Chương 42: Hóa ra là người quen, vậy thì dễ giải thích rồi
Hứa Đường bước ra khỏi quán cà phê, bỗng cảm thấy trong dạ dày dâng lên một cơn khó chịu kịch liệt. Cô vừa lấy tay bịt chặt lấy bụng vừa cố sức leo lên xe, sau đó gục mông xuống vô lăng thở dốc dồn dập.
Cô lại bị cái đám người không liên quan kia chọc cho tức đến phát bệnh rồi. Cô cảm thấy nếu như bản thân còn không mau chóng cuốn gói rời đi, sớm muộn gì cũng có ngày bị cái sự vô liêm sỉ, khốn nạn của bọn họ làm cho tức đến chết tươi mất.
Cô từ trong túi xách móc lọ thuốc ra, đổ mấy viên ném thẳng vào trong miệng, sau đó vơ lấy chiếc bình giữ nhiệt bên cạnh, ngửa cổ hớp liền mấy ngụm nước lớn, lúc này mới xem như súc sạch và làm vơi bớt đi vị đắng ngắt, chát chúa ở trong khoang miệng.
Làm xong tất cả những việc này, cô mới có chút kiệt sức mà gục hẳn đầu lên trên vô lăng, cơn đau dội lên khiến mồ hôi lạnh trên trán cô cứ thế ứa ra từng giọt lớn. Cảm giác đau đớn dày đặc, âm ỉ chốc lát lan tràn ra khắp tứ chi bách hài, giống như đang có hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng cắn xé, gặm nhấm cơ thể cô vậy. Cô rốt cuộc không thể nào chống đỡ nổi nữa, hai mắt tối sầm lại, trực tiếp ngất lịm đi.
Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, Hứa Đường mới chậm rãi tỉnh lại, phát hiện bản thân vẫn còn đang ngồi ở trên xe.
Sau khi đánh một giấc xong, cô cảm thấy cơ thể đã đỡ khó chịu hơn rất nhiều, bấy giờ mới vươn tay khởi động xe, nhanh chóng đạp ga rời khỏi nơi đó. Không một ai biết được rằng, trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa rồi, Hứa Đường suýt chút nữa đã phải bỏ mạng tại đây, cũng may là mạng cô lớn, đến cả Tử thần cũng chê không thèm thu nhận cô.
Rất nhanh sau đó, Hứa Đường liền nhận được cuộc gọi từ phía luật sư đại diện của Cố thị: "Hứa tiểu thư, trong số những bức thư luật sư mà chúng tôi đã gửi cho cô trước đó, có một bản hồ sơ khởi kiện hoàn toàn là do hiểu lầm. Tưởng nữ sĩ nói là do trí nhớ của bà ấy kém nên nhớ nhầm, vì vậy vụ kiện tụng đòi khoản tiền đó đã chính thức bị hủy bỏ."
"Thế nhưng bản hợp đồng khởi kiện còn lại thì hoàn toàn là thật. Bởi vì sự tắc trách, lơ là trong công việc của cô đã trực tiếp gây ra tổn thất cho công ty số tiền năm triệu tệ, đống bằng chứng này hoàn toàn thành lập. Vì vậy, xin cô hãy mau chóng hoàn trả sòng phẳng số tiền trên."
"Tôi gọi cuộc điện thoại này là để lòng tốt nhắc nhở cô một câu, ngày kia đã là thời hạn cuối cùng rồi, Hứa tiểu thư tốt nhất là nên nhanh chóng gom đủ tiền đi thì hơn!"
Cúp điện thoại, Hứa Đường không nhịn được mà bật cười ra tiếng đầy vẻ cay đắng, chua chát. Hóa ra thời gian giới hạn ba ngày kia, thảy đều được tính toán ngay từ cái khoảnh khắc cô vừa mới đặt chân nằm viện rồi. Để ép buộc cô phải chịu thua, cúi đầu nhận tội, Cố Thừa Châu đúng là không từ thủ đoạn, quả thật là quá mức vô liêm sỉ rồi.
Nếu như không phải vì cô đang mang bệnh trong người, lại muốn mau chóng ly hôn để rời khỏi Cố gia, cô đúng thật là rất muốn ở lại để bồi tiếp cái đám người bọn họ chơi đùa một vố cho ra trò. Chỉ là hiện tại, tình trạng sức khỏe của cô dường như càng lúc càng trở nên tồi tệ, tột cùng cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà muốn dây dưa hay có bất kỳ mối quan hệ nào với người Cố gia nữa cả.
Ý định ban đầu của cô vốn dĩ chỉ là muốn bình lặng, yên ổn mà rời đi, thế nhưng ngặt một nỗi cái đám người bọn họ cứ như lũ hề suốt ngày nhảy nhót, khuấy đảo trước mặt cô, đúng thật là khiến người ta phiền không chịu nổi mà!
Ngày hôm sau là thứ Hai, cũng chính là ngày đầu tiên Hứa Đường chính thức đến Duy Tấn để nhận việc. Cô thức dậy từ rất sớm, sau khi thong thả ăn xong bữa sáng, cô liền tự mình lái xe ra khỏi cửa.
Ngày kia là thứ Tư, cũng chính là cái ngày cô chính thức thu dọn hành lý chuyển ra khỏi Cố gia. Nghĩ đến việc bản thân sắp sửa được giải thoát khỏi biển khổ, tâm trạng của Hứa Đường chốc lát trở nên vô cùng tốt đẹp, vui tươi.
Trong lúc đang dừng xe chờ đèn đỏ, Hứa Đường bỗng nhận được cuộc gọi từ Chu Tự Ngôn: "Đường Đường, hôm nay là ngày đầu tiên em đến công ty để báo danh nhận việc, có cần anh đích thân lái xe qua đón em không?"
Hứa Đường khẽ lắc đầu từ chối: "Không cần đâu anh, em đã xuất phát từ sớm rồi, hiện tại cũng sắp sửa lái xe đến ngay trước cổng công ty rồi đây."
Chu Tự Ngôn đầy vẻ kinh ngạc thốt lên: "Nhanh như vậy sao, thế thì lát nữa em chịu khó ngồi ở phòng khách đợi anh một lát nhé, anh cũng đang trên đường và sắp sửa tới nơi rồi."
Cúp điện thoại, vừa vặn đèn tín hiệu giao thông cũng chuyển sang màu xanh, Hứa Đường liền lập tức nhấn chân ga, chiếc xe nhanh chóng lao vút ra ngoài.
Sau khi đặt chân đến công ty, trợ lý của Chu Tự Ngôn là Tần Lâm đã nhanh chóng bước ra đón tiếp, sau đó ân cần dẫn đường đưa Hứa Đường đi vào bên trong.
Trong lúc đi ngang qua phòng tiếp khách, Hứa Đường vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy sự xuất hiện của Hứa Hâm Nguyệt ở bên trong. Đồng tử cô chốc lát co rụt lại một cái, cô ta chạy đến nơi này để làm cái gì chứ?
Hứa Hâm Nguyệt bấy giờ đang ung dung ngồi chễm chệ ở bên trong phòng khách, một nữ nhân viên trẻ tuổi của công ty cung kính tiến lên dâng cho cô ta một ly nước ấm. Hứa Hâm Nguyệt tao nhã vươn tay đón lấy, thế nhưng cô ta lại không hề uống lấy một ngụm nào mà thuận tay đặt nó sang một bên.
Cảm nhận được dường như có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm về phía mình, Hứa Hâm Nguyệt liền hiếu kỳ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính. Vào cái khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng của Hứa Đường, tận sâu trong đáy mắt cô ta chốc lát xẹt qua một tia kinh ngạc tột độ.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, biểu cảm trên gương mặt cô ta đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường như cũ. Hứa Đường đã bị Cố Thừa Châu thẳng tay sa thải rồi, tám chín phần mười là chạy đến nơi này để nộp hồ sơ phỏng vấn xin việc đây mà.
Hứa Hâm Nguyệt căn bản không nhìn thấy bóng dáng của Tần Lâm đang đi ở phía trước, mà trong mắt cô ta lúc này chỉ nhìn thấy mỗi một mình Hứa Đường, cho nên theo bản năng tự nhiên liền mặc định cho rằng, Hứa Đường chẳng qua chỉ là một trong số vô vàn những ứng cử viên tội nghiệp đến đây để tham gia phỏng vấn mà thôi.
Hôm nay cô ta cố tình đến đây là để tìm gặp Chu Tự Ngôn. Bởi vì khoảng thời gian trước đây, tập đoàn Duy Tấn và Hứa thị vốn dĩ có một vài dự án hợp tác làm ăn với nhau, cô ta liền muốn nhân cơ hội ngàn năm có một này để tiếp cận, làm quen với Chu Tự Ngôn. Cô ta hy vọng có thể thông qua mối quan hệ với Chu Tự Ngôn để đẩy nhanh tiến độ của việc bái sư học đạo với giáo sư Thẩm.
Hơn thế nữa, bản thân cô ta đối với hệ thống Nghiên cứu Chẩn đoán Y khoa bằng Công nghệ AI do chính công ty bọn họ sáng lập ra cũng vô cùng hứng thú. Cô ta muốn mượn cơ hội này để cùng bọn họ tìm hiểu sâu hơn một chút, dù sao thì năm đó khi cái hệ thống chẩn đoán y khoa AI này vừa mới được tung ra thị trường, nó đã lập tức tạo nên một tiếng vang vô cùng lớn lớn, gây chấn động không nhỏ trong giới y học nước nhà. Các bệnh viện lớn nhỏ trên khắp cả nước thảy đều lũ lượt kéo nhau đến để thu mua và đưa thành quả nghiên cứu của công ty bọn họ vào sử dụng, có thể nói là danh tiếng lẫy lừng, phong quang vô hạn!
Cho đến tận ngày hôm nay, vẫn chưa có một ai có đủ năng lực để phá vỡ hay vượt qua được công trình nghiên cứu vĩ đại ấy. Giới truyền thông bên ngoài vẫn luôn rầm rộ truyền tai nhau rằng, thành quả nghiên cứu chấn động này chính là do một tay Chu Tự Ngôn dẫn dắt đội ngũ y bác sĩ ngày đêm nghiên cứu mà thành.
Cộng thêm việc lần trước ở bên trong phòng bao của nhà hàng, cô ta đã tận mắt nhìn thấy Chu Tự Ngôn được vinh dự ngồi chễm chệ ngay bên cạnh Thẩm Sùng Chi, chính vì thế Hứa Hâm Nguyệt lại càng thêm khao khát muốn tiếp cận và lấy lòng Chu Tự Ngôn hơn bao giờ hết. Phải biết rằng, tất cả những người học trò do một tay Thẩm Sùng Chi đào tạo ra, thảy đều là những nhân vật tầm cỡ, là những nhà nghiên cứu cấp bậc quốc gia của đất nước này. Học trò mà đã xuất sắc, lợi hại đến nhường này rồi, vậy thì người làm thầy như Thẩm Sùng Chi chắc chắn sẽ còn khủng khiếp hơn gấp vạn lần.
Khoảnh khắc Chu Tự Ngôn vừa đặt chân đến công ty, nhân viên lễ tân liền nhanh chóng tiến lên cung kính lên tiếng nhắc nhở Hứa Hâm Nguyệt bấy giờ đang chăm chú nhìn vào chiếc máy tính bảng. Hứa Hâm Nguyệt vội vàng đứng bật dậy, sải bước đi thẳng ra phía ngoài cửa.
Vừa nhìn thấy bóng lưng vội vã của Chu Tự Ngôn, Hứa Hâm Nguyệt liền vội vàng rảo bước đuổi theo: "Chu tổng, đã lâu không gặp!"
Chu Tự Ngôn khựng bước chân, khẽ nghiêng đầu nhìn sang: "Hứa tiểu thư, cô tìm tôi có việc gì sao?"
Hứa Hâm Nguyệt nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ: "Chu tổng, hôm nay tôi thay mặt cho Hứa thị đến đây là để cùng anh bàn bạc đôi chút về chuyện hợp tác làm ăn giữa hai bên."
Cô ta vừa nói vừa giơ chiếc máy tính bảng lên, ngón tay nhanh nhẹn thao tác trên màn hình, thế nhưng còn chưa kịp làm cái gì thì đã nghe thấy Chu Tự Ngôn nhàn nhạt buông lời: "Hiện tại tôi không có thời gian, tôi đang phải đi gặp một người vô cùng quan trọng, chuyện hợp tác để lần sau hãy nói nhé!"
Dứt lời, Chu Tự Ngôn liền dứt khoát sải bước lớn rời đi. Ngón tay đang thao tác trên màn hình của Hứa Hâm Nguyệt chốc lát khựng lại giữa không trung, cô ta không vui mà cau chặt hàng lông mày lại. Người vô cùng quan trọng sao? Rốt cuộc gã đó có lai lịch lớn đến nhường nào chứ?
Ở bên này, Hứa Đường theo chân Tần Lâm đi thẳng vào bên trong văn phòng làm việc của Tổng giám đốc. Tần Lâm chu đáo rót cho cô một ly nước ấm: "Hứa tiểu thư, cô chịu khó ngồi đây đợi Chu tổng một lát nhé, anh ấy lập tức sẽ tới ngay thôi."
"Vâng, làm phiền anh quá." Hứa Đường vươn tay đón lấy cốc nước, khẽ gật đầu mỉm cười chào Tần Lâm.
Tần Lâm vừa mới bước chân rời đi không lâu, Chu Tự Ngôn cũng đã nhanh chóng có mặt tại văn phòng. Hứa Đường vừa đứng dậy, Chu Tự Ngôn đã tiến lên dang rộng hai tay trao cho cô một cái ôm vô cùng ấm áp.
"Chào mừng em đã chính thức quay trở lại công ty."
Hứa Đường mỉm cười nói: "Cách biệt ròng rã suốt ba năm trời mới lại tái xuất giang hồ, hy vọng là vẫn chưa quá muộn màng."
Năm đó sau khi tốt nghiệp ra trường, cô lại nhất quyết sống chết đòi gả cho tình yêu, hiện tại nhìn lại tất cả những chuyện đó, đúng thật là nực cười giống như một trò hề vậy. Nhưng có những con đường nếu như không tự mình dấn thân bước đi thì sẽ không bao giờ cam tâm tình nguyện, để rồi khi bước đi xong mới phát hiện ra bản thân đã chuốc lấy thương tích đầy mình, thậm chí ngay cả cái cơ thể này cũng bị hành hạ đến mức tàn tạ, đổ đốn. Lời thầy giáo nói quả thật không sai một chút nào, cuộc đời này làm gì có cơ hội để cho con người ta thử sai, mỗi một sự lựa chọn đưa ra, thảy đều phải tự mình đứng ra gánh chịu hậu quả cho hành vi của chính mình.
Chu Tự Ngôn lại khẽ lắc đầu: "Không muộn, không muộn một chút nào cả. Đi thôi, để anh dẫn em qua xem vị trí bàn làm việc mới của em nhé!"
"Vâng." Hứa Đường gật đầu, rảo bước đi theo sau lưng Chu Tự Ngôn.
Trong lúc đi ngang qua phòng tiếp khách, Hứa Đường lại một lần nữa bắt gặp ánh mắt của Hứa Hâm Nguyệt bấy giờ cũng đang chuẩn bị ra về. Vào cái khoảnh khắc ánh mắt của hai người giao nhau giữa không trung, Hứa Hâm Nguyệt liền kiêu ngạo mà hất mặt dời mắt đi chỗ khác, giả vờ như thể hai người hoàn toàn là người lạ không hề quen biết nhau vậy.
Hứa Hâm Nguyệt tột cùng không thể nào ngờ nổi, người vô cùng quan trọng mà Chu Tự Ngôn vừa mới mở miệng nhắc đến kia, hóa ra lại chính là cái con mụ Hứa Đường này. Hơn thế nữa, chỉ vì một đứa đàn bà như Hứa Đường, anh ta vậy mà lại dám thẳng thừng từ chối và đẩy lui dự án hợp tác béo bở của Hứa thị sang một bên để tự mình đi hộ tống cô ta, đúng thật là cái loại đàn ông bị sắc đẹp làm cho mê muội đầu óc mà. Để cho một kẻ thiển cận, nông cạn như thế này đứng đầu dẫn dắt công ty, xem ra cái tập đoàn Duy Tấn này cũng chẳng thể làm nên trò trống gì lớn lao được đâu!
Vị trí công việc mà Hứa Đường tiếp quản vốn dĩ là của một nhân viên tên là Lâm Hoa. Ban đầu theo như ban lãnh đạo công ty thương lượng thì phải vài ngày nữa anh ta mới chính thức bàn giao công việc để rời đi. Thế nhưng bên phía công ty mới lại yêu cầu anh ta bắt buộc phải lập tức đến nhận việc ngay, chính vì vậy anh ta thà chấp nhận vứt bỏ đi một nửa số tiền lương tháng này của mình chứ quyết tâm phải dứt áo ra đi ngay lập tức.
Cái nhóm làm việc mà Lâm Hoa trực thuộc bỗng chốc bị thiếu hụt đi mất một nhân sự cốt cán, suốt hai ngày vừa qua tất cả các thành viên trong nhóm thảy đều bị công việc quay cho đến mức chóng mặt nhức đầu, ai nấy đều chỉ cầu nguyện sao cho công ty có thể nhanh chóng tuyển dụng được người mới vào làm, để cho bọn họ có thể thở phào một cái nhẹ nhõm.
Chu Tự Ngôn vỗ tay ra hiệu cho mọi người tạm thời dừng lại công việc đang làm trên tay, sau đó mỉm cười dõng dạc giới thiệu với cả phòng: "Mọi người chú ý một chút nhé, đây là nhân viên mới đến của công ty chúng ta, tên là Hứa Đường. Sau này cô ấy sẽ tiếp quản toàn bộ phần công việc do Lâm Hoa để lại, lát nữa mọi người cứ việc đem toàn bộ tài liệu công việc của Lâm Hoa bàn giao lại thẳng cho cô ấy là được."
Bình luận