Chương 43: Hứa Đường dùng thực lực vả mặt tất cả mọi người

Trần Lâm liếc nhìn Hứa Đường một cái, cô gái này trẻ tuổi như vậy, khiến trong lòng cô ấy có chút hoài nghi về năng lực làm việc của Hứa Đường.

Phải biết rằng ở công ty của bọn họ, người được tuyển vào tối thiểu đều phải có học vị Thạc sĩ trở lên. Nhìn Hứa Đường trẻ trung thế này, chắc là sinh viên đang theo học Cao học chăng?

Mấy người trong cùng nhóm cũng nhìn Hứa Đường, ai nấy đều cảm thấy năng lực của cô chắc chắn không ra làm sao. Thế nhưng vì người này là do đích thân ông chủ dắt tới, bọn họ dù có ý kiến thì cũng chỉ biết nghẹn họng nhẫn nhịn. Trong lòng bọn họ không ngừng thầm cầu nguyện, chỉ hy vọng người mới đến này đừng đem lại thêm nhiều rắc rối, phiền phức cho bọn họ là tốt rồi.

Sau khi Chu Tự Ngôn rời đi, Trần Lâm dẫn Hứa Đường đến vị trí bàn làm việc của Lâm Hoa, nói qua cho cô một chút về những công việc chính mà Lâm Hoa phụ trách.

Cuối cùng, Trần Lâm tò mò hỏi một câu: "Hứa tiểu thư, cô trẻ tuổi như vậy, là sinh viên đang học Cao học sao?"

"Không phải." Hứa Đường lắc đầu, "Sau khi tốt nghiệp Đại học hệ chính quy, tôi liền làm việc ở bộ phận tài chính, không tiếp tục học lên Thạc sĩ."

Mọi người trong nhóm làm việc càng thêm chấn động. Một người đến cả Cao học còn chưa từng học qua, vậy mà lại được ông chủ của bọn họ phá lệ tuyển thẳng vào công ty.

Thôi xong rồi, xong đời rồi, chút hy vọng cầu nguyện nhỏ nhoi trong lòng bọn họ chốc lát đã tan thành mây khói. Một cử nhân Đại học tiến vào công ty bọn họ thì có thể làm được cái gì chứ, không phải là đến để bôi tro trát trấu, làm vướng chân vướng tay bọn họ đấy chứ?

Trần Lâm cũng đầy vẻ kinh ngạc: "Có thể mạo muội hỏi một câu, tại sao cô lại không học Cao học không? Là thi không đỗ sao? Hay là do điều kiện gia đình không cho phép?"

Nhìn cách ăn mặc của Hứa Đường, trông cô chẳng giống như loại người không có tiền đi học, chẳng lẽ là thi trượt thật? Không ngờ tới nha, hóa ra lại là một học tra (học sinh học kém).

Vậy thì sau này số lần cô ta phải làm phiền, chạy đến cầu cứu bọn họ chắc chắn là nhiều vô số kể rồi. Nghĩ đến đây, Trần Lâm liền cảm thấy nản lòng thoái chí. Được rồi, hóa ra bọn họ ngày đêm mong ngóng, mòn mỏi đợi chờ, cuối cùng lại rước về một vị tổ tông à!

Hứa Đường vươn tay ôm lấy xấp tài liệu chất đống trên bàn, khẽ lắc đầu nói: "Đều không phải, là vì nguyên nhân cá nhân."

Nhìn ra dáng vẻ không muốn nhiều lời của Hứa Đường, Trần Lâm cũng không hỏi sâu thêm nữa, chỉ đưa tay chỉ về phía vị trí ngồi của mình rồi nói: "Bàn làm việc của tôi ở đằng kia, cô có bất kỳ câu hỏi hay vấn đề gì thì cứ việc qua đó hỏi tôi bất cứ lúc nào."

Nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng Trần Lâm vẫn không nhịn được mà âm thầm càu nhàu, ông chủ tuyển một cử nhân Đại học vào thì thôi đi, lại còn là người làm về tài chính kế toán nữa chứ. Cô ấy nghiêm túc hoài nghi chỉ số thông minh của ông chủ dạo này có phải có vấn đề gì rồi không, tại sao không an bài Hứa Đường sang bên bộ phận kế toán, mà lại cứ phải nhét vào đây để làm hại cái nhóm của bọn họ chứ.

"Vâng, xin cảm ơn cô." Hứa Đường nói lời cảm ơn xong liền cúi đầu bắt tay ngay vào công việc.

Cô làm việc vô cùng nghiêm túc, tập trung. Trần Lâm thấy cô trưng ra bộ dạng như thể cái gì cũng biết, cũng hiểu rõ lắm, liền không nhịn được mà liếc mắt nhìn sang mấy bận.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua, Hứa Đường vậy mà không hề chạy lại hỏi cô ấy một câu nào. Không phải là không biết nhưng lại thích ra vẻ hiểu biết, rồi làm bừa làm ẩu một trận đấy chứ? Đến lúc đó chẳng phải lại bắt cô ấy phải đứng ra làm lại từ đầu sao?

Nghĩ đến đây, Trần Lâm không kìm nổi sự tò mò liền đứng dậy sải bước đi tới nhìn ngó một chút. Được rồi, cứ nhìn vào cái thái độ làm việc vô cùng nghiêm túc, chỉn chu này của cô, cô ấy cũng không nỡ mở miệng trách mắng cái gì. Làm lại thì làm lại vậy, dù sao cũng là người mới, ai mà chẳng có cơ hội để thử sai, cùng lắm thì cô ấy chấp nhận tăng ca thêm mấy buổi là được, chẳng sao cả.

Hứa Đường tốn thời gian của cả một buổi sáng để đọc và xử lý sạch sành sanh xấp tài liệu chất đống trong tay, cô còn cẩn thận làm ghi chú, viết rõ những đề xuất, kiến nghị của bản thân tại những chỗ mà cô cho rằng cần phải chỉnh sửa, tối ưu hóa.

Đầu giờ chiều vừa mới vào ca làm việc, Hứa Đường liền đem xấp tài liệu giao lại cho Trần Lâm, khiến Trần Lâm chốc lát suýt thì rớt cằm vì kinh ngạc.

Trần Lâm đón lấy tài liệu, trố mắt nhìn Hứa Đường: "Đây là khối lượng công việc trong vòng mấy ngày của Lâm Hoa đấy, cô vậy mà chỉ mất có một buổi sáng là đã hoàn thành xong rồi sao?"

Không phải là làm bừa làm ẩu một thông, viết linh tinh để lừa bịp người ta đấy chứ?

Mấy người khác trong nhóm làm việc cũng đều vô cùng kinh ngạc, một cử nhân Đại học mà lại có bản lĩnh lớn đến nhường này sao? Không phải là vì để nhanh chóng giao nộp bài tập, nên mới giả vờ hiểu biết suốt cả buổi sáng rồi muốn qua loa đại khái cho xong chuyện đấy chứ!

Nghĩ đến đây, ánh mắt bọn họ nhìn Hứa Đường lại càng thêm phần khinh miệt, coi thường. Cái loại đàn bà này nếu như không phải là đi cửa sau, dựa vào quan hệ nâng đỡ, e là đến cả cái cổng công ty này cũng đừng hòng bước chân vào được!

Thế nhưng, khi Trần Lâm lật mở tập tài liệu ra, cô ấy liền kinh hoàng phát hiện, Hứa Đường không chỉ hoàn thành xuất sắc toàn bộ phần công việc mà Lâm Hoa để lại, mà hơn thế nữa, cô còn đưa ra những phương án kiến nghị vô cùng tinh tế, chuẩn xác. Những ý tưởng độc đáo này, ngay đến cả những người như bọn họ trước đây còn chưa từng có ai nghĩ tới bao giờ.

"Cô... cô thực sự chỉ tốt nghiệp Đại học thôi sao?" Ánh mắt Trần Lâm bấy giờ tràn ngập sự tán thưởng và sùng bái.

Cái đám nhân tài cao học tốt nghiệp trường chuyên lớp chọn như bọn họ, hóa ra lại chẳng bằng nổi một cử nhân Đại học thông thường, đúng thật là cảm thấy hổ thẹn mà.

"Vâng." Hứa Đường gật đầu.

Mấy người khác nhìn thấy ánh mắt tràn đầy tán thưởng của Trần Lâm, cũng đều tò mò xen lẫn hiếu kỳ mà ùa nhau vây ghé sát lại gần. Vào cái khoảnh khắc tận mắt nhìn thấy thành quả làm việc của Hứa Đường, bọn họ liền chốc lát đứng hình mất mấy giây, mồm chữ O mắt chữ A vì kinh ngạc.

Ực, cái bạt tai vả mặt này đúng thật là đau đớn quá đi mất!

Lúc Hứa Đường mới vừa chân ướt chân ráo đến đây, bọn họ vẫn còn trưng ra bộ dạng khinh khỉnh, coi thường cô, thế nhưng hiện tại, bọn họ chỉ cảm thấy hai bên má mình đang nóng bừng lên vì xấu hổ, nhục nhã. Bọn họ trước đó còn nơm nớp lo sợ Hứa Đường sẽ mang đến phiền phức cho cả nhóm, hiện tại nhìn lại xem, cái kẻ đang kéo chân, làm vướng tay vướng chân người khác rõ ràng là bọn họ mới đúng.

Đây đâu phải là lính mới ngây ngô tơ lơ mơ của ngành, đây rõ ràng là một vị đại lão có năng lực khủng khiếp, thâm sâu hơn những gã có học vị cao như bọn họ gấp không biết bao nhiêu lần chứ lị!

Khoảng hơn ba giờ chiều, điện thoại của Hứa Đường bỗng tinh tinh nhận được một thông báo chuyển khoản ngân hàng, là Tưởng Tuệ đã gửi khoản tiền hai mươi triệu tệ vào trong tài khoản của cô.

Ngay sau đó, một dòng tin nhắn liền được gửi tới: Hứa Đường, tiền tôi đã chuyển cho cô rồi, tốt nhất là cô nên khôn hồn mà tiêu hủy sạch sành sanh đống bằng chứng kia đi. Trong tay tôi cũng có bằng chứng chuyển khoản đấy, cô mà dám giở trò lật lọng, chơi xỏ tôi, tôi đâm đơn kiện cô tội cưỡng đoạt tài sản thì cũng chỉ là chuyện trong vòng một nốt nhạc thôi.

Một lúc sau, Tưởng Tuệ lại bồi thêm một tin nhắn ngắn khác: Còn nữa, thời kỳ đóng băng ly hôn cũng sắp kết thúc rồi, cô tốt nhất là tự biết điều mà cuốn gói rời đi, hãy nhớ kỹ những gì cô đã tự miệng hứa hẹn.

Hứa Đường thản nhiên nhắn lại một chiếc ảnh meme biểu cảm "OK", sau đó đính kèm dòng chữ: Không thành vấn đề, chỉ cần tiền bạc trao tay sòng phẳng thì chuyện gì cũng đều dễ thương lượng cả.

Đầu dây bên kia không có thêm bất kỳ phản hồi nào nữa, Hứa Đường đặt điện thoại xuống, tiếp tục tập trung cao độ vào công việc đang làm trên tay.

Gần đến giờ tan tầm, Trần Lâm đem tập hồ sơ công việc của Hứa Đường lên nộp cho Chu Tự Ngôn, sự tán thưởng và kinh ngạc trong ánh mắt cô ấy từ nãy đến giờ vẫn không cách nào đè nén xuống được: "Chu tổng, năng lực làm việc của Hứa tiểu thư thật sự vô cùng xuất chúng, khối lượng công việc mà Lâm Hoa phải tốn vài ngày mới làm xong, cô ấy chỉ mất đúng một buổi sáng là đã hoàn thành tất cả."

"Hơn nữa cô ấy còn đưa ra cho chúng tôi những đề xuất, phương án vô cùng tinh tế và chuẩn xác. Cô ấy nói bản thân chỉ tốt nghiệp Đại học, sau khi ra trường cũng chưa từng tiếp xúc qua các công việc liên quan đến lĩnh vực AI."

"Thế nhưng tôi cảm thấy, nếu đem so sánh với những người có học vị cao trong phòng chúng ta, năng lực của cô ấy chỉ có hơn chứ tuyệt đối không kém."

Xét thấy những lời nói khiêm tốn của Hứa Đường lúc mới đến, bọn họ đem cô nghĩ thành một kẻ tơ lơ mơ, tay mơ mới vào nghề cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Dù sao thì học lực của Hứa Đường không cao, lại chưa từng va chạm với công việc AI bao giờ, chuyện này rơi vào tay bất kỳ ai thì người ta cũng sẽ nghĩ cô là một lính mới ngốc nghếch mà thôi. Có ai mà ngờ được rằng, một lính mới mà ban đầu bọn họ ra sức coi thường, khinh miệt, lại có thể dùng thực lực đỉnh cao để vả mặt bành bạch tất cả bọn họ cơ chứ.

Chu Tự Ngôn đón lấy tập tài liệu, lật qua xem xét một lát, sau đó vô cùng mãn nguyện gật đầu cười: "Mấy thứ này thì đã thấm tháp vào đâu, sau này các cô sẽ tự khắc hiểu ra, khoảng cách giữa thiên phú bẩm sinh và sự nỗ lực cố gắng nó nằm ở chỗ nào."

Trần Lâm cũng vô cùng đồng tình rằng Hứa Đường là một người vô cùng có thiên phú, bằng không làm sao có thể sau khi tốt nghiệp ra trường, suốt ba năm ròng rã không hề đụng chạm gì đến chuyên ngành, vậy mà ba năm sau quay lại, lại có thể đưa ra những góc nhìn độc đáo, sắc bén đến nhường này về lĩnh vực chuyên môn chuyên sâu chứ. Cái nhóm làm việc này của bọn họ đúng thật là đã nhặt được một bảo vật vô giá rồi.

Đến giờ tan sở, Hứa Đường xách túi bước xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm. Chu Tự Ngôn vừa nhìn thấy bóng dáng Hứa Đường liền lập tức rảo bước đi về phía cô.

"Đường Đường, cảm giác thế nào? Công việc mới có thích nghi được không em?"

Hứa Đường mỉm cười rạng rỡ nói: "Vâng, có thể một lần nữa quay trở lại làm công việc mà bản thân hằng yêu thích, em cảm thấy toàn thân như được tiếp thêm một nguồn sức mạnh, tràn đầy năng lượng luôn ấy."

"Vậy thì tốt rồi." Chu Tự Ngôn cũng vô cùng vui mừng, "Ngày kia Lâm tiên sinh có tổ chức một buổi tiệc tối, em đi cùng anh nhé, anh muốn giới thiệu vài người cho em làm quen."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập