Chương 22: Cô ta làm sao hiểu anh bằng em?

Mạnh Thanh Ninh còn chưa kịp hỏi, đã bị nhét vào trong xe.

“ Cô thiếu đàn ông đến vậy sao?” Phó Nam Tiêu cười nhưng ánh mắt không hề có ý cười, hơi thở lạnh lẽo phả vào làn da trần của Mạnh Thanh Ninh, khiến cô không khỏi khẽ run lên.

“ Thích ai?

1 72- Hửm?” Lâm Trình lặng lẽ nâng tấm chắn trong xe lên.

Trong không gian kín mít, Mạnh Thanh Ninh cảm thấy hơi khó thở, cô muốn đẩy người đàn ông trước mặt ra, nhưng dù cố gắng hết sức vẫn không thể lay chuyển anh ta chút nào.

“ Ai cũng tốt hơn làm kẻ thứ ba.” Cô quật cường nhìn anh ta, biết rõ mình không có bất kỳ cơ hội thắng nào trước Phó Nam Tiêu, nhưng vẫn không chịu nhận thua.

Cô đã chọc giận anh ta tối nay, Phó Nam Tiêu sao có thể dễ dàng bỏ qua cho cô.

Hai tay Mạnh Thanh Ninh bị khóa chặt sau lưng, gáy bị bàn tay to lớn của Phó Nam

Tiêu ấn về phía anh ta.

Nụ hôn hung hãn ập đến.

Mạnh Thanh Ninh cắn chặt răng, không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào.

Phó Nam Tiêu dứt khoát kẹp lấy cằm cô, bá đạo xông vào khoang miệng cô.

Đầu lưỡi Mạnh Thanh Ninh bị khuấy đảo đến tê dại, nước mắt không kìm được tuôn

rơi.

Chậc!

Phó Nam Tiêu cuối cùng cũng buông cô ra, nhưng trên môi mỏng lại dính một vệt máu.

Là 173- cô cắn.

Khoang miệng Mạnh Thanh Ninh vẫn còn vị tanh nhẹ của máu.

“ Cô nhất định phải gây rối với tôi sao?” Phó Nam Tiêu lau môi, nhìn vệt m.á.u trên tay, ánh mắt sâu thẳm.

“Cần tôi nhắc anh không?” Mạnh Thanh Ninh cố gắng giữ bình tĩnh, “Phó tổng, anh sắp đính hôn rồi.” Phó Nam Tiêu mặt tối sầm, “Rồi sao?” “Phó tổng, tôi đã nói rồi, tôi muốn rời khỏi Phó thị, và, chúc anh đính hôn vui vẻ.” Mặt cô vẫn còn vương nước mắt, nhưng ánh mắt đã không còn sự yêu thương dành cho anh như trước, mà thêm vào đó là một điều gì đó anh không thể hiểu được.

Phó Nam Tiêu lau vết m.á.u trên môi, buông cô ra, mở cửa sổ xe châm một điếu thuốc.

Mạnh Thanh Ninh nghĩ anh ta tức giận, khàn giọng nói: “Phiền Phó tổng mở cửa xe, bạn tôi còn đang đợi tôi.” Phó Nam Tiêu nhả ra một làn khói, mặt không biểu cảm, giọng điệu thờ ơ: “E rằng không được, trừ khi cô giúp tôi một việc.” Nhưng lại không nói muốn cô giúp việc gì.

Phó Nam Tiêu từ nhỏ đã 174- sống trong nhung lụa, muốn gì cũng có người dâng tận tay, là thiên chi kiêu tử trong miệng mọi người, có việc gì cần cô giúp đỡ chứ?

Mạnh Thanh Ninh lười đoán.

Xe từ từ chạy vào khu biệt thự ngoại ô.

Đây là biệt thự riêng của Phó Nam Tiêu, Mạnh Thanh Ninh đã đến vài lần, nhưng ở lại làm việc nhiều hơn là ngủ.

Phó Nam Tiêu đứng trên cầu thang nhìn xuống cô, “Lên đây.” Tầng hai là phòng ngủ của anh ta, Mạnh Thanh Ninh chưa từng lên đó.

“ Đã muộn rồi, Phó tổng nghỉ ngơi sớm đi, tôi tự gọi xe về.” Phó Nam Tiêu không nhìn cô nữa, thản nhiên nói: “Bạn cô hình như đang đàm phán dự án với công ty.” Mạnh Thanh Ninh sững sờ, nhớ đến Tần

Chinh.

Ý đe dọa quá rõ ràng.

Nhưng Mạnh Thanh Ninh tin rằng người này thực sự là một kẻ điên, có thể làm bất cứ điều gì.

Cô không thể làm liên lụy Kiều Nguyệt Nguyệt.

Mạnh Thanh Ninh nín nhịn, đi theo Phó Nam Tiêu vào phòng ngủ.

Cô nghĩ Phó Nam Tiêu đưa cô đến đây chỉ để thỏa mãn dục vọng, nhưng cô đã lầm.

1 75- Phó Nam Tiêu dẫn cô vào phòng thay đồ, kéo ngăn kéo ra, đầy ắp những chiếc thắt lưng da, được sắp xếp gọn gàng.

Trong đó có một chiếc là Mạnh Thanh Ninh tặng anh ta vào ngày sinh nhật, cô đã dành rất nhiều tâm huyết, nhưng anh ta chưa bao giờ đeo.

Món quà mà Mạnh Thanh Ninh đã bỏ ra hơn một tháng lương để mua, giờ được đặt giữa một đống đồ xa xỉ lại có vẻ tầm thường.

Phó Nam Tiêu nhìn cô với ánh mắt không rõ ý nghĩa, “Không phải chúc tôi đính hôn vui vẻ sao, với tư cách là thư ký, hãy giúp tôi chọn một chiếc thắt lưng phù hợp cho buổi lễ đính hôn đi.” Giết người bằng lời nói cũng chỉ đến thế.

Mạnh Thanh Ninh cụp mắt, “Phó tổng, xét về tình hay về lý thì cũng nên để cô Tô chọn mới phải, gu thẩm mỹ của cô ấy tốt hơn tôi.” “Cô ta làm sao hiểu anh bằng em?” Phó Nam Tiêu cúi xuống, môi kề sát tai cô, cười đầy ẩn ý.

Nói rồi, một chiếc thắt lưng được nhét vào tay cô.

1 76- “Giúp tôi thắt vào.” Không cho phép từ chối.

Muốn thắt chiếc thắt lưng này thì phải tháo chiếc anh ta đang đeo ra trước, hai người đã làm những chuyện thân mật hơn rồi, lẽ ra không nên quá ngại ngùng, nhưng ngón tay Mạnh Thanh Ninh vẫn không kìm được run rẩy.

Phó Nam Tiêu cười khẩy, “Tay run cái gì?” “Không có.” Mạnh Thanh Ninh cố gắng kiểm soát đôi tay run rẩy của mình, muốn mở khóa nhưng luôn không đúng cách.

Cô đành cúi người xuống để nhìn rõ hơn.

Từ góc nhìn của Phó Nam Tiêu, thân hình nhỏ nhắn đang áp sát vào lòng anh ta, mái tóc dài đen mềm mại thỉnh thoảng lướt qua cánh tay anh ta theo chuyển động của cô.

Mạnh Thanh Ninh trong lòng càng thêm

sốt ruột.

Đúng lúc này, bàn tay to lớn nắm lấy đầu ngón tay cô, khẽ ấn một cái.

Cạch!

Khóa thắt lưng bật mở.

Mạnh Thanh Ninh rút ngón tay ra, vành tai đỏ ửng.

Phó Nam Tiêu nhếch miệng, thì thầm:

“ Tiếp tục đi.” Để thắt thắt lưng vào, Mạnh Thanh Ninh đành phải vòng hai tay ôm eo anh ta.

Dù cô đã cố gắng giữ khoảng cách, nhưng ai nhìn vào 177- cũng thấy tư thế này quá thân mật.

Vừa thay xong một chiếc, lưng Mạnh Thanh Ninh đã ướt đẫm mồ hôi.

Phó Nam Tiêu lại rất hài lòng với phản ứng của cô.

“ Sao lại trở nên vụng về thế?” Vụng về?

Mạnh Thanh Ninh không khỏi nhớ lại chuyện cũ.

Cô không phải chưa từng thắt thắt lưng cho anh ta, lúc đó cô còn mơ mộng hão huyền, nghĩ rằng họ có thể mãi mãi ở bên nhau như bất kỳ cặp vợ chồng bình thường nào.

Nhưng giấc mộng đẹp rồi cũng sẽ tỉnh, hiện thực không ngừng nhắc nhở cô sự hoang đường của chính mình.

Cũng như bây giờ, người thắt thắt lưng cho anh ta vẫn là cô, nhưng người sắp đính hôn với anh ta lại là người khác.

Mạnh Thanh Ninh cụp mắt, “Phó tổng đã có vị hôn thê rồi.” Ở góc khuất mà Phó Nam Tiêu không nhìn thấy, khóe mắt cô dần dần đỏ hoe.

“Cảm ơn cô đã nhắc nhở.” Giọng Phó Nam Tiêu lạnh lùng.

Tay Mạnh Thanh Ninh siết chặt váy, hít một hơi thật sâu.

“ Không có gì.” Phó Nam Tiêu đứng trước gương, 178- giọng không rõ cảm xúc, “ Đổi chiếc khác.” Mạnh Thanh Ninh tùy tiện lấy một chiếc, lấy ra rồi mới phát hiện đó là chiếc cô tặng.

Đang định thay, lại bị Phó Nam Tiêu ngăn lại, “Chiếc này được đấy, thử xem.” “ Chiếc này không hợp với anh.” Mạnh Thanh Ninh định đặt thắt lưng lại.

Phó Nam Tiêu lại nắm lấy tay cô, “Tôi thích chiếc này.” Mạnh Thanh Ninh có chút không nói nên lời, thích mà lại để ở góc bám bụi ư?

Nhưng Phó Nam Tiêu rõ ràng muốn dùng chiếc này, Mạnh Thanh Ninh nghĩ cánh tay không thể vặn lại bắp đùi, làm anh ta hài lòng sớm thì cô cũng được về nhà sớm.

Về nhà tuy sẽ bị Liễu Miêu cằn nhằn, nhưng vẫn tốt hơn là ở đây để Phó Nam Tiêu đ.â.m d.a.o vào tim cô.

Lần này thì thuận lợi, Mạnh Thanh Ninh nhanh chóng thắt xong cho anh ta, không thèm nhìn lấy một cái liền nói: “Phó tổng có mắt nhìn đấy, dùng chiếc này đi.” Phó Nam Tiêu lại lắc đầu, “Quả nhiên không hợp với tôi, chọn cái khác đi.” Mạnh 179- Thanh Ninh cố gắng kiên nhẫn, lại lấy ra một chiếc, “Chiếc này?” “Không đẹp.”

Đổi tiếp!

“Không đẹp.” Tiếp tục đổi!

“Không đẹp.” “Nếu không thích cái nào, tôi đề nghị Phó tổng vứt hết ngăn kéo thắt lưng này đi, rồi cho người gửi mẫu mới đến.” Phó Nam Tiêu nhìn Mạnh Thanh Ninh đang xù lông, cười: “Đã không nhịn được rồi sao?” Mạnh Thanh Ninh bị anh ta làm cho phiền lòng, không kìm được hỏi: “ Anh đối với Tô Tần cũng vô lý như vậy sao?” Phó Nam Tiêu dường như đang rất nghiêm túc chọn thắt lưng.

“ Trước mặt cô ấy, tôi là một người chồng tốt.” Chồng tốt nào lại nửa đêm ở nhà chọn thắt lưng với nhân tình chứ?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập