát nhỏ: "Đại thiếu gia."
Dù bình thường ông không ở sát cạnh Đại thiếu gia, nhưng cũng rõ một điều vì lý do sức khỏe, Đại thiếu gia lâu nay vốn chẳng có cảm giác thèm ăn, lượng thức ăn nạp vào từ trước tới nay đều rất ít ỏi.
Lục Tấn Diễn đón lấy bát, nếm thử một miếng, vị thanh tao tươi ngọt tức thì lan tỏa khắp khoang miệng, xua đi tầng u uất vẫn luôn quẩn quanh vương vấn giữa hàng mày anh từ trước đến nay.
Chẳng mấy chốc anh đã uống sạch veo bát canh nhỏ đó. Đến khi ngẩng đầu lên mới phát hiện cả chú Vân lẫn Hứa An An đều trân trân nhìn chằm chằm vào mình, động tác liền khựng lại giây lát.
Biểu cảm của Hứa An An mang theo ý tứ hỏi dò kiểu "thế nào thế nào", còn chú Vân thì ngạc nhiên tột độ, hôm nay Đại thiếu gia lại có khẩu vị tốt thế cơ à?
"Thế nào ạ Đại gia Lục, có hợp khẩu vị của anh không?" Hứa An An vốn chẳng rõ sở thích hay những món kiêng kỵ của Lục Tấn Diễn, lúc đến đây cô còn thấp thỏm lo âu suốt một hồi vì hôm qua quên mất không hỏi, giờ phút này đành ngóng trông chờ đợi câu trả lời của anh.
"Không tệ." Lục Tấn Diễn nhìn cô, đuôi mày giãn ra đôi chút, đoạn quay sang bảo chú Vân, "Chú Vân, lát nữa hai người cũng ăn một chút đi."
Tuy biểu cảm của anh rất đạm bạc, nhưng Hứa An An nhìn ra được, lời đánh giá của anh không hề mang tính khách sáo xã giao chút nào. Chỉ là lúc này cô hoàn toàn không thấy đói bụng tẹo nào, vừa định xua tay ra hiệu mình phải về trường ăn cơm, ai ngờ chú Vân lại đáp lời với tốc độ ánh sáng.
"Vâng, Đại thiếu gia."
Hứa An An đành phải nuốt ngược lời định nói về bụng, bởi vì... trông chú Vân có vẻ như đang đói khát lắm rồi ấy.
Chú Vân không giữ Hứa An An lại ăn cơm trong phòng của Lục Tấn Diễn, mà dẫn cô ra phòng khách. Vừa đặt bát xuống, ông bỗng nhớ ra điều gì đó, cười ha hả bảo: "Đúng rồi, hôm qua thím Trương có làm một phần bánh ngọt cất trong tủ lạnh, An An có muốn ăn thử không cháu?"
Nghe câu này, đôi mắt Hứa An An lập tức sáng bừng lên, nhưng nguyên nhân không phải vì món bánh ngọt vẹo gì sất, mà là vì cô vừa nghe thấy hai chữ "tủ lạnh".
Tủ lạnh cơ đấy, nếu cô cũng có một chiếc tủ lạnh, thì sẽ có chỗ cất trữ rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, từ đó chẳng cần phải lóc cóc chạy ra chợ mua cá từ sáng sớm nữa. Bằng không, những hôm có tiết học buổi sáng, thời gian để cô nấu một món dược thiện đơn giản nhất cũng không kịp nữa là.
Hứa An An gật đầu lia lịa như giã tỏi, đoạn lon ton bước theo chân chú Vân vào phòng bếp, để rồi tầm mắt ngay lập tức bị thu hút bởi chiếc tủ lạnh đôi hai cánh to oạch.
Không ngờ tới thời đại này mà đã có tủ lạnh hai cánh rồi đấy, cái nhà họ Hứa đang dùng tối đa cũng chỉ là loại tủ một cánh mà thôi.
Bên trong tủ chỉ lác đác vài món đồ ăn liền, ngoài ra thì có thêm một chiếc bánh kem. Chừng đó rõ ràng chẳng xi nhê gì so với dung tích khổng lồ của chiếc tủ, không gian bên trong vẫn còn trống trải thênh thang.
Chú Vân lấy chiếc bánh kem ra ngoài: "Đây là do thím Trương làm hôm qua, lúc bà ấy tới dọn dẹp vệ sinh thỉnh thoảng có làm vài món tráng miệng mang cho Đại thiếu gia, nhưng ngặt nỗi Đại thiếu gia vốn dĩ kém ăn, rất hiếm khi động đũa đến mấy thứ này."
"Đại gia Lục ngủ không ngon giấc kéo dài, tâm trạng không tốt, đương nhiên khẩu vị cũng chẳng khá khẩm lên được. Giờ có dược thiện điều dưỡng từ từ rồi, khẩu vị sau này sẽ ngày càng tốt hơn thôi ạ." Hứa An An hào hứng khích lệ tinh thần chú Vân.
Khoảng thời gian trước sức khỏe Đại gia Lục mãi chẳng thể hồi phục nổi, chắc chắn là do viên thuốc vốn dĩ là độc dược mạn tính kia gây ra.
Giờ có cô ở đây rồi, từ nay về sau đố tên nào dám hòng hãm hại anh nữa!
Nghĩ đến cảnh vừa rồi Lục Tấn Diễn uống liền một mạch ba bát canh, trong mắt chú Vân tràn ngập nét mừng khôn xiết: "An An à, may mà có cháu ở đây, nếu không có cháu chắc chú chẳng biết phải làm sao cho phải... Trước đó Đại thiếu gia đã tìm khắp lượt các vị danh y có tiếng trong lẫn ngoài nước rồi, ngặt nỗi dù có uống bao nhiêu thuốc đi chăng nữa cũng chẳng thấy thuyên giảm tẹo nào, thậm chí tình trạng còn ngày một tồi tệ hơn... Giờ thì hay rồi, Đại thiếu gia ban đêm đã có thể ngủ yên giấc mấy tiếng liền rồi đấy."
Nói đến đoạn cuối, hình như nhớ ra chuyện gì đó, ánh mắt chú Vân sâu thẳm hẳn xuống.
Hứa An An suy nghĩ một chút là thừa hiểu, chắc chắn chú Vân đã xác định được thuốc mà Đại gia Lục uống trước kia có vấn đề. Với tiềm lực tài chính của nhà họ, nếu đã cố tình điều tra thì không đời nào lại không tra ra manh mối.
Nhưng cô cũng có chút tò mò, tại sao chú Vân lại tìm đến bà nội cơ chứ? Y thuật của bà nội tuy cao siêu thật, nhưng thực chất cũng chỉ mở một phòng khám tư nhân nhỏ mà thôi.
Vào cái thời buổi này, rất nhiều người chẳng màng ngó ngàng đến những phòng khám tư kiểu này, dù có nghe đồn đại bác sĩ trong phòng khám y thuật cao đến đâu đi chăng nữa, họ vẫn sẽ ưu tiên đến các bệnh viện lớn trước tiên.
Trừ phi những ai chạy chữa tứ phương mà vô phương cứu chữa, thậm chí phải bói toán tìm kiếm các bài thuốc dân gian lạ đời rồi, mới cắn răng tìm đến đây. Thế nên phần lớn bệnh nhân bà nội tiếp nhận đều là hàng xóm láng giềng xung quanh.
Hơn nữa dựa vào gia thế và thế lực của Lục Tấn Diễn, vị danh y nào mà anh không tìm ra chứ?
Chẳng lẽ đám bác sĩ kia đều bó tay trước căn bệnh của Lục Tấn Diễn thật sao?
"Chú Vân cứ yên tâm đi ạ, cháu nhất định sẽ dốc hết toàn lực để chữa khỏi bệnh cho Đại gia Lục!" Hứa An An giơ nắm đấm nhỏ siết chặt khua khoe một đường trong không trung.
Ánh mắt kiên định ấy khiến chú Vân nhìn vào không khỏi dâng trào xúc động.
Trước nay xung quanh cũng chẳng thiếu kẻ ngoài mặt tỏ vẻ quan tâm lo lắng cho sức khỏe của Đại thiếu gia, nhưng là chân tình hay giả ý, ông không phải kẻ ngốc, nhìn qua là thừa sức nhận ra hết.
Đường đường là một đại gia tộc lớn như nhà họ Hứa.
Lại chẳng tìm ra nổi một người có lòng quan tâm đến Đại thiếu gia hơn cả người ngoài.
Bình luận