Chương 148: Chị dâu cứu mạng với!!!

Lâm Kiến Sơ.

Cô không phải là người đầu tiên anh cứu ra từ biển lửa, nhưng lại là người duy nhất khiến anh ghi nhớ rõ ràng đến tận bây giờ.

Ngày hôm đó, khi anh lao vào quán bar mịt mù khói súng, chỉ một ánh nhìn đã thấy cô đang co rùm lại trong góc. Cô bị trật khớp mắt cá chân, không thể cử động, nhưng đôi mắt lại sáng rực và bướng bỉnh nhìn chằm chằm vào biển lửa. Ánh mắt đó, giống hệt người anh hai năm xưa.

Khoảnh khắc anh bế cô lao ra khỏi hỏa hoạn, trong phút chốc, anh ngỡ như mình đang ôm lấy người anh hai đầy máu của năm mười tám tuổi. Đó là một sự cứu rỗi đến muộn màng và vô vọng.

Vì vậy, khi Tô Vãn Ý gửi ảnh của cô đến, anh đã nhận ra cô ngay lập tức. Thế là, anh gạt đi cô sinh viên đại học vốn được chọn để đối phó với gia tộc, ma xui quỷ khiến thế nào lại chọn Lâm Kiến Sơ.

Nhưng anh không ngờ rằng, người phụ nữ khiến anh mềm lòng này, trong tim lại sớm đã lấp đầy hình bóng của một người đàn ông khác. Thậm chí, cô còn muốn ly hôn với anh, vẫn còn dây dưa không dứt với người cũ...

Kê Hàn Gián chậm rãi phả ra một vòng khói thuốc, đè nén những cảm xúc đang cuộn trào. Anh dụi tắt điếu thuốc, quay trở lại bàn làm việc, thần sắc đã khôi phục vẻ lạnh lùng thường lệ, tiếp tục xử lý đống tài liệu chất cao như núi.

Trời bên ngoài cửa sổ chẳng biết từ lúc nào đã hửng sáng. Đến lúc này anh mới chịu đặt bút xuống, mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương đang căng cứng. Không uống thêm ly cà phê đã được pha sẵn, anh bước vào phòng nghỉ riêng trong văn phòng, chợp mắt một lát rồi lái xe thẳng đến trạm cứu hỏa.

Vừa mới thay xong bộ đồ huấn luyện, Trình Dật đã sán lại gần.

"Đội trưởng Kê, cuối cùng anh cũng về rồi! Hôm qua chị dâu đến đợi anh tan làm, em vốn định nói với chị ấy là anh đi làm nhiệm vụ, kết quả chuông báo động vang lên là em chạy mất tiêu, chị dâu chắc không trách em chứ?"

Kê Hàn Gián lạnh lùng nói: "Sau này đừng nhắc đến cô ấy trước mặt tôi."

Trình Dật ngây người: "Hả?" Cậu ta gãi đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu. Hôm qua đội trưởng Kê chẳng phải còn cầm phong bao lì xì lớn của mẹ vợ về khoe một trận với anh em sao? Sao ngủ dậy một giấc là lật mặt nhanh thế? Chẳng lẽ... là do gã tình địch mặt trắng kia?

Không đợi cậu ta nghĩ thông suốt, đã nghe thấy giọng nói cứng nhắc của Kê Hàn Gián vang lên.

"Toàn thể tập hợp, ra sân tập phía sau, diễn tập khẩn cấp!"

Trình Dật lập tức rên rỉ: "Không đời nào chứ đội trưởng?! Bên ngoài đang 40 độ C đấy! Chúng ta vừa chạy bộ buổi sáng xong, giờ diễn tập là chết người đấy! Có thể để muộn chút nữa mới diễn tập không ạ?"

Kê Hàn Gián lạnh lùng liếc cậu ta: "Người trong đám cháy có thể đợi cậu muộn chút nữa mới đến cứu không?"

Một câu nói đã chặn đứng mọi lời than vãn phía sau của Trình Dật. Cậu ta cảm thấy hôm nay đội trưởng Kê hỏa khí lớn đến mức có thể tự bốc cháy tại chỗ. Trình Dật không dám nói nhiều thêm, vừa cam chịu chạy ra sân tập, vừa lén lút rút điện thoại ra gửi một tin nhắn WeChat.

【Chị dâu cứu mạng với!!!】

Lúc này, Lâm Kiến Sơ đang họp ở công ty. Điện thoại trên bàn rung lên một cái. Cô cụp mắt lướt nhìn, thấy tin nhắn cầu cứu không đầu không đuôi của Trình Dật, đôi mày khẽ nhíu lại. Cô cầm điện thoại nhắn lại một câu: 【Có chuyện gì xảy ra vậy?】

Bên kia không có hồi âm. Cô có chút lo lắng nên đã kết thúc cuộc họp sớm, cầm điện thoại bước ra ngoài.

Cuối hành lang, một nhóm nhân viên nữ vừa từ phòng trà nước đi ra đang vây quanh đó, hưng phấn líu lo.

"Trời đất ơi, mau nhìn đôi chân và vòng eo của người đàn ông kia kìa... tui xỉu mất!" "Cái thân hình này có thật không vậy? Đúng là hormone di động mà!" "A a a cái kiểu 'đồng phục dụ hoặc' này ai mà chịu nổi chứ?" "Đây mới là đàn ông đích thực, vừa hoang dại vừa cứng cỏi, cảm giác an toàn tuyệt đối luôn!"

Lâm Kiến Sơ có chút tò mò bước tới.

"Lâm tổng!" "Chào Lâm tổng."

Thấy cô, đám đông thiếu nữ lập tức im bặt, gò má hơi ửng hồng nhường ra một lối đi. Lâm Kiến Sơ nhìn theo hướng mắt của họ, lúc này mới phát hiện, cửa sổ của tòa văn phòng này cư nhiên lại đối diện trực diện với tòa nhà huấn luyện cao tầng của trạm cứu hỏa bên cạnh.

Lúc này, dưới cái nóng 40 độ, một nhóm lính cứu hỏa đang tiến hành leo trèo trên cao. Mà ánh mắt của cô, ngay lập tức bị đóng đinh vào bóng hình cao lớn trên tầng thượng kia.

Anh đứng ngay mép tòa nhà cao hàng trăm mét, mặc một chiếc áo ba lỗ huấn luyện màu đen, phác họa rõ nét bờ vai rộng và vòng eo hẹp hình tam giác ngược. Một tay anh nắm chặt dây bảo hiểm, tư thế hiên ngang như cây tùng, khắp người đều căng tràn một sức mạnh đáng sợ.

Lâm Kiến Sơ nhìn đến ngẩn ngơ, sức công kích của cảnh tượng này thực sự quá mạnh mẽ.

"Ngoài trời nắng to thế kia, họ vất vả quá, không biết có bị say nắng không?" Chẳng biết là ai đã nhỏ giọng nói một câu.

Tim Lâm Kiến Sơ cũng thắt lại. Đúng lúc này, liền thấy Kê Hàn Gián trên sân thượng bỗng nhiên cử động.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập