Chương 3: Lần xem mắt thứ mười tám thất bại!

Trong chuyện tình cảm, bên chủ động thường có vị thế thấp hơn. Thấy gia đình ba người nhà Lăng Vũ tìm tới tận nhà, nét mặt Trương Mỹ Lan lộ ra còn tự cao gấp mười lần so với ở quán cà phê! Biết ngay cái gã tơ lơ mơ này sau khi nhìn thấy nhan sắc của cô ta chắc chắn sẽ tơ tưởng không quên mà. Đấy xem, quả nhiên tìm tới nhà cô ta mặt dày bám riết rồi! Ngụy Thục Phân là mẹ của Trương Mỹ Lan, biết rõ mục đích đến của ba người nhà họ Lăng liền tỏ vẻ cao cao tại thượng, giơ một bàn tay lên. “Con trai bà muốn cưới con gái tôi thì sính lễ 500 nghìn, một xu cũng không được thiếu!” Nghe thấy điều kiện này, trong lòng Lăng Vũ đã hoàn toàn từ bỏ! 500 nghìn? Nhà bà bán con gái đấy à? Trần Ái Lan lại cắn răng, nhận lời thay con trai: “Chuyện…… Chuyện này có thể!” Chỉ cần cô gái người ta chịu gả cho con trai bà, bà dù có bán nhà đi cũng phải gom đủ số sính lễ này! “Còn có xe cưới, nhà cưới, bên nhà trai đều phải có! Mà đừng có nghĩ sau khi kết hôn để con gái tôi cùng gánh nợ trả góp với nó!” Bố của Trương Mỹ Lan cũng tiếp lời. Nét mặt Lăng Vũ ngày càng bất nhẫn! Kết hôn chẳng lẽ không phải là chuyện hai bên cùng tự nguyện sao? Anh không dám xa xỉ đòi hỏi nam nữ bình đẳng, nhưng cũng không thể làm như thể nhà anh tới hàng phục, cắt đất bồi thường cho đối phương thế này chứ! Trần Ái Lan cũng gặp khó rồi! 500 nghìn sính lễ bà phải bán nhà để gom, nhưng xe cưới nhà cưới này lại đi đâu mà tìm đây? “Được, không vấn đề gì!” Lúc này, Lăng Nhược Tuyết lại thay em trai nhận lời. Thấy Lăng Vũ có cảm xúc, cô còn lén đè anh lại, không cho anh lên tiếng. Cô cũng hy vọng em trai sớm ngày thành gia lập thất, năm nay cô 30 tuổi, đi làm nhiều năm cũng tự tích góp được chút tiền. Sính lễ mẹ lo xong thì xe cưới và tiền trả trước cho nhà cưới cứ để người chị này cắn răng gánh thay em trai! “Còn nữa, chi tiêu gia đình sau khi kết hôn phải do người đàn ông của cô gánh vác!” Trương Mỹ Lan cũng đưa ra yêu cầu của mình. Lăng Vũ lần này hoàn toàn không ngồi yên nổi nữa, kích động nói: “Nhà cô là gả con gái hay là bán con gái thế? Nếu mua cô về làm người giúp việc thì tôi không có ý kiến! Nhưng nếu cô muốn tới làm công chúa với nữ hoàng thì xin lỗi! Tôi không cần!” “Bà xem! Mau xem con trai bà kìa! Thái độ gì thế hả?” Trương Mỹ Lan lập tức kích động: “Chưa kết hôn đã thế này, kết hôn rồi chắc chắn còn phóng túng hơn!” “Không không không, cái này được, cái này được mà!” Trần Ái Lan vẫn muốn cố sống cố chết thương lượng cho bằng được. Bởi vì bà thực sự không thể chờ thêm được nữa, năm nay nhất định phải hoàn thành di nguyện của chồng! “Mẹ! Đừng gượng ép nữa!” Lần này, ngay cả Lăng Nhược Tuyết cũng không nhịn được khẽ giọng khuyên ngăn. Em trai nói đúng, cưới vợ đưa sính lễ, đối phương đòi xe cưới nhà cưới đều không sai, nhưng sau khi kết hôn còn muốn một mình em trai nuôi cả gia đình thì cái này quá đáng quá rồi! Thế tiền vợ nó kiếm được dùng để làm gì? Toàn bộ chi viện cho nhà ngoại sao? “Haha, chị ơi, đừng quên em đấy nhé!” Không ngờ, em trai Trương Mỹ Lan cũng vội vàng nhảy ra: “Tới lúc em kết hôn, nhà cưới, xe cưới, chị và anh rể phải lo cho em đấy nhé!” Lăng Vũ bộc phát ngay tại chỗ! “Mẹ kiếp tôi cưới chị ông hay cưới cả nhà ông thế?” “Hay là tôi nuôi cả nhà ông luôn cho xong!” Vốn dĩ là một câu nói giận dữ, Trương Mỹ Lan lại trực tiếp mỉa mai: “Hừ hừ, đây là chính anh nói đấy nhé! Vậy tiệc cưới, kỳ nghỉ mật sau khi kết hôn nhớ sắp xếp luôn một thể! Đừng có bảo với tôi là không có năng lực đấy nha!” “Cút! Tôi dù có cưới một con heo cũng không cưới loại phụ nữ như cô!” Lăng Vũ tức tới mức muốn lật bàn ngay lập tức. Máu nóng thời ở chiến trường năm xưa cuộn trào lên! Cái thể loại gì thế này? Cả một nhà yêu ma quỷ quái! “Bà xem kìa! Cái tính nết thối thối! Kẻ thô bạo! Cái dạng này mà còn muốn tôi gả cho? Nằm mơ! Là tôi thì dù có gả cho một con heo cũng không gả cho anh!” Trương Mỹ Lan cũng ăn miếng trả miếng, không tiếc sức xỉa xói Lăng Vũ. Cô ta cảm thấy điều kiện của mình gả cho thế gia đại gia cũng chẳng vấn đề gì. Vốn dĩ đã không muốn gả cho gã nghèo kiết xác như Lăng Vũ, bây giờ gã nghèo này lật mặt trước, cô ta cầu còn không được! Lăng Vũ giận quá hóa cười, đứng dậy, quay người đi thẳng! Trần Ái Lan và Lăng Nhược Tuyết đành phải đi theo về. Nhưng vừa ra khỏi nhà họ Trương, phía trước đột nhiên đỗ lại ba chiếc xe siêu sang. Động tĩnh trước cửa cũng làm chấn động người nhà họ Trương. Nhìn thấy ba chiếc xe siêu sang trị giá hàng chục triệu này, họ suýt thì trợn tròn mắt! Chuyện gì thế này? Nhà họ sao lại có thần hào ghé thăm? Lăng Vũ lại nhận ra một trong số đó, hình như từng nhìn thấy trước cửa quán cà phê? Khoảnh khắc tiếp theo, dưới sự hộ tiễn của vài vệ sĩ complet lịch lãm, Tần Thiên Gang bước ra khỏi xe. Cụ nụ cười rạng rỡ bước về phía Lăng Vũ, kính cẩn nói: “Lăng tiên sinh, cảm ơn cậu đã đỡ tôi dậy trước cửa quán cà phê, tôi tới đây để báo đáp cậu!” Tất cả mọi người giật bắn mình! Ánh mắt Lăng Nhược Tuyết không giấu nổi sự kích động, nắm chặt lấy tay em trai! Đây là nhịp điệu từ trên trời rơi xuống một đại gia giàu xụ sao? Lăng Vũ nhíu chặt lông mày, anh thật sự không ngờ, cụ ông này lại là một đại gia! Chẳng lẽ cụ ngã ở quán cà phê là cố ý? Tần Thiên Gang phất tay một cái, người làm lập tức bê xuống vài thùng quà xa hoa. Vàng ngọc phỉ thúy. Tranh quý cổ vật! Thậm chí còn có một chiếc chìa khóa xe Porsche! Giá trị này cộng lại ít nhất cũng 10 triệu! Tính theo lương năm 80 nghìn thì đây là số tiền cả đời Lăng Vũ cũng không kiếm nổi! Đệch mợ nhà ông chứ! Nhìn thấy cảnh này, người nhà họ Trương sợ tới mức hồn siêu phách lạc! Đừng nhìn Trương Mỹ Lan ăn mặc đẹp đẽ như thế, thực ra nhà họ Trương cũng chỉ là một gia đình bình thường, 10 triệu đối với nhà cô ta mà nói là một con số trên trời! Sớm biết Lăng Vũ là một triệu phú 10 triệu thì cô ta đương nhiên nguyện ý gả rồi! Phản ứng lại, cô ta vội vàng tươi cười bước tới, chủ động khoác lấy tay Lăng Vũ: “Anh yêu, chuyện gì thế này hả anh? Thì ra anh giỏi giang như vậy sao! Đỡ người già có lòng tốt như thế, người ta rất khâm phục nha!” “Ai là anh yêu của cô?” Một câu nói của Lăng Vũ khiến Trương Mỹ Lan ngượng tới mức dùng ngón chân đào đất ngay tại chỗ! Không chỉ vậy, Lăng Vũ vô tình đẩy Trương Mỹ Lan ra, kỳ quặc nói: “Chẳng phải cô vừa từ chối tôi sao? Giờ lấy đâu ra mặt mũi gọi tôi như thế?” “Hả? Chuyện này——” Trương Mỹ Lan không còn gì để nói. Cả nhà cô ta đứng ngốc nghếch tại chỗ, trong lòng hối hận không xiết! Chọn kén kỹ càng, nhà họ Trương họ vẫn để tuột mất một rể hiền rùa vàng rồi! Trần Ái Lan muốn lên tiếng, Lăng Nhược Tuyết vội vàng kéo bà lại. Tuy cô cũng muốn em trai sớm ngày hoàn thành đại sự nhưng cả nhà họ Trương vừa rồi đáng ghét biết bao nhiêu chứ? Hơn nữa, em trai bây giờ nhiều tiền như thế, còn sợ không tìm được cô gái tốt sao? “Mẹ, chị, chúng ta đi thôi!” Lăng Vũ trực tiếp cùng mẹ và chị lên chiếc xe sang. Vô công bất thụ lộc, tuy anh chưa từng nghĩ tới chuyện nhận những món quà xa hoa này nhưng bây giờ cũng không phải lúc xử lý. Sau khi gia đình Lăng Vũ rời đi, trước cửa nhà họ Trương như có một luồng gió lạnh thổi qua. Bốn người nhà họ Trương lâu lắm không thể bình hỏa lại sự hối hận trong lòng! “Con gái, vừa rồi con ăn nói kiểu gì thế? Bây giờ tìm được người đàn ông tài sản hàng chục triệu dễ dàng lắm sao?” Ngụy Thục Phân sốt ruột dậm chân. “Thế…… Thế bây giờ làm sao đây?” Trương Mỹ Lan có chút luống cuống. Cô ta thực ra cũng đi xem mắt rất nhiều lần rồi, chẳng qua muốn tìm một người đàn ông giàu có để nửa đời sau có thể vinh hoa phú quý sao? Đâu có ngờ, lại nhỡ mất một triệu phú 10 triệu hoàn hảo như thế! “Còn làm sao được nữa? Người ta còn có thể tới tận nhà chúng ta, chúng ta lẽ nào lại không thể tới nhà họ cầu thân sao!” Ngụy Thục Phân lớn tiếng nhắc nhở. Trương Vũ cũng sốt ruột la lên: “Chị, em không cần biết, chị nhất định phải gả cho triệu phú 10 triệu này! Tới lúc em và bạn gái kết hôn, hai người phải tặng em nhà và xe sang! Bằng không em sẽ không nhận chị là chị nữa!” “Được được được, chị biết rồi!” Trương Mỹ Lan không những không có tính khí mà còn thở dài một tiếng. Cô ta và Lăng Vũ náo loạn thành ra thế này, đối phương còn thèm để ý tới cô ta sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập