Chương 14: Đối mặt với chính mình
Thượng Chi Đào cảm thấy làm thư ký cho Loan Niệm chắc chắn là một trải nghiệm cực kỳ kích thích. Rõ ràng khi gặp vị khách hàng trước, anh còn mang bộ dạng hòa nhã, vạn vật đều đáng yêu; thế mà vừa đến chỗ vị khách hàng thứ hai, thời tiết đã thay đổi 180 độ.
Thượng Chi Đào không biết phải hình dung cảm xúc của mình như thế nào, cô chưa từng thấy bên B (đơn vị cung cấp dịch vụ) nào lại dám công khai bật lại bên A (khách hàng) như vậy. Cô nghĩ cũng có khả năng do thời gian đi làm của mình quá ngắn, chưa đủ trải nghiệm để chứng kiến hết thảy các kiểu "yêu ma quỷ quái" chốn công sở.
Nguyên nhân bắt nguồn từ việc vị khách hàng thứ hai nói rằng muốn điều chỉnh một chút phần ý tưởng sáng tạo.
Theo cách hiểu của Thượng Chi Đào, điều chỉnh một chút là thay đổi màu sắc một tẹo, căn chỉnh lại kích thước một tí, đại loại là như vậy, và tất cả mọi người cũng đều nghĩ thế. Nhưng khách hàng thì không, cái gọi là "điều chỉnh một chút" của khách hàng chính là đập đi xây lại từ đầu. Ông ta dùng chất giọng tiếng Phổ thông pha giọng Hồng Kông chậm rãi buông ra một câu: "Cái clip quảng cáo này nè, tụi tôi thấy là vẫn cần phải đập đi làm lại từ đầu á nha." Các đồng nghiệp ở chi nhánh Quảng Châu lập tức nghệt mặt ra, đồng loạt nhìn sang Loan Niệm.
Loan Niệm chẳng thèm để ý đến lời khách hàng nói, các đốt ngón tay gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn, anh quay sang hỏi Thượng Chi Đào: "Cái dự án hồi đi học cô làm ấy, khách hàng bảo các cô điều chỉnh một chút, thì là điều chỉnh cái gì?"
Hả? Dự án hồi đi học á? Thượng Chi Đào lúc này mới sực nhớ ra trong vòng phỏng vấn hồi đó, cô có kể về một dự án nhóm mình từng làm. Suốt buổi phỏng vấn hôm ấy anh chẳng nói lời nào, cô cứ ngỡ anh thèm vào nghe cô nói chứ.
"Khách hàng bảo tụi em điều chỉnh lại cách bài trí của hội trường ạ."
"Có bắt các cô thêm thắt cái gì vào không?"
"Dạ không ạ."
"Có bắt các cô chọn lại hội trường khác không?"
"Dạ không ạ."
Loan Niệm gật đầu, lại quay sang hỏi đồng nghiệp chi nhánh Quảng Châu: "Những lần xác nhận trong mỗi vòng trao đổi trước đây đều có lưu lại lịch sử email chứ?"
"Dạ có ạ."
"Mở ra cho Tần tổng xem đi."
Làm ăn kinh doanh cốt ở chữ tín, phim mẫu (Demo) đã xuất ra rồi ông mới bảo đập đi làm lại, chẳng khác nào bỏ tiền mua một gói nhưng bắt người ta làm hai gói ý tưởng, như thế là không tử tế. Thị trường quảng cáo thời bấy giờ chưa được minh bạch và công bằng như sau này, ngay cả một công ty lớn như Lăng Mỹ cũng sẽ gặp phải những trường hợp chèn ép, cậy thế bắt nạt người khác như thế.
Đồng nghiệp chi nhánh Quảng Châu cũng là người từng trải, họ không kiêu ngạo cũng không tự ti mở các email cũ ra để trình cho khách hàng xem: "Tần tổng xem này, ở đây, mỗi một bước đi chúng tôi đều đã xác nhận qua."
"Thế thì biết làm sao giờ? Tối qua tụi tôi họp hành, mọi người đột nhiên thấy có vấn đề mà." Khách hàng bắt đầu giở trò chí phèo ăn vạ.
"Rất thông cảm với quý công ty về những thay đổi trong ý tưởng và thẩm mỹ. Nhưng đập đi làm lại từ đầu là chuyện không thể nào. Tôi sẽ bảo bên kế toán liên hệ với ông để quyết toán chi phí sản xuất phim mẫu, ông thử tìm công ty khác xem sao."
? Thượng Chi Đào cứ ngỡ tai mình có vấn đề, cô tròn mắt nhìn Loan Niệm. Thế mà cũng được à? Nhưng Loan Niệm là làm thật chứ chẳng chơi, anh bắt đầu thu dọn đồ đạc: "Phim mẫu bên tôi xóa bỏ nhé, tôi sẽ bảo kế toán tính theo mức chi phí tối thiểu, phần tiền cọc còn lại sẽ hoàn trả, coi như chúng ta kết giao bạn bè." Nói xong, anh chìa tay về phía Tần tổng: "Cảm ơn Tần tổng."
Tần tổng làm bên A quen thói bề trên rồi, chưa từng đụng phải gã nào cứng cựa như thế này, nói chưa được mấy câu đã đòi phủi mông đi về. Nhưng dù sao cũng là dân làm ăn, Loan Niệm lại là người có chừa lại cho ông ta chút thể diện. Thế là ông ta đành nói: "Thế này đi, ngày hôm nay chúng tôi sẽ họp bàn lại một chút, sau đó sẽ liên lạc với các vị."
"Được." Loan Niệm liếc nhìn đồng nghiệp chi nhánh Quảng Châu một cái, rồi quay người bước ra khỏi cửa. Thái độ dứt khoát, quyết liệt đến mức khiến người ta phải tặc lưỡi kinh ngạc.
Thượng Chi Đào lật đật chạy theo sau anh, cảm giác huyết áp của mình đang tăng vọt. Khoản chi phí cho clip quảng cáo đó phải đi qua bộ phận Marketing, tuần trước cô vừa khéo có xem qua, một số tiền lớn như vậy mà Loan Niệm nói bỏ là bỏ luôn được sao?
Loan Niệm không thèm ngoảnh đầu lại mà đi thẳng, Thượng Chi Đào phải chạy bộ nhỏ mới bắt kịp anh. Hai người bước ra khỏi công ty đó, đứng giữa đường phố Quảng Châu oi bức và ẩm ướt. Trong mắt Thượng Chi Đào viết đầy sự khó hiểu.
"Không hiểu thì hỏi." Loan Niệm là người chịu không nổi nhất cái kiểu người khác có tâm sự nhưng cứ im im không nói.
"Thì... không hợp tác nữa thật ạ?"
"Ừ."
"Thì... chịu lỗ luôn ạ?"
"Ừ."
……
Loan Niệm chỉ tay về phía dòng xe cộ đông đúc ngược xuôi trên đường: "Cô không phải thích bắt taxi lắm sao? Bắt đi." Nói xong, anh lùi về phía bóng râm giữa các tòa nhà. Anh nhường lại toàn bộ thời gian nghi vấn và suy ngẫm cho Thượng Chi Đào. Cái cô gái này chẳng có chút tâm cơ nào, có bao nhiêu tâm tư đều hiện hết lên trên mặt, ngốc một cách rành rành.
Bàn công việc với khách hàng là phải biết cách phối hợp nhịp nhàng. Loan Niệm vốn dĩ không thân thiết gì với khách hàng này, ở những ván bài như thế, anh bày tỏ rõ ràng thái độ rồi nên đi thì cứ đi, để lại đồng nghiệp bản địa ở đó đứng ra hòa giải, làm dịu bầu không khí để giải quyết vấn đề. Một người đóng vai ác, một người đóng vai thiện, trong ứng ngoài hợp thì vấn đề mới dễ bề giải quyết. Bằng không sẽ bị khách hàng dắt mũi ngay. Đáp án này Thượng Chi Đào sớm muộn gì cũng sẽ tự hiểu ra, Loan Niệm cố tình không nói cho cô biết, vì anh thấy trêu cô cũng khá vui.
Thượng Chi Đào đứng thẳng tắp bắt xe, dáng vẻ khép nép, cứng nhắc chẳng giống người hiện đại chút nào. Một cô gái mới ngoài mười đôi mươi, rõ ràng tràn đầy khí chất thiếu niên, thế mà từ dáng đi, dáng ngồi cho đến dáng đứng lại có cái kiểu khuông thước như vậy, sống trong thời đại này trông có chút lập dị.
Loan Niệm nhớ lại cảnh cô đỏ hoe mắt dậm chân giữa sân bay đông nghẹt người: "Em cứ không đi đấy!" Có tức giận đến mấy thì giới hạn cũng chỉ đến thế mà thôi, đúng là kiểu người dễ bị bắt nạt đến đáng thương.
Bước lên chiếc xe mà Thượng Chi Đào vừa bắt được, họ cùng đến dự một buổi tiệc tối. Thượng Chi Đào vẫn nghĩ mãi không thông, một mối làm ăn lớn như thế, nói không cần là không cần luôn sao? Cô lén nhìn Loan Niệm mấy bận, cuối cùng không nhịn được mà hỏi anh: "Không cần thật hả anh?"
"Cô tiếc tiền thì cô quay lại mà đuổi theo ông ta." Loan Niệm quăng cho cô một câu, sau đó tựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần. Thượng Chi Đào tò mò liếc nhìn anh một cái, ánh mắt này vừa vặn rơi trúng vào phần xương quai hàm khẽ hất lên của anh, cô bỗng chốc đỏ bừng mặt.
Cô nghĩ đến tình dục.
Một cách vô cớ.
Có lẽ là do Quảng Châu quá nóng, môi trường sinh tồn của cơ thể xảy ra biến đổi, cho nên mình mới đột nhiên nảy sinh tà niệm với vị sếp ngày ngày đòi đuổi việc mình. Điều này là bình thường thôi, đã là con người thì ai chẳng có tà niệm. Thượng Chi Đào tự tìm lý do biện hộ cho bản thân trong lòng, nếu có một ngày cô bị đưa ra tòa xét xử vì tội nảy sinh tà niệm với sếp, lời khai của cô chắc chắn sẽ bị bác bỏ ngay từ giai đoạn trần thuật.
Bữa tiệc tối được tổ chức bên bờ sông Châu Giang, qua khung cửa sổ có thể nhìn thấy tháp Quảng Châu (tháp Tiểu Man Yêu) rực rỡ bên ngoài.
"Mỹ nữ này xưng hô thế nào nhỉ?" Chu Vũ Trì thấy Thượng Chi Đào ngồi đó vô cùng im lặng, khác hẳn với các nhân viên khác của Lăng Mỹ, nên đặc biệt cất tiếng hỏi cô một câu.
"Em tên Thượng Chi Đào, anh cứ gọi em là Flora là được ạ." Thượng Chi Đào lễ phép trả lời.
"Thượng tiểu thư trông thật sạch sẽ, dịu dàng, khí chất tốt quá." Chu Vũ Trì chân thành khen ngợi cô.
Mặt Thượng Chi Đào lại đỏ lên, trên bàn rượu như thế này, gương mặt đỏ ửng của cô giống như một nhành mai đỏ duy nhất giữa cánh đồng tuyết trắng xóa, vô cùng hút mắt.
Cánh đàn ông không nhịn được mà nhìn thêm vài cái, Loan Niệm cũng nương theo ánh mắt của mọi người quay đầu lại, nhìn thấy vành tai ửng hồng như phấn của cô.
"Thượng tiểu thư uống chút rượu vang nhé?" Chu Vũ Trì lại hỏi cô.
"Dạ xin lỗi anh, em không biết uống rượu ạ."
"Dù chỉ là một ngụm nhỏ thôi?" Chu Vũ Trì tiếp tục chuốc rượu, trên bàn tiệc con gái nói không biết uống rượu đều là lời từ chối khéo thôi, một khi đã nhấp ngụm đầu tiên, đa số những người vốn bảo không biết uống rượu thì tửu lượng đều không phải dạng vừa.
Thượng Chi Đào chưa từng trải qua những tình huống như thế này, cô lúng túng không biết phải từ chối ra sao.
"Hôm nay cô ấy thực sự không thể uống rượu được, lát nữa phải giúp tôi viết báo cáo." Loan Niệm đột nhiên lên tiếng, sau đó quay sang bảo Thượng Chi Đào: "Làm phiền Flora giữ cho tỉnh táo, hôm nay giúp tôi gửi bản báo cáo đi nhé."
Sếp lớn bên bộ phận Sales là Trình Dịch Hàng (Apollo) trao đổi với Loan Niệm một ánh mắt, đại ý là: Biết thương hoa tiếc ngọc rồi cơ à?
Loan Niệm thản nhiên cầm điện thoại lên nhắn cho gã một tin: "Phụ nữ mà uống say rồi làm trò xấu hổ làm bể mất hợp đồng của ông thì đừng có mà trách tôi."
Khách hàng này Apollo đã theo sát bấy lâu, gã tự nhiên hiểu được ý của Loan Niệm, thế là liền nâng ly về phía Chu Vũ Trì: "Flora đúng là đang vướng công việc quan trọng thật, anh em mình cứ làm một ly trước đi nào!"
Mọi người vui vẻ uống rượu, Thượng Chi Đào giữ im lặng ngồi bên cạnh Loan Niệm, nhìn anh uống từng ly nhỏ một. Tửu lượng của anh quả thực rất tốt, uống hơn nửa cân rượu rồi mà mặt vẫn không đổi sắc. Nhưng lúc uống rượu anh rất ít khi gắp thức ăn, chỉ tập trung uống một cách nghiêm túc, giống như đang thưởng thức rượu vậy, thi thoảng mới húp một ngụm canh nóng.
Thượng Chi Đào bị mê mẩn bởi góc nghiêng của anh, nhưng lại chẳng dám nhìn nhiều. Mà cũng chẳng cần nhìn nhiều, cô đã hoàn toàn ghi nhớ nó vào trong đầu rồi.
Những chuyện họ tán dóc trên bàn rượu cũng đủ thứ trên đời, từ quân sự, chính trị, lịch sử cho đến triết học, cứ nhớ ra cái gì là nói cái đó. Loan Niệm ít lời, nhưng anh dường như cái gì cũng biết, thỉnh thoảng đưa ra quan điểm đều đâm trúng tim đen, vô cùng sắc sảo. Có lúc anh đặt tay lên bàn ăn, những ngón tay thon dài, móng tay sạch sẽ gọn gàng, cùng đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Một người đàn ông ba mươi tuổi trưởng thành, sạch sẽ, lịch thiệp, sắc bén và đẹp trai, cái mớ tà niệm mà Thượng Chi Đào nảy sinh với anh cứ lởn vởn mãi không chịu tan đi.
Uống thêm vài tuần rượu nữa, câu chuyện bắt đầu chuyển sang chủ đề phụ nữ. Đàn ông cho dù có thành công đến mấy, cứ uống say vào là lại thích bàn luận về phụ nữ, như thể nếu thiếu đi chuyên mục này thì cái hình tượng đội trời đạp đất của họ sẽ không dựng lên nổi vậy.
Những lúc mọi người bàn về phụ nữ, Loan Niệm rất ít khi mở miệng.
Anh cảm thấy chuyện đó thật thấp kém và tục tĩu.
Cái người như Loan Niệm, có thể đùa giỡn với bạn bè chí cốt những câu đùa rất mực chừng mực, và cũng chỉ dừng lại ở mức xã giao nông cạn đó thôi. Còn sâu hơn một chút, ví như những lời nói đùa tục tĩu ẩn ý trên bàn tiệc ngày hôm nay, anh không muốn nói, cũng chẳng buồn nghe.
Apollo đã uống hơi nhiều, bắt đầu cùng Chu Vũ Trì bàn luận về "danh khí" (những cấu tạo cơ thể đặc biệt ở phụ nữ), cả hai đều là những tay lão luyện tình trường, cuối cùng đúc kết ra một câu kết luận: "Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười". Thượng Chi Đào nghe không hiểu, nhưng nhìn biểu cảm của bọn họ cô cũng biết thừa đó chẳng phải là lời hay ý đẹp gì.
Loan Niệm lắng nghe một lát, liền đứng dậy đi ra ngoài. Ba phút sau anh đẩy cửa bước vào, điện thoại vẫn còn áp sát bên tai, anh nở nụ cười áy náy với mọi người, sau đó vẫy vẫy tay với Thượng Chi Đào: "Flora, cô ra đây nghe cuộc họp điện thoại này một chút."
Thượng Chi Đào như trút được gánh nặng, lập tức đứng dậy đi ra ngoài cùng anh. Loan Niệm thảy điện thoại của mình cho cô, quăng lại một câu: "Có cuộc gọi đến thì không cần nghe, có tin nhắn thì không cần trả lời."
Thượng Chi Đào ngẩn người ra một nhịp, rồi lập tức hiểu ra ngay: Loan Niệm đang giải cứu cô. Trong lòng cô dâng lên một niềm biết ơn len lỏi, đột nhiên cô cảm thấy Loan Niệm nhìn qua thì có vẻ lạnh lùng vô cùng, nhưng tâm địa của anh thực sự không hề xấu. Anh đối với người khác, đặc biệt là đối với cô, tuy vô cùng khắc nghiệt, cay độc, nhưng cũng đồng thời không ngừng sắm vai một người thầy dẫn dắt cô.
Bình luận