Chương 89: Đặc quyền của ông chủ lớn

Hazzz! Đúng là có những chuyện dẫu muốn tránh cũng không thể tránh nổi. Rõ ràng cửa miệng luôn tự nhủ nhất định sẽ không dính dáng gì đến anh nữa, vậy mà chẳng biết từ lúc nào hai người lại cứ vướng bận lấy nhau.

Đường Tri Hạ dọn dẹp xong xuôi căn bếp liền sẵn tiện xách túi rác đi xuống lầu. Cảnh quan cây xanh và tiện ích trong khu chung cư của cô rất tốt, buổi tối có không ít phụ huynh đưa con cái xuống khuôn viên đi dạo. Sau khi vứt rác xong, Đường Tri Hạ liền đi tìm con trai và Tịch Cửu Thần.

Ánh đèn trong khu chung cư không quá chói lăng mà mang một vẻ đẹp mờ ảo, hòa quyện cùng hoa cỏ cây cối xung quanh tạo nên một không gian vô cùng có gu.

Đường Tri Hạ cẩn thận quan sát khu vực ghế nghỉ xung quanh. Đúng lúc này, cô nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên từ phía xà đơn thể thao. Cho dù ở khoảng cách khá xa, cô vẫn nhận ra đó là tiếng cười giòn tan của con trai mình.

Trái tim cô chợt khựng lại. Đã rất lâu rồi cô không được nghe thấy tiếng cười sảng khoái đến thế của con. Đường Tri Hạ lập tức rảo bước về phía đó. Dưới ánh đèn đường, Tịch Cửu Thần đang nâng con trai cô lên xà đơn, cậu nhóc hai tay bám chặt lấy thanh xà, Tịch Cửu Thần buông tay ra nhưng vẫn đứng sát bên cạnh bảo vệ.

Khi cậu nhóc sắp không bám nổi nữa rơi xuống, Tịch Cửu Thần liền đỡ lấy cậu bé vào lòng. Cậu nhóc lại bật ra tiếng khúc khích vui vẻ: "Chú Tịch ơi, con vẫn muốn chơi nữa!"

Đường Tri Hạ đứng ở khoảng cách không xa, không bước tới quấy rầy mà chỉ lặng lẽ đứng nhìn. Hình ảnh con trai ở bên Tịch Cửu Thần lại khiến cô có cảm giác như một bức tranh hai bố con thực sự.

Con trai cô và anh nhìn qua thực sự rất giống một cặp bố con.

Nhìn con trai cứ đu bám ở đó không chịu về, Tịch Cửu Thần cũng vô cùng kiên nhẫn chơi cùng cậu bé, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười trầm thấp của anh.

Tịch Cửu Thần đứng bên cạnh Đường Vũ Thần. Dưới hiệu ứng của ánh đèn, người đàn ông này cao ráo vạm vỡ, xắn tay áo sơ mi lên tiết lộ cẳng tay chắc khỏe dài rộng, còn chiếc quần tây lại càng làm nổi bật lên đường nét cơ bắp săn chắc đầy uy lực của phái mạnh, chất nam tính tỏa ra một cách vô hình.

Đường Tri Hạ không khỏi liếc nhìn thêm vài cái. Cô cảm thấy thời gian không còn sớm nữa, cũng không thể làm phiền thời gian của Tịch Cửu Thần, bèn cất tiếng nói với cậu con trai đang chơi đến mức mồ hôi đầm đìa: "Thần Thần, chúng ta về nhà thôi con!"

"Mẹ ơi, con vẫn muốn chơi nữa." Cậu nhóc đang chơi hăng say, loại vận động này trước giờ cậu rất ít khi được chơi.

"Chú Tịch bận lắm, chúng ta đừng chiếm dụng thời gian của chú nữa được không?" Đường Tri Hạ khuyên bảo con.

Nào ngờ người đàn ông nào đó lại bế xốc cậu nhóc lên: "Chú không bận, chúng ta đi chơi tiếp nào."

"Vâng ạ, thích quá!" Cậu nhóc vui vẻ ôm lấy cổ anh, ngoảnh đầu nói với Đường Tri Hạ: "Mẹ ơi, mẹ chơi cùng bọn con đi."

Đường Tri Hạ cạn lời, đành phải nói: "Vậy mẹ đi dạo một lúc, tẹo nữa quay lại tìm hai người."

Đường Tri Hạ đi dạo một vòng quanh khu nhà, cô cũng muốn đi bộ cho tiêu thức ăn.

Thời gian thấm thoắt đã gần chín giờ tối, Đường Tri Hạ quay lại khu thể thao thì thấy con trai lại đang chơi đánh đu, Tịch Cửu Thần đứng đằng sau đẩy đu cho cậu bé. Cô đành bước tới nói với con: "Thần Thần, về nhà tắm rửa thôi con, mai còn phải đi học nữa đấy!"

Cậu nhóc nghe ra được giọng điệu của mẹ có phần nghiêm khắc nên ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ, vậy chúng ta về nhà thôi!"

Đường Tri Hạ quay sang nhìn người đàn ông nào đó: "Hay là anh về trước đi ạ?"

"Chìa khóa xe vẫn còn ở nhà cô, tôi cũng muốn uống ngụm nước." Người đàn ông tỏ ý vẫn phải quay lại nhà cô một chuyến.

Đường Tri Hạ cảm thấy lúng túng, cứ tưởng bây giờ anh đã có thể rời đi rồi chứ!

Về đến nhà, thấy con trai đầm đìa mồ hôi, Đường Tri Hạ phải nhanh chóng tắm rửa cho cậu bé. Cô nói với người đàn ông đang ngồi uống nước trên sofa: "Tôi tắm cho Thần Thần, khi nào anh về thì khép cửa lại giúp tôi nhé."

"Ừm!" Người đàn công gật đầu.

Đường Tri Hạ dắt con vào phòng tắm. Tắm rửa xong xuôi, cô dẫn con ra ngoài thì thấy người đàn ông trên ghế sofa vẫn còn đó. Cô ngẩn người: "Sao anh vẫn chưa về?"

"Nghỉ ngơi thêm chút nữa." Tịch Cửu Thần ngồi thong dong trên ghế sofa của cô, chưa có ý định rời đi ngay.

"Thần Thần phải đi ngủ rồi, anh nghỉ một chút rồi về nhé!" Đường Tri Hạ nói với anh.

Đường Tri Hạ bắt buộc gọi con trai vào phòng, bảo cậu bé lên giường rồi đưa cho một cuốn sách truyện: "Con ngoan ngoãn ở đây đọc sách một lúc, không được ra ngoài tìm chú Tịch nữa đâu nhé, chú phải về nhà rồi con biết chưa?"

"Vâng, được rồi ạ!" Cậu nhóc rõ ràng có chút không vui nhưng lại sợ bị mắng.

Đường Tri Hạ xoa xoa cái đầu nhỏ của con, hôn nhẹ một cái lên trán cậu bé rồi mới đứng dậy đi ra ngoài.

Khi ra tới phòng khách, cô phát hiện người đàn ông trên ghế sofa đã không còn ở đó nữa. Trong lòng cô thở phào một cái, cuối cùng cũng chịu về rồi sao!

Nhớ tới quần áo bẩn của con vẫn còn ở trong phòng tắm, cô cần phải dọn dẹp ra, bèn vặn tay nắm cửa bước vào phòng tắm.

Thế nhưng, vừa bước chân vào, dưới ánh đèn, bóng dáng cao ráo của người đàn ông đang đứng trước bồn cầu, đang...

"Á..." Đường Tri Hạ giật mình đến mức đầu va rầm vào khung cửa, vội vàng đỏ giội cả mặt mũi, luống cuống đóng sầm cửa lại.

Trời đất ơi! Anh chưa về, mà cô lại va phải đúng cái cảnh tượng này!

Mặc dù người đàn ông quay lưng về phía cô, nhưng mà... Mặt Đường Tri Hạ đỏ bừng bừng, đầu óc trống rỗng mất vài giây.

Lúc này, người đàn ông trong nhà vệ sinh sải đôi chân dài bước ra. Nhìn người phụ nữ đang ôm lấy sau đầu trên sofa, đôi mắt phượng của anh hiện lên sự quan tâm, giọng trầm thấp hỏi: "Va đau lắm sao?"

"Anh... sao anh vẫn chưa về hả!" Đường Tri Hạ thực sự cạn lời rồi.

"Muốn đuổi tôi đi đến thế sao?" Người đàn ông nói xong liền tiến về phía sofa. Đường Tri Hạ thấy anh đi tới, lập tức ngửa đầu ngả người về phía sau: "Anh... anh đừng có làm loạn đấy."

Người đàn ông ngả người xuống, gương mặt tuấn tú phi thường dưới ánh đèn tỏa ra sức hút mê đắm lòng người.

Đường Tri Hạ cứ nghĩ anh định cúi xuống hôn mình, đôi mắt đẹp mở to đầy vẻ cảnh cáo. Thế nhưng, cánh tay dài của người đàn ông chỉ lướt qua bên cạnh cô lấy chiếc điện thoại ra, sau đó bản thân anh cũng đứng thẳng dậy.

"Nghĩ là tôi muốn hôn cô sao?" Người đàn ông nhếch môi mỉm cười.

Đường Tri Hạ nhìn anh cầm điện thoại, xấu hổ đến mức mặt lại nóng bừng lên: "Không tiễn, mời anh về cho!"

Tịch Cửu Thần đột nhiên cúi gập người xuống, ngón tay bóp nhẹ cằm cô, bờ môi mỏng in lên đôi môi đỏ mộng của cô một nụ hôn chớp nhoáng. Đường Tri Hạ còn chưa kịp phản ứng thì người đàn ông đã đứng dậy, rảo bước đi về phía cửa.

"Anh..."

"Coi như đây là hình phạt cho việc cô lén nhìn tôi vừa rồi đi!" Người đàn ông cũng chẳng thèm quay đầu lại, vừa đi vừa nói.

"Tôi nào có nhìn thấy cái gì đâu!" Đường Tri Hạ tức giận gắt lên.

Người đàn ông vừa tới cửa liền quay người lại nhìn cô với vẻ trêu ghẹo: "Sao thế? Không nhìn thấy nên thấy nuối tiếc à?"

Mặt Đường Tri Hạ đỏ gấc lên: "Mới không có nhé!"

"Gánh vác danh nghĩa làm vợ tôi đi, cô có thể danhdanh chính ngôn thuận mà nhìn." Người đàn ông gợi ý.

"Ai mà thèm nhìn chứ!" Đường Tri Hạ hét lớn một câu, mặt ngày càng đỏ hơn. Người đàn ông này tự tin quá rồi đấy?

Người đàn ông thong thả mỉm cười đầy ẩn ý, lúc này mới kéo cửa bước ra ngoài.

Để lại người phụ nữ trên ghế sofa, đầu óc đứng hình mất một lúc lâu. Đường Tri Hạ ôm lấy gò má đỏ bừng, trên môi vẫn còn vương lại hơi nóng từ nụ hôn vừa rồi của anh. Đáng ghét thật, chẳng phải đã nói là không làm loạn rồi sao?

Cô đúng là không nên tin lời anh, lời đàn ông mà tin được thì hột vịt lộn cũng biết bay!

Đường Tri Hạ liếc nhìn cửa phòng con trai, cũng may cậu nhóc không biết chuyện gì xảy ra bên ngoài.

Nghĩ tới việc cả một năm tới phải cùng người đàn ông này trải qua các buổi tối, đầu Đường Tri Hạ lại muốn nổ tung.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập