Chương 35: Câu hỏi phỏng vấn kỳ lạ
"Ai là Lăng Vũ?" Người phụ nữ mặc bộ đồ công sở lại tiếp tục hỏi.
"Là tôi!" Lăng Vũ vội giơ tay.
"Vậy anh vào trước làm phỏng vấn vòng cuối!" Người phụ nữ nói xong một câu liền đi trở vào.
Lăng Vũ vội vàng đi theo.
Nhóm Trương Võ lập tức ngơ ngác nhìn nhau. Tại sao có nhiều người chờ đợi như vậy mà người phụ trách lại chọn Lăng Vũ làm người phỏng vấn vòng cuối đầu tiên chứ?
Chính Lăng Vũ cũng không biết, trong lòng có chút ngơ ngác. Đến khi anh đi qua một dãy hành lang dài, bước vào một văn phòng rộng rãi sáng sủa, nhìn thấy mỹ thiếu nữ ngồi trước bàn làm việc thì đột nhiên kinh ngạc thốt lên: "Tam tiểu thư, hóa ra là cô sao?"
Tần Nhược Hàm hôm nay buộc tóc đuôi ngựa đôi, mặc bộ đồ JK, nhìn qua thực sự giống như một học sinh cấp ba vậy!
"Anh đến rồi à? Ngồi đi!" Tần Nhược Hàm chào hỏi một câu, nhưng nét mặt lại có chút không mấy thiện cảm, giống như một tên ác quỷ nhỏ đang ẩn nấp vậy.
Tối qua chuyện người đàn ông này đi ăn cơm hẹn hò với Lâm tiểu thư cô cũng đã biết rồi. Gan to bằng trời! Rõ ràng ở nhà có một cô vợ đẹp như tiên nữ mà còn dám công khai ra ngoài dán ghép với gái sao? Tìm chết! Lần trước là hiểu nhầm, nhưng lần này Lâm Thanh Tuyền làm sao có thể là người nhà của anh ta được chứ? Lần này, cô nhất định phải ra tay dọn dẹp người đàn ông này thay chị gái!
Lăng Vũ cảm thấy cô nhóc này hình như có chút đáng sợ, nhưng vẫn thản nhiên ngồi xuống, chủ động hỏi: "Tam tiểu thư, là cô muốn tuyển người sao?"
Anh vẫn luôn nghi ngờ Tần Nhược Hàm chính là sếp của Tần Minh Nguyệt, nếu không sao lại quen biết mình chứ?
"Đương nhiên rồi!" Tần Nhược Hàm hơi kiêu ngạo ngẩng đầu lên. Trên thực tế là Tần Minh Nguyệt mang một số dự án đã ổn định giao cho cô quản lý, trong đó bao gồm cả dự án công trình sắp hoàn thiện ở Vân Kiến. Cô trước đây làm thực tập sinh quản lý đã lâu rồi, bây giờ mới có cơ hội tự mình nắm quyền quản lý dự án, đương nhiên cảm thấy mới mẻ và hưng phấn. Càng không ngờ tới vừa mới bắt đầu tuyển người đã tuyển ngay anh rể của mình đến! Thật là vui nha.
"Lăng Vũ, chống cự thì nghiêm trị, thành thật thì khoan hồng! Anh rốt cuộc đã từng có tiền sử ngoại tình hay chưa?"
"Hả...?" Lăng Vũ nhìn cô Tam tiểu thư đang khoanh tay chất vấn mình mà khóe miệng giật giật. Cô nhóc này sao lại giống như đang tra khảo phạm nhân thế này??
Một hồi lâu anh mới kỳ lạ hỏi: "Đây là câu hỏi phỏng vấn sao?"
"Đúng vậy!" Tần Nhược Hàm ở độ tuổi này định sẵn không phải là một người phỏng vấn đạt chuẩn, lại còn uy hiếp dụ dỗ: "Nói thật mới có thể vượt qua phỏng vấn, nói dối liền trảm anh ngay lập tức!" Cô còn kèm theo một động tác chặt chém.
"Không có!" Lăng Vũ lập tức trả lời một cách chém đinh chặt sắt.
Tần Nhược Hàm ngẩn ra một chút, nhìn kỹ nét mặt của người đàn ông này. Với sự thông minh tài trí của cô, cộng thêm kiến thức phát hiện nói dối đã học được, người đàn ông này mặt không đỏ tim không đập nhanh, càng không có động tác che giấu theo bản năng, ánh mắt phẳng lặng không chút sóng gợn, hoàn toàn không giống như đang nói dối nha!
Lẽ nào anh và Lâm Thanh Tuyền vẫn chưa đến bước lên giường sao? Suy cho cùng Lâm Thanh Tuyền dù sao cũng là tiểu thư nhà giàu, làm sao lại dễ dàng giao bản thân ra như vậy được?
"Vậy anh có lén lút sau lưng vợ, đi ăn tối dưới ánh nến với người phụ nữ khác không?" Tần Nhược Hàm lại hai tay chống lên bàn, cả người đứng phắt dậy, dáng vẻ như muốn đánh chết anh bất cứ lúc nào.
Lăng Vũ lông mày nhíu chặt, những câu hỏi của Tam tiểu thư nhà họ Tần này sao lại kỳ lạ đến thế? Đương nhiên, con người lại càng kỳ lạ hơn!
"Mau nói đi, nếu không sẽ trảm anh đấy!"
"Không có!"
"Cái gì? Không có?!" Tần Nhược Hàm hoàn toàn kinh ngạc, tên này nói dối sao lại tự nhiên đến thế chứ? Chẳng lẽ vừa rồi cũng là nói dối sao? Giỏi thật đấy! Hừ, vậy thì cứ để bản tiểu thư vạch trần anh!
"Vậy cái này là cái gì!" Tần Nhược Hàm mở Bảng tin mạng xã hội của mình ra, đưa bức ảnh Lâm Thanh Tuyền đăng cho Lăng Vũ xem.
Nét mặt Lăng Vũ quả nhiên có sự thay đổi.
"Hè hè, lần này hết lời để nói rồi chứ gì?" Tần Nhược Hàm nét mặt đầy đắc ý, đang chuẩn bị đưa tuyển thủ nói dối này ra quy án thì Lăng Vũ lại với vẻ mặt hoàn toàn thản nhiên nói: "Đây không phải là ăn tối dưới ánh nến, đây là do tôi cảm ơn cô ấy nên mới mời ăn cơm!"
"Hả? Bữa cơm cảm ơn sao?" Tần Nhược Hàm cũng không ngờ tới điểm này, lập tức kích động nói: "Hôm đó giúp anh giải vây rõ ràng là bản tiểu thư, anh có mời cũng phải mời bản tiểu thư chứ! Sao lại đi mời cô ấy? Có phải anh thích cô ấy không? Tôi có điểm nào kém hơn Lâm Thanh Tuyền cơ chứ?"
Nói xong, cô còn ưỡn ngực lên một chút.
Lăng Vũ thật sự chảy cả mồ hôi hột, cô Tam tiểu thư này thật là quá năng động mà! Tính cách hoàn toàn khác biệt với người phụ nữ băng giá kia, ừm, hai người chắc chắn không có quan hệ huyết thống rồi!
"Tam tiểu thư, cô hiểu nhầm rồi, tôi đền đáp cô ấy không phải vì chuyện đó, mà là do cô ấy đã giúp mẹ tôi lấy lại phòng bệnh." Lăng Vũ lúc này mới đem toàn bộ sự thật kể lại cho cô nghe từng tí một. Đồng thời rất kinh ngạc, phỏng vấn làm bán thời gian sao lại hỏi những câu hỏi kỳ lạ thế này?
"Ồ, hóa ra là như vậy!" Tần Nhược Hàm chống tay lên cằm.
Nghĩ đến việc chị gái có lẽ vì chuyện này mà hôm nay cả ngày không vui, giống như một pho tượng băng vậy, nếu đem sự thật nói cho chị biết thì không biết nét mặt chị sẽ có sự thay đổi như thế nào nhỉ?
"Mọi chuyện là như vậy đấy, Tam tiểu thư, nếu cô không chê thì tôi cũng có thể mời cô ăn một bữa cơm xem như lời cảm ơn."
"Thật sao?"
"Ừm, nhưng kinh phí có hạn, chỉ có thể là bữa ăn bình thường thôi." Lăng Vũ thản nhiên cho biết, hiện tại anh đang túi tiền trống rỗng mà.
"Được, vậy thì vì bữa ăn này, tôi nhận anh rồi đấy! Ngày mai bắt đầu đi làm! Giúp tôi chạy vặt!" Tần Nhược Hàm vỗ vỗ đôi bàn tay nhỏ nhắn nói.
"Hả?" Lại thuận lợi đến thế sao?
Lăng Vũ ngẩn ra một chút rồi mới nói: "Cảm ơn Tam tiểu thư."
Thấy anh bước ra khỏi phòng phỏng vấn, Trần Ái Lan vội vàng đi tới: "Tiểu Vũ, phỏng vấn thế nào rồi?"
Bởi vì Lăng Vũ là người mở màn làm phỏng vấn vòng cuối cho vị trí này, nên không ít người ứng tuyển đều căng thẳng nhìn anh.
"Haha, chắc chắn là thất bại rồi chứ gì! Trình độ cấp ba mà ứng tuyển được vào Tập đoàn Thiên Cương sao? Chưa nghe nói bao giờ!" Trương Võ đi đầu mỉa mai.
"Đúng thế, Tập đoàn Thiên Cương toàn là nhân tài có trình độ học vấn cao thôi!"
"Vị trí này cần kiến thức chuyên môn, không thể nào tuyển anh ta được đâu." Mấy thanh niên kia lại ở bên cạnh thầm thì bàn tán.
Lăng Vũ lại trực tiếp trả lời: "Mẹ, con được nhận rồi, ngày mai bắt đầu đi làm, cho nên mẹ thật sự không cần phải ra ngoài làm việc đâu!"
"Cái gì?!" Mấy thanh niên trợn tròn mắt, có một người chiếc kính còn suýt rơi xuống đất. Anh ta lại được nhận rồi sao?
Một người phụ nữ trẻ tuổi còn vội vàng tiến lại gần, thầm thì nói: "Trai đẹp ơi, người ta phỏng vấn những câu hỏi gì thế?" Có thể thấy được cô ấy rất hy vọng gia nhập Tập đoàn Thiên Cương để mở ra một định hướng nghề nghiệp đầy hy vọng.
"Câu hỏi có chút kỳ lạ, cô chắc chắn muốn nghe chứ?" Lăng Vũ không phải là người keo kiệt, nét mặt đầy thản nhiên.
"Ừm ừm, cảm ơn trai đẹp nhé!" Cô gái trẻ chắp hai tay lại, nét mặt đầy mong đợi. Nhóm người Trương Võ bên cạnh cũng dựng đứng lỗ tai lên nghe ngóng.
"Anh đã từng có tiền sử ngoại tình chưa?"
"Hả?!" Câu hỏi đầu tiên đã khiến cô gái trẻ không kịp trở tay.
Lăng Vũ đã sớm liệu trước cô ấy sẽ có phản ứng này, bởi vì lúc đó anh cũng như vậy, nên không có gì làm lạ tiếp tục nói: "Anh có cùng người khác giới ăn tối dưới ánh nến không?"
"Cái gì cơ?" Trương Võ trực tiếp kêu lên thành tiếng. Đây là loại câu hỏi phỏng vấn gì thế này? Có nửa xu quan hệ nào đến vị trí công việc không hả?
Lăng Vũ cũng không quan tâm nét mặt họ thế nào, tiếp tục nói câu thứ ba: "Người phỏng vấn còn hỏi, cô ấy rốt cuộc có điểm nào không bằng Lâm Thanh Tuyền tiểu thư nữa đấy!"
Trương Võ: "Phụt!"
Cô gái trẻ: "..."
Xung quanh những người ứng tuyển khác dựng đứng lỗ tai lên nghe ngóng cũng nét mặt đầy ngơ ngác, rốt cuộc đây là phỏng vấn loại gì vậy chứ?
Thế nhưng Lăng Vũ lại nét mặt đầy thản nhiên, không hề giống như đang nói dối! Đương nhiên Lăng Vũ cũng không quan tâm họ có tin hay không, nói một câu "Chúc cô may mắn" rồi cùng mẹ rời đi.
Bình luận