Chương 9: Lục Nam Trầm thấy Hạ Thời đứng dưới gốc cây

Lục Nam Trầm nhìn đồng hồ, vừa đúng mười giờ.

Hắn đang chuẩn bị bấm số gọi hỏi xem Hạ Thời đã đến hay chưa, thì nhìn thấy ở đằng xa Hạ Thời đang đứng dưới một gốc cây lớn, trên người mặc bộ quần áo tối màu.

Nhìn từ xa qua làn mưa phùn giăng mắc, dáng người cô gầy guộc đến mức dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể ngã quỵ.

Lục Nam Trầm nhớ lại thời điểm Hạ Thời mới gả cho mình, cô tràn đầy sức sống thanh xuân tươi trẻ, chứ không hề u uất, trơ xương và tiều tụy như bây giờ.

Hắn bung chiếc ô đen, sải bước đi thẳng về phía Hạ Thời.

Mãi một lúc sau Hạ Thời mới nhận ra sự xuất hiện của hắn.

Ba năm trôi qua, Lục Nam Trầm dường như không có quá nhiều thay đổi, vẫn anh tuấn, phong độ ngời ngời như trước, chỉ là trên người tăng thêm vài phần chín chắn và lão luyện của người đàn ông thành đạt.

Cô có chút thẫn thờ, cảm giác ba năm qua trôi nhanh như một cái chớp mắt, nhưng lại ngỡ như đã vắt kiệt cả một đời người của chính mình.

Lục Nam Trầm bước đến trước mặt Hạ Thời, đôi mắt phượng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, chờ đợi một lời xin lỗi.

Làm loạn đến mức này là quá đủ rồi!

Nào ngờ Hạ Thời lại bình thản cất lời: “Đã làm phiền thời gian làm việc của anh rồi, chúng ta vào thôi.”

Nét mặt Lục Nam Trầm cứng đờ, sau đó nhanh chóng sa sầm xuống.

“Đừng có hối hận.”

Hắn gằn từng chữ, xoay người sải bước đi thẳng vào bên trong Cục Dân chính.

Hạ Thời nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên nỗi chua xót khôn nguôi.

Hối hận sao?

Cô không biết, cô chỉ biết rằng bản thân mình đã quá mệt mỏi rồi.

Khi một người đã hạ quyết tâm dứt áo ra đi, có lẽ là do cô thực sự không còn nhìn thấy chút hy vọng nào nữa, nỗi thất vọng chất chứa trong lòng bấy lâu nay đã tràn ly không thể chứa thêm.

Tại quầy làm thủ tục ly hôn.

Khi nhân viên công vụ hỏi hai người đã thực sự suy nghĩ kỹ và quyết định ly hôn hay chưa.

Hạ Thời trả lời vô cùng dứt khoát: “Vâng.”

Ánh mắt kiên định của cô khiến lồng ngực Lục Nam Trầm nghẹn ứ lại.

Sau khi hoàn tất các thủ tục ban đầu, do quy định về thời gian suy ngẫm, một tháng sau bọn họ bắt buộc phải có mặt tại đây thêm một lần nữa.

Nếu sau một tháng mà hai bên không đến, đơn yêu cầu ly hôn lần này sẽ tự động bị hủy bỏ.

Bước ra khỏi Cục Dân chính.

Hạ Thời nhìn Lục Nam Trầm với vẻ mặt bình thản lạ thường: “Hẹn gặp lại vào tháng sau, bảo trọng.”

Nói xong, cô dứt khoát bước thẳng vào trong màn mưa, vẫy một chiếc taxi rồi rời đi.

Lục Nam Trầm đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo chiếc xe dần khuất bóng, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả thành lời.

Chắc hẳn là sự giải thoát.

Từ nay về sau hắn không cần phải dây dưa với cô nữa, cũng không phải chịu sự cười chê của người đời vì có một người vợ tàn tật.

Đúng lúc này, điện thoại của Thẩm Trạch gọi tới:

“Lục ca, thủ tục xong xuôi cả rồi chứ?”

“Ừ.”

“Em nghe nói bây giờ có quy định thời gian suy ngẫm đấy, anh tuyệt đối đừng có mềm lòng với cô ả điếc kia nhé, thể nào cô ta cũng còn chiêu trò phía sau.” Thẩm Trạch căn dặn.

Đúng vậy.

Hạ Thời bám riết lấy Lục Nam Trầm suốt mười mấy năm trời, bỗng nhiên nói buông tay là buông tay, thử hỏi ai có thể tin cho được?

...

Ngồi trên băng ghế sau của xe taxi.

Hạ Thời tựa đầu vào cửa kính, ngơ ngẩn nhìn những giọt nước mưa trượt dài trên mặt kính.

Tài xế qua gương chiếu hậu nhìn thấy bên tai cô có hai dòng máu tươi đang chảy dài xuống cổ, hoảng hốt kêu lên:

“Cô gì ơi, cô ơi!!”

Gọi mấy tiếng liền nhưng Hạ Thời vẫn không hề có phản ứng.

Tài xế vội vàng tấp xe vào lề đường rồi dừng hẳn lại.

Hạ Thời cảm thấy khó hiểu, rõ ràng vẫn chưa đến nơi, sao lại dừng xe rồi?

Cô nhìn bác tài xế, thấy miệng ông ta đóng mở liên tục mới sực nhận ra bản thân mình lại mất đi thính lực rồi.

“Bác nói gì cơ ạ? Cháu không nghe thấy gì cả.”

Tài xế vội gõ chữ trên màn hình điện thoại đưa cho cô xem tình trạng của mình.

Hạ Thời chậm chạp đưa tay lên sờ, đầu ngón tay cảm nhận được một luồng chất lỏng ấm nóng.

Cô dường như đã quá quen với việc này.

“Cháu không sao đâu, cháu thường xuyên bị thế này ấy mà, không có gì đáng ngại đâu bác.”

Tai cô vốn bị khiếm thính bẩm sinh, nhưng ban đầu chưa từng xuất hiện tình trạng chảy máu như thế này.

Mọi chuyện bắt đầu từ hai năm trước, trong một bữa tiệc tối, bạn thân của Lục Nam Trầm là Thẩm Trạch đã đẩy cô ngã xuống hồ bơi.

Hạ Thời không biết bơi, áp lực nước làm thủng màng nhĩ, lúc đó suýt chút nữa cô đã mất mạng.

Sau khi được đưa vào bệnh viện cấp cứu, cô liền bị di chứng này.

Trước đây rõ ràng đã chữa khỏi rồi, không hiểu sao dạo gần đây lại tái phát với tần suất dày đặc như vậy...

Tài xế không yên tâm nên đã tốt bụng chở cô đến bệnh viện gần nhất.

Hạ Thời nói lời cảm ơn bác tài rồi một mình đi vào phòng khám.

Bác sĩ lần này chính là bác sĩ điều trị chính cho cô bấy lâu nay.

“Bác sĩ Trương, dạo này tôi thấy trí nhớ của mình kém lắm, thỉnh thoảng lại quên mất mình đang định làm gì.” Hạ Thời nói.

Sáng nay khi tỉnh dậy trong phòng trọ, cô cũng bị như vậy, phải mất một lúc lâu mới nhớ ra hôm nay phải đi làm thủ tục ly hôn với Lục Nam Trầm.

Vì thế cô mới đến Cục Dân chính từ sớm để đứng đợi hắn.

Sợ bản thân lại quên mất, thỉnh thoảng cô vẫn phải mở tin nhắn hắn gửi ra xem lại.

Bác sĩ xem qua kết quả xét nghiệm gần đây của Hạ Thời, vẻ mặt đầy âu lo.

“Cô Hạ, tôi khuyên cô nên đi làm thêm một số kiểm tra khác nữa, chẳng hạn như về mặt tâm lý.”

Tâm lý...

Hạ Thời làm theo lời bác sĩ, đến khoa tâm lý để kiểm tra.

Kết quả chẩn đoán cho thấy cô đang mắc chứng trầm cảm.

Ở những bệnh nhân mắc chứng trầm cảm nặng, trí nhớ của người bệnh đều sẽ bị suy giảm ở một mức độ nhất định.

Trước khi trở về phòng trọ, Hạ Thời ghé vào hiệu sách mua một cuốn sổ tay và một cây bút. Cô cẩn thận ghi lại tất cả những chuyện vừa xảy ra gần đây vào đó, rồi đặt ngay đầu giường để vừa mở mắt ra là có thể nhìn thấy ngay.

Khi nằm xuống nghỉ ngơi.

Hạ Thời mở điện thoại lên xem có cách nào có thể chữa khỏi bệnh trầm cảm hay không, vô tình nhìn thấy một câu danh ngôn:

—— Mong bạn hãy dốc hết sức mình để tự chữa lành cho bản thân, chứ đừng bao giờ ảo tưởng trên cõi đời này sẽ có một ai đó đến để cứu rỗi bạn.

Hạ Thời lặng lẽ đọc hết câu nói đó, tắt màn hình điện thoại rồi khép đôi mi lại.

Chuyện cô và Lục Nam Trầm ly hôn đã làm dấy lên một làn sóng xôn xao dư luận.

Đêm hôm đó, mẹ Hạ đã gọi rất nhiều cuộc điện thoại cho cô, nhưng cô hoàn toàn không nghe thấy chuông reo.

Đến sáng hôm sau khi tỉnh dậy.

Cô nhìn thấy hàng loạt tin nhắn mẹ Hạ gửi tới:

“Bây giờ mày đang ở xó xỉnh nào rồi?”

“Mày tưởng mày là ai chứ? Cho dù có ly hôn thì cũng phải là do Lục Nam Trầm bỏ mày mới đúng!”

“Mày đúng là đồ sao chổi hại người! Năm đó mày kết hôn thì bố mày gặp tai nạn giao thông, bây giờ mày ly hôn là muốn cả cái Hạ gia này sụp đổ phá sản theo mày có phải không?”

Hạ Thời nhìn những dòng tin nhắn chửi bới này, trong lòng đã không còn cảm giác đau đớn, cô dường như đã quá quen thuộc với sự đối xử này.

Cô gõ chữ nhắn lại:

“Mẹ, sau này gia đình mình phải tự lực cánh sinh thôi, đừng dựa dẫm quá nhiều vào người khác nữa.”

Rất nhanh sau đó, tin nhắn của mẹ Hạ lại tới tấp gửi sang:

“Mày đúng là đồ sói mắt trắng vô ơn bạc bẽo!

Năm đó tao không nên sinh ra cái thứ như mày!”

Hạ Thời không trả lời lại nữa, đặt điện thoại sang một bên.

Cô tự nhủ, đợi sau một tháng nữa, khi hoàn tất thủ tục ly hôn với Lục Nam Trầm, cô sẽ rời khỏi Đào Châu để bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.

...

Những ngày sau đó, sức khỏe của Hạ Thời ngày một sa sút rõ rệt.

Cô thường xuyên bị mất hoàn toàn thính lực, có những lúc phải mất một khoảng thời gian rất lâu sau mới có thể nghe lại được đôi chút.

Về phần trí nhớ cũng suy giảm nghiêm trọng theo chiều hướng tương tự.

Hôm qua khi ra ngoài ăn cơm, cô thậm chí còn quên mất đường quay về phòng trọ.

May mà có mang theo điện thoại và bật định vị dẫn đường.

Căn bệnh ở tai không thể chữa khỏi, nhưng bệnh trầm cảm thì vẫn có cơ hội.

Cô muốn cố gắng khiến bản thân vui vẻ hơn, bận rộn hơn.

Vì vậy cô đã đăng ký làm tình nguyện viên trên mạng, tham gia chăm sóc những người già neo đơn và các em nhỏ mồ côi.

Nhìn thấy những mảnh đời bất hạnh nhận được sự giúp đỡ, cô dường như đã tìm lại được chút ý nghĩa để tiếp tục nỗ lực sống tiếp.

Một buổi sáng vài ngày sau đó.

Khi Hạ Thời thức dậy, cô theo thói quen lật cuốn sổ ghi chép bên cạnh ra xem, sau đó chuẩn bị ra ngoài đến viện mồ côi.

Nhưng khi vừa cầm điện thoại lên, cô mới phát hiện có hàng loạt tin nhắn chưa đọc.

Có tin nhắn của mẹ Hạ gửi tới.

Cũng có cả tin nhắn của cậu em trai Hạ Mộc.

Và cuối cùng là của Nguyễn Tinh Thần...

Cô mở từng tin nhắn ra xem.

Mẹ Hạ: “Đúng như ý nguyện của mày rồi đấy, bây giờ Hạ gia sụp đổ hoàn toàn rồi.”

Hạ Mộc: “Chị cứ trốn chui trốn lủi đi, tôi chưa từng thấy người chị nào độc ác và hèn nhát như chị.”

Nguyễn Tinh Thần: “Hạ Thời, cô nén đau thương nhé, thực ra tập đoàn Hạ Thị rơi vào tay Nam Trầm mới có thể tiếp tục tồn tại và phát triển tốt hơn.”

Nguyễn Tinh Thần: “Nể tình ngày xưa Hạ gia từng tài trợ cho tôi ăn học, nếu cô có khó khăn gì cứ nói với tôi một tiếng, trong khả năng giúp được tôi nhất định sẽ giúp.”

Hạ Thời còn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vừa thoát khỏi giao diện tin nhắn.

Thì bảng tin tức nóng hổi trên màn hình đã đồng loạt nhảy thông báo tới tấp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập