Chương 27: Trông con giúp cô

"Chú ơi, mau đưa cháu đi với, cháu hết chịu nổi rồi!" Cậu nhóc một tay ôm cái quần nhỏ, gương mặt bé xíu nghẹn đến đỏ bừng gào lên.

Tịch Cửu Thần trầm giọng: "Được, chú đưa cháu đi."

Tiếng thang máy "tinh" một cái mở ra, Tịch Cửu Thần cúi người nhấc bổng cậu nhóc lên rồi rảo bước nhanh về phía nhà vệ sinh.

Anh bế cậu nhóc vào tận bên trong, đứng một bên canh chừng nhìn cậu nhóc vội vã đi đái.

Xong xôi, cậu nhóc thoải mái thở phào một hơi, lúc này mới nhớ tới việc phải cảm ơn chú đẹp trai này.

"Cảm ơn chú ạ."

"Cháu tên là gì? Sao lại ở đây?" Tịch Cửu Thần không nén nổi tò mò lên tiếng hỏi.

"Cháu tên là Đường Vũ Trần, cháu đi theo mẹ đến đây làm việc ạ." Đường Vũ Trần lanh lảnh trả lời.

Chân mày Tịch Cửu Thần nhíu lại: "Mẹ cháu có phải là Đường Tri Hạ không?"

"Chú ơi, chú quen mẹ cháu ạ?"

Tịch Cửu Thần cũng chỉ là đoán mò. Đường Tri Hạ là mẹ đơn thân, con trai cô khả năng cao là mang họ mẹ.

Cậu nhóc chạy ra rửa tay, nhìn người đàn ông cao lớn trong gương, đột nhiên thốt ra một câu: "Chú ơi, chúng ta trông giống nhau cực kỳ luôn nha!"

Trong lòng Tịch Cửu Thần chấn động một hồi, không khỏi chăm chú đánh giá gương mặt của mình và cậu nhóc. Bất ngờ thay, chúng lại giống nhau đến kinh ngạc.

Lông mày, đôi mắt, chiếc mũi, dáng môi, đến cả độ cong của chiếc cằm cũng như từ một khuôn đúc ra.

"Chú ơi, chú độc thân ạ? Có bạn gái chưa ạ?" Cậu nhóc ngẩng cái đầu nhỏ lên, mặt đầy tò mò hỏi.

Tâm tư trong đôi mắt to tròn kia bị Tịch Cửu Thần đọc vị sạch bách. Dù biết tỏng ý đồ của nhóc con này, anh vẫn thật lòng thành thật báo cho cậu biết: "Ừm, độc thân, chưa có bạn gái."

"Thế chú có muốn cân nhắc mẹ cháu không? Mẹ cháu trẻ trung, xinh đẹp, vóc dáng chuẩn, lại dịu dàng chu đáo, nấu ăn siêu ngon nữa đấy." Cậu nhóc không kìm được mà ra sức "chào hàng", cũng muốn giải quyết nỗi lo của ông ngoại, tìm một người đàn ông chăm sóc cho mẹ.

Đáy mắt Tịch Cửu Thần xẹt qua vẻ sững sờ. Nhóc con này thật sự quá đỗi thú vị, anh nheo mắt nói: "Thế cháu về hỏi mẹ cháu xem có đồng ý lấy chú không. Chỉ cần cô ấy đồng ý cưới, chú sẵn sàng cưới ngay."

Cậu nhóc chớp chớp đôi mắt to tròn. Quả nhiên mẹ mình người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở mà!

Chú đẹp trai thế này mà bảo cưới là đồng ý cưới liền.

"Vâng ạ, cháu sẽ hỏi giúp chú. Chú tên là gì ạ?" Cậu nhóc nghiêm túc gật đầu, rửa tay xong liền đi ra hướng thang máy.

"Chú tên là Tịch Cửu Thần." Giọng nói nam trầm thấp từ tính cất lên trả lời.

"Vâng ạ! Cháu nhớ rồi." Cậu nhóc ghi nhớ trong lòng, tự dưng lại muốn ở lại chơi với chú đẹp trai bên cạnh thêm một lúc.

"Chú ơi, mẹ cháu đi họp rồi, cháu có thể sang phòng làm việc của chú chơi một lúc được không ạ?"

"Tất nhiên là được rồi." Tịch Cửu Thần gật đầu.

Vừa dẫn cậu nhóc bước ra ngoài, không ngờ đụng mặt ngay hai nhân viên đi tới. Nhìn thấy bên cạnh Tịch Cửu Thần có một bé trai đứng đó, hai người lập tức sững sờ kinh ngạc.

Tịch tổng vậy mà đã có con rồi sao?

"Tịch tổng, đây là con trai anh ạ? Đáng yêu quá đi mất!"

"Đúng vậy đó ạ! Trông giống Tịch tổng như đúc luôn!" Hai nữ nhân viên kinh ngạc phát hiện.

Tịch Cửu Thần nhíu chặt chân mày, nhìn cậu nhóc bên cạnh. Anh và nhóc con này thật sự giống nhau đến thế sao?

Tịch Cửu Thần nhìn nhóc con, tuy không phải do mình sinh ra nhưng trong lòng lại nảy sinh một cảm giác thân thiết kỳ lạ, thích cậu nhóc một cách không lý do.

Xem ra bà nội bảo anh chăm sóc đứa trẻ này là đúng, bởi vì anh và đứa trẻ này có một mối duyên nợ không thể diễn tả bằng lời.

Trong phòng họp.

Lý Tiểu Hân gương mặt hốt hoảng đẩy cửa bước vào: "Chị Tri Hạ ơi, Trần Trần mất tích rồi!"

"Cái gì?" Đường Tri Hạ lập tức đứng bật dậy, không nói không rằng chạy biến ra khỏi phòng họp.

Vừa ra ngoài đã thấy con trai không có trong phòng làm việc của mình, Lý Tiểu Hân cũng nói đã tìm khắp cả tầng này rồi nhưng không thấy cậu nhóc đâu.

Đúng lúc này, cô trợ lý ở tầng tám đi sang đưa tài liệu, nói với Đường Tri Hạ: "Nhà thiết kế Đường ơi, vừa rồi em thấy Tịch tổng dắt theo một đứa bé đấy!"

Đường Tri Hạ vội vàng đi thang máy lên tầng tám. Cô đứng trước phòng tổng giám đốc gõ cửa, chẳng thèm đợi bên trong trả lời đã đẩy xộc vào.

Nhìn thấy con trai đang ngồi trên sofa của Tịch Cửu Thần, cô mới thở phào một hơi dài, giận dỗi gọi: "Đường Vũ Trần, con muốn dọa mẹ sợ chết đúng không? Chạy lung tung cái gì hả?"

Đường Vũ Trần cũng không ngờ mình lại làm mẹ sợ đến mức mặt mày trắng bệch. Cậu nhóc vội vã chạy lại ôm lấy chân cô: "Mẹ ơi, con xin lỗi, con sai rồi."

Đường Tri Hạ cũng nhận ra giọng điệu của mình quá nặng nề, cô ôm lấy con thở dài một tiếng: "Đừng chạy lung tung nữa đấy."

"Cô cứ yên tâm làm việc đi, giao nó cho tôi, tôi trông con giúp cô." Phía sau, một giọng nam trầm thấp vang lên.

Đường Tri Hạ ngẩn ngơ. Không, người đàn ông này đến là để trả ơn, cô không muốn nhận bất kỳ sự giúp đỡ nào ngoài công việc từ anh, càng huống chi là việc trông con giúp cô, lại càng không dám phiền đến anh.

"Không cần đâu, cảm ơn anh." Đường Tri Hạ không bằng lòng nói.

"Mẹ ơi, con thích ở cùng chú đẹp trai lắm. Mẹ cho con ở đây đợi mẹ tan làm có được không ạ?" Cậu nhóc vui vẻ hỏi, mặt tràn đầy mong đợi.

Đường Tri Hạ thật sự cạn lời với con trai. Quấn ai không quấn, sao lại cứ phải bám lấy Tịch Cửu Thần cơ chứ?

"Không được, về phòng làm việc của mẹ. Mẹ còn phải họp nữa, trưa mẹ đưa con đi ăn đồ ngon."

"Không chịu đâu! Con chỉ muốn ở đây chơi với chú đẹp trai thôi." Cậu nhóc hiếm khi dở trò nhăn nhó, bướng bỉnh.

Đường Tri Hạ nghĩ tới cuộc họp vẫn đang diễn ra, lại liên quan đến buổi ra mắt sản phẩm mới, cô nghiến răng nghiến lợi, ngẩng đầu nhìn người đàn ông có khítrường mạnh mẽ trước mặt: "Thế phiền anh trông giúp tôi một chút."

"Ừm!" Tịch Cửu Thần gật đầu.

"Trần Trần, không được gây rắc rối biết chưa? Mẹ đi họp trước đây."

"Con nhất định sẽ ngoan mà." Cậu nhóc hứa hứa.

Đường Tri Hạ quay người rời đi họp tiếp. Cậu nhóc vui vẻ ngồi trở lại sofa, lấy từ trong balo ra một khối rubik rồi ngồi xoay xoay.

Tịch Cửu Thần ngồi đối diện, nhìn cậu nhóc xoay khối rubik một cách thuần thục, chưa đầy hai phút đã giải xong cả sáu mặt, có thể thấy trí tuệ cực kỳ cao.

"Ai dạy cháu thế?"

"Cháu tự học đấy ạ. Chú đẹp trai ơi, chú giải xong trong bao lâu?" Cậu nhóc cười hỏi.

Tịch Cửu Thần nhận lấy, sau khi xáo trộn lung tung lên, anh chưa đầy mười giây đã xoay xong toàn bộ rồi thảy lại cho cậu nhóc. Cậu nhóc há hốc miệng, nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy sùng bái: "Chú giỏi quá đi mất!"

Rõ ràng chỉ là lời khen ngợi của một đứa trẻ, nhưng lại khiến toàn thân Tịch Cửu Thần thấy sảng khoái và vui vẻ. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười: "Cháu cũng rất giỏi."

Nếu có người thứ ba ở đây, nhất định sẽ kinh ngạc cảm thán, nụ cười của hai người — một lớn một nhỏ này — quả thực là từ một khuôn đúc ra.

Đường Tri Hạ trở lại phòng họp, cũng may Lý Mai không trách mắng gì. Tan họp thì đã đến giờ ăn trưa.

Đường Tri Hạ đang suy nghĩ xem trưa nay nên dẫn con trai đi đâu ăn thì đột nhiên điện thoại bàn reo lên. Cô giơ tay nghe máy: "Alo."

"Tôi đưa Trần Trần đi ăn trưa rồi, cô sang đây đi! Nhà hàng đồ Tây đối diện nhé." Giọng nam trầm thấp bên kia truyền tới với ngữ khí không thể chối từ.

Đầu óc Đường Tri Hạ nổ tung một tiếng "ầm". Tịch Cửu Thần vậy mà lại tự ý dẫn con trai cô đi ăn trưa sao? Đã thông qua sự đồng ý của cô chưa hả?

Đáng ghét thật, người đàn ông này đến một tiếng chào hỏi cũng không thèm nói đã đem con cô đi mất, quá xem thường cô rồi!

Đường Tri Hạ lập tức cầm điện thoại và túi xách vội vàng ra ngoài.

Đối diện công ty là một nhà hàng đồ Tây khá cao cấp. Đường Tri Hạ bước vào sảnh, liền nhìn thấy ở vị trí cạnh cửa sổ, con trai cô và Tịch Cửu Thần đang ngồi ở đó.

Đường Tri Hạ hít một hơi thật sâu rồi bước tới, ngồi xuống bên cạnh con trai: "Bữa này tôi khao, coi như là cảm ơn Tịch tổng đã trông con giúp tôi."

Nói như vậy, trong lòng Đường Tri Hạ mới dễ chịu hơn đôi chút.

Bình luận

Bạn thấy sao?
1 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập