Chương 48: Em phải báo đáp ngài thế nào đây? Giáo sư

Anh ta từ trong bóng tối lao ra, tốc độ nhanh như một tia chớp bạc. Khoảnh khắc móng vuốt của giống đực tộc gấu vung về phía Hồng

Ngọc, Fenrir lao vào ngực gã, vật ngã gã xuống đất, chỉ một cú đấm đã đánh ngất giống đực khoe như núi nhỏ này.

Hồng Ngọc kinh hoàng trừng lớn mắt nhìn

Fenrir từ trên trời giáng xuống, thần sắc sát phạt và khuôn mặt góc cạnh hoàn mỹ của anh ta lúc này in sâu vào tâm trí cô ta.

Fenrir hoá thành người sói quay người lao về phía con dị thú cấp S. Vừa nãy giết những con dị thú cấp thấp không đủ để xả cơn ghen tuông đêm nay của anh ta, con cấp S này hoàn toàn đụng ngay họng súng của anh ta.

Sau khi Fenrir cuồng bạo gia nhập, cục diện chiến đấu suýt chút nữa toàn quân diệt vong

ngay lập tức được đảo ngược. Chỉ mất mười mấy phút đã hoàn thành việc tính sổ thắng lợi.

Anh ta đào lấy viên tinh hạch cấp S đó cho vào chiếc túi nhỏ dính máu, tâm trạng cũng bình tĩnh lại không ít. Dù sao thì việc giống cái có quyền ghép đôi với nhiều thú phu cũng là một chế độ công bằng. Vi Vi của anh ta còn nhỏ bé yếu ớt như vậy, nếu thực sự có người có thể giúp chăm sóc cô những lúc anh ta bận rộn... Tuy trong lòng rất khó chịu, nhưng quả thực là một chuyện có thế chấp nhận được.

Trải qua một trận chiến, nhìn giống cái suýt chết trước mặt này, Fenrir không hiểu sao lại đả thông được những cảm xúc rối rắm của bản thân. Nếu có một ngày Bạch Vi cũng gặp phải tình huống như vậy, anh ta không ở bên cạnh thì phải làm sao? Nếu cô thực sự muốn có Vincent, với thực lực của con ma cà rồng đồ cổ kia, hoàn toàn có thể bảo vệ tốt cô. Nước mắt Hồng Ngọc vẫn còn lăn vòng: "A

Hùng không biết bị sao nữa, rõ ràng em có thê an ủi anh ấy, nhưng đêm nay anh ấy lại đột nhiên mất kiểm soát, em làm thế nào cũng vớt dụng."

Một khi giống đực hoàn toàn mất kiểm soát thì rất khó để bình thường trở lại, cần phải trải qua quá trình huấn luyện xã hội hóa cải tạo lâu dài, chuyện này chẳng khác nào bỏ đi.

Trong lòng Hồng Ngọc rất khó chịu, nhưng khi ánh mắt dừng trên người Fenrir anh tuấn bức người, cô ta lại theo bản năng khóa mục tiêu này.

"Cảm ơn anh đã đến cứu em, anh đi một mình sao?" Fenrir gật đầu: "Tinh hạch cấp S."

Hồng Ngọc: "Đương nhiên rồi." Cô ta lảo đảo đứng dậy, tiến lại gần anh ta: "Anh đã cứu em và thú phu của em một mạng, em sẽ báo đáp, anh."

Fenrir nhíu mày: "Báo đáp?"

Hồng Ngọc tưởng anh ta đang nói về bản thân mình: Rằng anh ta đã yêu cô ta từ cái nhin đâu tiên, cho nên... Nghĩ lại cũng đúng, cô ta ở Học viện Thánh Đô cũng là một giống cái loại A tốt, gia tộc lại mở nhà hàng cao cấp, có rất nhiều giống đực thích cô ta.

Cô ta lấy quang não ra: "Vậy em kết bạn với anh nhé, đợi em khỏi vết thương, em mời anh ăn thịt dị thú quý hiểm."

Fenrir biết thịt dị thú quý hiếm có giá cực kỳ đắt đỏ, hơn nữa nấu ăn xong ăn vào còn rất tốt cho cơ thể. Nếu anh ta mang về cho Bạch Vi ăn? Sẽ giúp ích cho sức khoe của cô?

Fenrir thêm bạn với cô ta, sau khi báo cáo chuyện tối nay cứu một đội ngũ, anh ta quay người rời đi. Hồng Ngọc thì nhìn chằm chằm bóng lưng anh ta rất lâu, mới quay đầu nhìn giống đực trên mặt đất thở dài: "Nguyên nhân của mọi chuyện tối nay xét cho cùng vẫn là do chúng ta quá yếu. Nếu có một giống đực cấp S ghép đôi với em, chúng ta sẽ không phải thảm hại như vậy. Đưa A Hùng đến bệnh viện cách ly điều trị đi, vị trí trống của anh ấy, để người đó thay thế là được rồi."

Một giống đực uy dũng cường đại như vậy, là điều cô ta hằng mơ ước.

Sáng hôm sau Bạch Vi thức dậy trong ánh" nắng ban mai, phát hiện mình bị quần chặt cứng trong chăn, bên ngoài chăn còn bị trói thêm một sợi dây. Cô ngơ ngác một lúc, tốn công sức giãy giụa thoát ra, lại phát hiện mình trần truồng, đang sờ soạng làn da trơn nhẵn trên người...

Vincent đẩy cửa bước vào, ném quần áo đến bên cạnh cô: "Mặc vào."

Bạch Vi đâu phải là say rượu, tôi hôm qua cô kéo tay Vincent làm gì trong lòng cô rõ mồn một. Cô cười híp mắt mặc quần áo nhảy nhót đến trước mặt hắn: "Cảm ơn giáo sư đã trị liệu cho em. Chuyện em bị bệnh, ngài đã xin nghỉ! học cho em chưa?"

Vincent lạnh nhạt: "Ừ."

"Vốn dĩ em đến đây là để làm gì?" Bạch Vi hỏi.

Vincent: "Huấn luyện dị năng của cô."

Bạch Vi: "Vậy bây giờ em đã có một cơ thể khoẻ mạnh, việc giảng dạy có thể bắt đầu rồi." Vincent lại liếc nhìn quang não của cô: "Cả đêm rất nhiều tin nhắn, cô không xem sao?"

Bạch Vi lúc này mới nhớ ra chuyện này. Vừa mở quang não đã nhận được tin nhắn và rất nhiều cuộc gọi của Leviathan, còn có cả tin nhắn của Fenrir. Bạch Vi vội vàng gọi điện cho Fenrir.

Fenrir ở khu rừng dị thú cả đêm, lúc bắt máy giọng nói cũng uể oải vô lực.

"Vi Vi, em đã về nhà chưa?"

Bạch Vi nghe ra sự mệt mỏi của anh ta, tưởng anh ta đi tuần tra vất vả, lập tức nói: "Hôm qua em bị sốt, ngủ lại nhà giáo sư Vincent một đêm, lát nữa em về được không?" Fenrir nghe vậy, ánh mắt vốn ảm đạm lập tức sững lại: "Em bị sốt?"

"Đúng vậy, sao thế?" Bạch Vi lúc này cũng nghe ra giọng điệu của anh ta có chút không đúng: "Anh tức giận à?"

"Không, không có, em chỉ ngủ ở đó một đêm thôi sao?"

"Vậy chứ sao?"

"Vậy chiều tối anh đến đón em được không?" Giọng Fenrir lập tức nhẹ nhàng hẳn lên.

"Được ạ." Bạch Vi: "Em gần xong sẽ đến tìm anh." Cúp điện thoại, cô lại gọi cho Leviathan.

Đối phương lập tức cúp máy, gọi lại, lại cúp máy.

Bạch Vi nhìn dòng chữ "đối phương đã từ chối" trên màn hình quang não, thấy thật khó hiểu.

Vincent ném cho cô một ống dịch dinh dưỡng:

"Thông báo xong thì bắt đầu đi." Đi théo

Vincent đến nơi huấn luyện, Bạch Vi phát hiện nhà của Vincent chính là một căn biệt thự cổ điến sang trọng và xa hoa, trang trí vô cùng tinh xảo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập