Chương 26: Cậu bé này từ đâu ra?

Tống San nhận lấy điện thoại, khi cô ta nhìn vào khuôn mặt của cậu bé trong hình, đồng tử cô ta giãn ra như vừa trải qua một trận động đất, sự chấn động khiến đầu óc cô ta trong phút chớp trở nên trống rỗng.

Tại sao có thể như vậy? Tại sao con trai của Đường Tri Hạ lại giống Tịch Cửu Thần đến thế này? Cô ta tiếp tục lướt xuống, càng xem tim càng đập nhanh đến kinh hoàng, thậm chí sự hoài nghi trong lòng đã trở nên chắc chắn.

Con trai của Đường Tri Hạ không phải là giống nghiệt chủng của người đàn ông nào cả, mà chính là giọt máu của Tịch Cửu Thần để lại sau đêm hôm đó năm năm trước, Đường Tri Hạ đã âm thầm sinh nó ra ở nước ngoài.

"Đứa bé này mấy tuổi rồi?!"

"Con đĩ Đường Tri Hạ bảo ba tuổi, nhưng tớ thấy chẳng giống tí nào, làm gì có đứa trẻ ba tuổi nào mà cao thế này." Đường Thanh Thanh hừ một tiếng, cho rằng Đường Tri Hạ toàn nói dối.

Tống San nhìn đứa trẻ trên màn hình, cô ta chỉ cảm thấy trái tim mình bị một bàn tay to lớn bóp chặt đến mức không thở nổi.

Đường Tri Hạ không biết người đàn ông năm năm trước là Tịch Cửu Thần, vậy nên cô cũng không hề biết con trai mình chính là giọt máu của Tịch Cửu Thần.

Hiện tại, mối quan hệ giữa cô và Tịch Cửu Thần không đơn thuần chỉ là chuyện mẹ cô hy sinh bản thân cứu Tịch Cửu Thần lúc anh còn nhỏ nữa. Bây giờ, điều quan trọng nhất chính là con trai cô chính là huyết mạch của Tịch gia.

Đầu óc Tống San đang trên bờ vực sụp đổ. Tại sao Đường Tri Hạ lại may mắn đến thế? Năm năm trước chỉ duy nhất một đêm mà cô đã có con của Tịch Cửu Thần rồi?

Xem ra, cô ta cũng phải nhanh chóng ở bên Tịch Cửu Thần mới được. Chỉ cần cô ta cũng sinh được con cho Tịch Cửu Thần, cô ta mới có đủ sức mạnh để đối đầu với Đường Tri Hạ.

Đến lúc đó, con trai của Đường Tri Hạ chỉ là một ngọn cỏ, còn con trai của cô ta mới chính là người thừa kế tương lai của đế chế Tịch gia.

Có được giả thiết này, Tống San mới như sống lại.

"San San, cậu ngẩn ngơ cái gì thế? Dạo này cậu làm sao vậy?" Đường Thanh Thanh phát hiện vẻ mặt Tống San ở đối diện vô cùng thâm trầm.

"Không có gì, chỉ là dạo này tớ bận quá, bận đến mức hoa mắt chóng mặt luôn." Tống San nói dối, giả vờ ra vẻ mệt mỏi.

Đường Thanh Thanh không hề nghi ngờ, nếu cô ta biết Tống San hiện tại đang sống cuộc sống của người giàu sang, ăn mặc dùng toàn đồ tốt nhất, e là cô ta sẽ ghen tị đến phát điên mất.

Bởi vì trong mắt Đường Thanh Thanh, Tống San từ trước đến nay luôn bám lấy cô ta.

Thế nên, đây mới là sự oán hận lớn nhất của Tống San. Trước đây cô ta sống như một con chó, chẳng ai xem ra gì. Cô ta thề, có một ngày cô ta nhất định phải trở thành Tịch thiếu phu nhân thì mới có thể ngẩng cao đầu, hãnh tiến xuất hiện trước mặt tất cả mọi người.

Đường Tri Hạ tan làm liền đi đón con trai. Tối đến về căn nhà nhỏ, cô nấu hai đĩa thức ăn gia đình, làm thêm món đùi gà om mà con trai thích nhất, cậu nhóc có thể ăn hết một bát cơm lớn.

"Mẹ ơi, ông ngoại bảo mẹ tuổi tác không còn nhỏ nữa, hy vọng mẹ có thể tìm một người đồng hành." Cậu nhóc đột nhiên thốt ra một câu.

Đường Tri Hạ không khỏi bật cười phụt một tiếng: "Mẹ có con rồi là có người đồng hành rồi mà!"

"Mẹ ơi, ông ngoại còn hỏi con là bố con là ai, mẹ có thể tìm bố về không?" Cậu nhóc lại hỏi tiếp.

Đường Tri Hạ không cười nữa mà nghiêm túc nhìn con trai: "Trần Trần, chúng ta không tìm bố nữa có được không? Một mình mẹ cũng có thể nuôi con khôn lớn mà."

"Nhưng ông ngoại nói, bố con không chịu trách nhiệm là không đúng, bố nhất định phải có trách nhiệm với mẹ và con." Cậu nhóc vẻ mặt như một người lớn thu nhỏ nói.

Đường Tri Hạ âm thầm cạn lời, bố cô tự nhiên lại đi nói những chuyện này với con trẻ làm gì không biết?

"Ông ngoại nói ông rồi cũng sẽ già đi, sẽ có một ngày không thể chăm sóc chúng ta được nữa."

Lần này Đường Tri Hạ rơm rớm nước mắt. Thì ra bố cô lo lắng một ngày nào đó ông già đi, không thể chăm sóc cho hai mẹ con cô nữa. Cô nén nước mắt nói: "Trần Trần ngoan, mẹ nhất định sẽ trở nên mạnh mẽ, mẹ sẽ chăm sóc con và ông ngoại."

"Vâng, Trần Trần cũng sẽ mau chóng lớn nhanh, cao thật cao để chăm sóc mẹ và ông ngoại ạ." Cậu nhóc nói xong lại xúc một miếng cơm thật to ăn ngon lành.

Trong lòng Đường Tri Hạ mềm xèo. Con trai là tất cả của cô, cô nhất định phải dựng xây cho con một mái nhà có thể che giông che bão.

Hôm sau là thứ Bảy.

Buổi sáng sớm, Đường Tri Hạ cứ tưởng là không phải đi làm, nào ngờ vừa sáng ra đã nhận được điện thoại của Lý Mai.

"Tri Hạ, sao chưa thấy em đến tăng ca?"

"Phải tăng ca ạ?" Đường Tri Hạ ngồi dậy vuốt trán hỏi. Ở trong nước lại phải tăng ca sao?

"Bởi vì sắp ra mắt mẫu mới rồi, mấy tuần này đều phải tăng ca đấy, em mau qua đây đi!"

"Cái đó... em có thể dẫn con trai em cùng đến công ty được không ạ?" Đường Tri Hạ vội hỏi.

"Được rồi!" Lý Mai đồng ý, tỏ ra thấu hiểu cho bà mẹ đơn thân như cô.

Đường Tri Hạ lập tức gọi con trai dậy, nói với cậu nhóc: "Trần Trần, đi thôi, đi cùng mẹ đến công ty tăng ca nào."

Cậu nhóc trông như chưa tỉnh ngủ nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Dắt con trai xuống nhà bắt xe đến công ty, trên đường mua chiếc bánh mì làm đồ ăn sáng, đến công ty đã là chín giờ năm mươi phút.

Lý Tiểu Hân bưng cà phê đi vào, vừa nhìn thấy bé đáng yêu trên sofa liền ngẩn ngơ ngơ ngác.

"Oa! Trời đất ơi! Đáng yêu quá đi mất!"

Cậu nhóc mặc một chiếc áo phông màu đen phối với quần jean, mái tóc đen mượt rủ xuống trước vầng trán tròn trịa sáng sủa. Dưới hàng lông mi dày và cong vút là đôi mắt to tròn long lanh như viên ngọc bích, ngũ quan tinh tế xinh đẹp, trông chẳng khác nào một búp bê bằng sứ.

"Bé đáng yêu ơi, lông mi của em là cong sẵn từ trong bụng mẹ rồi sao? Sao mà dài mà cong thế không biết." Lý Tiểu Hân vẻ mặt ngưỡng mộ nói.

Đường Tri Hạ nghe xong bật cười, chỉ có thể nói rằng, tên trai bao đêm hôm đó trông cũng không đến nỗi nào.

Lý Tiểu Hân tranh thủ lúc Đường Tri Hạ đang cúi đầu xem tài liệu, cô nàng lập tức không kiềm chế được mà giơ tay ra.

Cậu nhóc phồng má giận dỗi nhìn cô nàng: "Chị ơi, chị đừng nhéo má em nữa có được không, đau mặt em quá."

"Xin lỗi xin lỗi nhé, má em múp rụp như thạch Q-pop ấy, chị không nhịn được, không nhéo nữa nhé." Lý Tiểu Hân vội vàng xin lỗi.

Đúng lúc này Đường Tri Hạ nghe điện thoại của Lý Mai gọi tới: "Sang phòng chị một chuyến."

"Tiểu Hân, chị phải qua phòng Giám đốc Lý một chuyến, em trông Trần Trần giúp chị nhé."

"Vâng ạ! Không vấn đề gì!" Lý Tiểu Hân làm một động tác OK.

Tại bãi đỗ xe ngầm của Bảo Thụy Các, một chiếc xe Bentley sang trọng nhưng khiêm tốn vừa mới dừng lại. Tịch Cửu Thần bước xuống từ ghế lái.

Anh vừa nhận được điện thoại của Lý Dương báo có một bản tài liệu quan trọng cần ký, lúc này anh mới biết toàn bộ nhân viên Bảo Thụy Các hôm nay đều phải tăng ca.

Lý Dương nói sẽ mang sang cho anh ký, nhưng anh tiện đường ở gần đây nên tự mình ghé qua một chuyến.

Anh bấm thang máy lên tầng văn phòng.

Lý Tiểu Hân chơi với cậu nhóc một lúc thì mới nhớ ra có bản tài liệu chưa mang đi ký, liền nói với cậu nhóc: "Trần Trần, hứa với chị là không được chạy lung tung nhé, chị đi gửi bản tài liệu rồi quay lại chơi với em ngay."

"Vâng ạ!" Cậu nhóc ngoan ngoãn gật đầu.

Lý Tiểu Hân vừa đi khỏi chưa được bao lâu thì Đường Vũ Trần đã cảm thấy buồn đi vệ sinh. Cậu nhóc đẩy cửa phòng làm việc bước ra ngoài, chạy tới nhà vệ sinh cùng tầng thì phát hiện trước cửa treo một chiếc biển: "Đang sửa chữa."

Cậu nhóc lập tức chạy tới bên cạnh thang máy, giơ tay bấm nút đi lên.

Rất nhanh, tiếng thang máy "tinh" một cái mở ra.

Cậu nhóc ngẩng tắp đầu lên, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn trong thang máy. Cậu nhóc ngửa cái đầu nhỏ lên hỏi luôn: "Chú ơi, ở đâu có nhà vệ sinh ạ, cháu muốn đi đái."

Tịch Cửu Thần bất ngờ bị cậu nhóc hỏi, ánh mắt anh hiện lên vẻ ngỡ ngàng. Ánh nhìn trầm lắng sâu thẳm khóa chặt lấy cậu nhóc chỉ cao đến đùi mình, rồi lại một lần nữa ngẩn ngơ vài giây trước gương mặt nhỏ nhắn đang ngẩng cao này.

Cậu bé này từ đâu chui ra vậy?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập