Chương 97: Hạ Thời nói về sở thích
Hạ Thời nói tiếp: “Không có cô gái nào là không thích làm đẹp cả.”
“Có lẽ con người trước kia của tôi quá ư hèn mọn, nên đã giấu nhẹm hết sở thích của bản thân đi rồi.”
Lục Nam Trầm lắng nghe những lời này, trong lòng cảm thấy vô cùng bức bối.
“Ý em là, trước kia em làm tất cả đều vì tôi sao?”
Hạ Thời ngẩng đầu đối diện thẳng với ánh mắt của hắn: “Tôi đã nói rồi, tôi không nhớ gì cả, nhưng tôi có thể nói rõ cho anh biết, tôi thích trang điểm, thích những bộ quần áo lộng lẫy rực rỡ, lại còn thích cả trang sức vàng bạc châu báu nữa.”
Trước đây, sở dĩ Hạ Thời toàn mặc quần áo màu xám, không trang điểm.
Là vì sợ Lục Nam Trầm nổi giận.
Nhà bọn họ đã lừa gạt Lục Nam Trầm, cô không muốn ăn diện lòa loẹt, chưng diện phấn son khiến hắn không vui.
Bởi vì có một lần, cô chỉ mặc một chiếc váy đỏ, vừa ngâm nga hát vừa tưới hoa ở ngoài sân, thế mà đã bị hắn mỉa mai.
“Nhà họ Hạ các người thủ đoạn thật đấy, lừa gạt người ta rồi mà vẫn có thể thản nhiên như không, ăn mặc chưng diện, cười nói vui vẻ cơ đấy.”
Kể từ ngày đó trở đi, ở trong căn nhà ấy, cô không dám vui vẻ, không dám cười, càng không dám ăn mặc quá đẹp.
Những chuyện này nếu Lục Nam Trầm không biết thì thôi đi, đằng này hắn lại quy chụp thành do bản thân cô không yêu thương gì hắn!
Thật sự là nực cười.
Bàn tay buông thõng của Hạ Thời siết chặt lại, móng tay bấm sâu vào trong lòng bàn tay, cho đến khi tứa máu cô vẫn không hề buông lỏng.
Lục Nam Trầm cứ thế tựa sát vào người cô, ngửi mùi hương dễ chịu trên cơ thể cô, cơn buồn ngủ chợt kéo đến: “Vậy sao em không nói cho tôi biết?”
Hạ Thời ngẩn người.
Bàn tay còn rảnh rỗi của hắn vòng ra ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô.
Hắn cúi người, cằm tựa lên bả vai gầy của cô.
“Tại sao tôi lại có cảm giác em đang hận tôi?”
Cổ họng Hạ Thời nghẹn lại như thể bị nhét một cục bông.
Rõ ràng kẻ nên nói câu này phải là cô mới đúng chứ!
Rõ ràng hắn mới là kẻ hận cô!
Giọng cô mang theo tiếng nức nở: “Anh có thể buông tôi ra được không?”
Lục Nam Trầm lại không chịu buông tay, ngược lại còn ôm chặt cô hơn.
“Hạ Thời, em có biết tôi đã tìm em lâu lắm không?”
“Thôi dẹp đi! Em đúng là một kẻ không có lương tâm!”
Hạ Thời có chút hối hận vì sao lúc trước mình lại đi giả vờ mất trí nhớ, nếu như không giả vờ, bây giờ cô nhất định sẽ chất vấn hắn cho ra ngô ra khoai.
Rốt cuộc là ai không có lương tâm cơ chứ!
Cũng không biết cơ thể của Lục Nam Trầm làm bằng gì nữa, đến tận bây giờ mà vẫn chưa chịu ngủ quách đi cho rồi.
Hạ Thời đành phải tiếp tục hùa theo trò chuyện với hắn: “Lục tổng, anh nói những lời này với tôi, không sợ đại minh tinh họ Nguyễn kia nổi giận sao?”
Đúng lúc này, đôi môi của Lục Nam Trầm lại áp sát vào bên tai cô.
Hạ Thời lạnh sống lưng run rẩy một cái, còn chưa kịp phản ứng lại, môi đã bị Lục Nam Trầm chặn lại.
Hắn vừa hôn cô vừa cởi chiếc áo khoác trên người mình ra.
Toàn bộ máu huyết trong người Hạ Thời như thể đông đặc lại.
Lục Nam Trầm vứt áo khoác sang một bên, bàn tay lớn giữ chặt sau gáy Hạ Thời, cả người đè ụp xuống người cô.
Hạ Thời cảm thấy việc hô hấp cũng trở nên khó khăn, cô muốn đẩy hắn ra, nhưng hoàn toàn không phải đối thủ của hắn.
Nụ hôn bá đạo cường thế càn quét tất cả, mãi lâu sau mới dừng lại.
Lục Nam Trầm tựa vào người cô, hết lần này đến lần khác vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, mí mắt nặng trĩu.
“Hạ Thời, tôi buồn ngủ quá.”
Bàn tay buông thõng của Hạ Thời từ từ nâng lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên bả vai hắn: “Vậy thì ngủ đi.”
Lục Nam Trầm bốc thốc cô lên, đặt cô nằm xuống sofa, sau đó toàn thân dựa sát vào người cô nằm xuống, ngửi lấy hương thơm dịu nhẹ từ mái tóc cô rồi chìm vào giấc ngủ.
Cho đến khi người đàn ông phát ra tiếng thở đều đều, Hạ Thời mới dám gỡ tay hắn ra, đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa.
Cô đang định đi lên lầu để lấy dụng cụ, nào ngờ còn chưa kịp bước đi thì đã bị Lục Nam Trầm ôm chặt lấy một lần nữa.
Hắn nhắm nghiền mắt, giọng nói mang theo vẻ lười biếng: “Em đi đâu đấy?”
Hạ Thời nhíu mày.
Sao mà vẫn còn ý thức cơ chứ?
“Tôi đi dọn dẹp nhà bếp.”
Lục Nam Trầm lại kéo cô vào lòng một lần nữa:
“Ngày mai tôi sẽ bảo người tới dọn, đừng có cử động.”
Hạ Thời đành ngoan ngoãn nằm yên bất động.
Suốt cả đêm hôm đó, Hạ Thời đã dậy mấy lần, muốn đi lấy dụng cụ.
Thế nhưng mỗi lần cô vừa hơi rời đi là Lục Nam Trầm lại tỉnh giấc.
Cô không ngờ giấc ngủ của hắn lại nông đến thế, sớm biết vậy thì nên cho thêm liều lượng rồi, ngặt nỗi sau khi hắn ngủ say lại chẳng thèm uống nước.
Bình luận