Chương 21: Vẫn phải có ước mơ thôi
Một mùi hương gỗ ấm áp, thuần khiết xộc vào mũi, đầu óc Mạnh Thanh Ninh quay cuồng.
“ Cô không sao chứ?” Giọng nói trầm thấp, nhưng không lạnh lùng như Phó Nam Tiêu thường thấy, mà mang lại cảm giác dễ chịu như gió xuân.
Hoắc Minh Tranh nhìn người trong vòng
tay.
Anh không ngờ lại thấy một cô gái như thế này.
Cô hình như đã uống khá nhiều, trên người vẫn còn hơi men, vì vừa nôn xong nên đôi mắt phủ một lớp hơi nước, vài lọn tóc ướt dính lên mặt một cách tinh nghịch, vẻ thuần khiết nhưng lại mang sức hấp dẫn
c.h.ế.t người.
Không nhận được câu trả lời, Hoắc Minh Tranh lịch sự hỏi: “Tự đứng vững được không?” Mạnh Thanh Ninh lúc này mới nhận ra mình vẫn đang trong vòng tay đối phương, vội vàng đứng thẳng người dậy. “Đứng vững ạ.” Mặt cô đỏ bừng, “Cảm… cảm ơn.” Hoắc Minh Tranh nghe vậy bật cười, “Chỉ là tiện tay thôi.” “Cô đi một mình à?” Mạnh Thanh Ninh xua tay, “ Không, không, tôi đi cùng bạn.” “Vậy bạn cô đâu?” Người đàn ông lại hỏi.
Mạnh Thanh Ninh uống rượu 165- nên phản ứng hơi chậm chạp.
“Họ đang ở ngoài, tôi phải đi tìm họ, cảm ơn anh đã giúp tôi vừa nãy, tạm biệt!” Mạnh Thanh Ninh vẫy tay, quay người lảo đảo bước đi.
Hoắc Minh Tranh nhìn theo bóng lưng cô, một tia hứng thú thoáng qua trong mắt.
Anh rất có hứng thú với người phụ nữ này.
Mạnh Thanh Ninh đi đến khúc quanh hành lang thì thấy Kiều Nguyệt Nguyệt đang vội vàng chạy tới.
“ Sao cậu lại đến đây?” Mạnh Thanh Ninh nắm tay cô bạn thân làm nũng, giọng nói mang theo sự mềm mại, ngọt ngào hiếm thấy.
Cô say rượu dễ dựa dẫm vào người thân
thiết.
“Đến xem sao cậu đi vệ sinh lâu thế.” Kiều
Nguyệt Nguyệt trách yêu.
Kiều Nguyệt Nguyệt nhìn người đàn ông cách đó không xa, khoác tay Mạnh Thanh
Ninh thì thầm hỏi: “Cậu quen người đàn ông kia à?” Mạnh Thanh Ninh lắc đầu, “ Không quen.” Kiều Nguyệt Nguyệt không tin, “Tớ vừa thấy hai người nói chuyện mà.” “Vì vừa nãy tớ suýt ngã, anh ấy đỡ tớ 166- một cái thôi.” Mạnh Thanh
Ninh thành thật trả lời.
Kiều Nguyệt Nguyệt vẻ mặt đau lòng.
“ Sao cậu không xin cách liên lạc của anh ấy?
Hoặc là để lại cách liên lạc của cậu cho anh ấy chứ.” Mạnh Thanh Ninh hoang mang, “Anh ấy là ai chứ?
Sao phải để lại cách liên lạc?
Tớ đã cảm ơn anh ấy rồi mà.” Kiều Nguyệt Nguyệt suýt hét lên, rồi vội vàng hạ giọng.
“Cậu không biết anh ấy sao?
Anh ấy là Hoắc Minh Tranh đấy!” Hoắc Minh Tranh.
Cái tên này không hề xa lạ, thậm chí có thể nói là vang dội như sấm.
Ít nhất ở Hoa Quốc, anh ta là công tử quý tộc có thể sánh ngang với Phó Nam Tiêu.
Và còn là người thừa kế của gia tộc Hoắc gia giàu có không hề thua kém Phó gia.
Hóa ra anh ấy là Hoắc Minh Tranh, quả thực rất khác so với Phó Nam Tiêu.
Dịu dàng như ngọc, nho nhã nội tâm.
Đó là ấn tượng đầu tiên của Mạnh Thanh Ninh.
Kiều Nguyệt Nguyệt chạm vai cô, “Sao hả?
Có muốn thử chinh phục Hoắc thiếu gia này không?” Mạnh Thanh Ninh không ngờ suy nghĩ của 167- cô bạn lại bay xa đến vậy.
“ Chúng tớ mới chỉ gặp mặt một lần thôi mà.” “Thì có sao đâu,” Kiều Nguyệt Nguyệt tiếp tục khuyến khích cô, “Yêu từ cái nhìn đầu tiên cũng không phải là không thể, sao tớ thấy ánh mắt anh ấy vừa nãy tuyệt đối không ghét cậu, thậm chí còn rất có thiện cảm với cậu.” “Hơn nữa Hoắc thiếu gia vừa đẹp trai, vừa dịu dàng, tuy không tham gia giới giải trí nhưng đã làm say đắm biết bao cô gái rồi.” Mạnh Thanh Ninh vội vàng cắt lời.
“Tớ chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, Hoắc thiếu gia đường đường là con nhà giàu có, người anh ấy thích chắc chắn phải là tiểu thư môn đăng hộ đối, sao có thể thích tớ chứ.” Kiều Nguyệt Nguyệt như nghe thấy chuyện gì khó tin, khoa trương dùng tay khoa chân múa tay chỉ vào thân hình cô.
“Cậu đấy, Mạnh Thanh Ninh, gương mặt thiên thần thân hình ma quỷ, trên đời này còn có người đàn ông nào cậu không thể chinh phục được, nếu là tớ thì tớ đã đi ngang rồi hả?
Chỉ là tên đàn ông 168- chó má Phó Nam Tiêu kia không biết trân trọng thôi, đến lúc cậu gả vào Hoắc gia, làm cho hắn tức chết, đúng rồi, phải thế, muốn tát vào mặt họ Phó một cú thật đau, cậu nghe tớ đi, không có lựa chọn nào thích hợp hơn đâu!” Mạnh Thanh Ninh cười khổ, giấc mơ này nằm mơ thôi là được rồi, ai coi là thật thì người đó mới là trò cười.
Rào cản về gia thế, về thân phận, cứ như một khe nứt không thể vượt qua.
Kiều Nguyệt Nguyệt nhìn là biết cô đang nghĩ gì.
Quay đầu lại thấy Hoắc Minh Tranh vẫn chưa đi, cô dứt khoát chạy lại để lại cách liên lạc của Mạnh Thanh Ninh cho anh.
Mạnh Thanh Ninh suýt c.h.ế.t khiếp vì hành động động trời của cô bạn thân, hoàn toàn không dám nhìn Hoắc Minh Tranh một cái nào, vội vàng kéo Kiều Nguyệt
Nguyệt chạy khỏi hiện trường.
“ Nhớ gọi cho cô ấy nhé!” Hoắc Minh Tranh nhìn tờ giấy ghi chú trong tay.
Mạnh Thanh Ninh, hừ, thú vị đấy.
Sau đó, anh lấy điện thoại ra lưu số liên lạc.
1 69- Định bước đi, anh lại thấy ánh đèn chiếu xuống nền đất phản chiếu một ánh sáng lờ mờ.
Đó là một chiếc khuyên tai nhỏ.
Mạnh Thanh Ninh và Kiều Nguyệt Nguyệt
quay lại.
Thẩm Tri Lâm thấy hai cô đi lâu như vậy, tưởng cả hai đã say rồi.
“ Hai cậu ăn chút đồ ăn đi, đừng uống rượu nữa, lát nữa tớ gọi xe đưa hai cậu về.” Mạnh Thanh Ninh lắc đầu, dường như đang giận dỗi với ai đó.
“Tửu lượng của tớ tốt lắm, không cần lo đâu, nào, mọi người tiếp tục đi!” Kiều
Nguyệt Nguyệt thấy cô bạn hiếm khi có hứng thú như vậy, cũng không muốn làm gián đoạn, cũng nâng ly cười: “Đúng đó, hiếm khi mọi người tụ họp, đương nhiên phải vui hết mình chứ.” Hai cô gái cứ thế cạn ly với nhau.
Cùng nhau kể lại những chuyện thời đại học.
Lúc đó ai cũng còn trẻ, tràn đầy sức sống, dù có chút bất an về tương lai, nhưng phần lớn là sự khao khát và hy vọng.
Mạnh Thanh Ninh lúc đó có lẽ không nghĩ rằng, bây giờ cô lại sống chật vật đến thế này, ngay cả lòng tự trọng cũng bị người khác chà đạp dưới chân.
“ Thời đại học Ninh Ninh đã là nữ thần 1 70- mà ai cũng biết rồi, vừa học giỏi vừa xinh đẹp, người thích cậu ấy nhiều vô kể.” .
Kiều Nguyệt Nguyệt luôn không tiếc lời khen ngợi cô bạn thân.
“ Ngày nào tớ cũng giúp chuyển quà, chuyển đến mức tớ còn thấy phiền.” “ Trông cậu chẳng phiền chút nào cả.” Ai đó đã nói một câu như vậy.
Kiều Nguyệt Nguyệt tựa vào vai Mạnh Thanh Ninh, dường như cũng hơi say.
“ Nói đùa thôi, sao có thể phiền được, tớ chỉ mong cậu ấy sớm có bạn trai tốt, tiếc là…” Tiếc là.
Lúc đó cả trái tim cô đều dành trọn cho
Phó Nam Tiêu.
Mạnh Thanh Ninh cúi mắt.
Không khí trên bàn ăn bỗng chùng xuống.
Cô đang định gọi phục vụ lấy thêm một chai rượu, thì đột nhiên xung quanh chìm vào bóng tối.
Kiều Nguyệt Nguyệt giật mình tỉnh táo vì sự thay đổi đột ngột này.
“ Chuyện gì vậy?” Một số khách hàng trong quán bị tình huống bất ngờ này làm cho hoảng sợ, nhất thời mọi người có chút xôn xao.
Quản lý vội vàng ra trấn an: “Chắc 171- là mất điện rồi, mọi người đừng lo lắng, chúng tôi sẽ khởi động thiết bị dự phòng ngay.” “Đã bao nhiêu năm rồi không mất điện, sao tự nhiên lại mất điện thế nhỉ?” Người vừa nói đang định đi vệ sinh, nhưng đành vừa cằn nhằn vừa quay về chỗ cũ.
Mạnh Thanh Ninh cũng thấy nghi ngờ trong lòng, đang định lấy điện thoại mở đèn pin, thì chợt ngửi thấy một mùi gỗ đàn hương.
Giây tiếp theo, cô bị ai đó bế bổng lên.
Cô chưa kịp kêu lên, người đã bị bế ra ngoài.
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vài giây.
Đến khi nhìn rõ mặt người tới, cô cắn chặt môi.
Phó Nam Tiêu?
Sao anh ta lại quay lại?
Bình luận