Chương 84: Nguyễn Tinh Thần gặp củ cải nhỏ
Nguyễn Tinh Thần cúi đầu nhìn củ cải nhỏ đang ôm chặt lấy hai chân mình, đáy mắt lướt qua một tia thiếu kiên nhẫn, nhưng không biểu lộ ra mặt.
Cô ta khom lưng, tươi cười rạng rỡ đáp: “Là cô đây.”
“Bé con, sao cháu lại ở đây một mình thế này, bố mẹ cháu đâu rồi?”
Cô ta quan sát kỹ đứa trẻ trước mặt, ngũ quan tinh xảo sắc nét, đôi mắt lại càng hút hồn người khác.
Nhìn qua là biết bố mẹ cậu bé không phải hạng người bình thường.
Hạ Vân Cảnh mở đến đôi mắt long lanh nhìn cô ta, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Cháu nghe người ta bảo bố của cháu bị dì cướp mất rồi, dì có thể trả bố lại cho cháu được không?”
Thân hình Nguyễn Tinh Thần lập tức cứng đờ.
Mấy vị phu nhân nhà giàu xung quanh không khỏi quay sang nhìn, trong mắt lộ rõ vẻ chán ghét, khinh bỉ.
Những người như họ ghét nhất là mấy ả nữ minh tinh dựa vào việc chen chân phá hoại gia đình để thượng vị!
“Thật không biết xấu hổ!”
“Đã bám được Lục tổng rồi mà còn đi mồi chài đàn ông khác sao?”
“Bảo sao Lục tổng không cưới ả, loại đàn bà này, chơi bời qua đường thì được.”
Nguyễn Tinh Thần cả người như muốn bùng nổ.
Cô ta cố nén cơn giận, ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào Hạ Vân Cảnh: “Bé con, có phải cháu nhớ nhầm rồi không?”
“Cô đâu có quen cháu, cũng chẳng quen bố của cháu.”
Nguyễn Tinh Thần nói xong liền ghé sát lại gần Hạ Vân Cảnh, hai tay đặt lên vai cậu bé, hạ thấp giọng đe dọa: “Đồ nhãi ranh, mày còn dám ăn nói bậy bạ nữa, có tin tao ném mày xuống biển cho cá ăn không?”
Cô ta cứ nghĩ trước mặt mình chỉ là một đứa trẻ bình thường, nào ngờ diễn xuất của Hạ Vân Cảnh nói diễn là diễn ngay lập tức.
Giây tiếp theo, cậu bé bắt đầu ra sức gạt mạnh tay cô ta ra, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn ngào: “Dì ơi, cháu sai rồi, dì đừng véo cháu nữa!! Cháu đau lắm... Hu hu hu...”
Nguyễn Tinh Thần hoảng hốt vội vàng buông tay ra.
“Tôi véo mày hồi nào hả?”
Xung quanh còn có cánh nhà báo, họ vội vã lia máy ghi lại cảnh tượng này.
Hạ Vân Cảnh nước mắt rơi lã chã: “Dì ơi cháu xin lỗi, cháu không cố ý chạm vào dì đâu, dì đừng đánh cháu, đừng ném cháu xuống biển cho cá ăn mà...”
Nguyễn Tinh Thần chỉ muốn bịt chặt cái miệng của cậu bé lại.
“Tôi không có... nó nói dối đấy...” Nguyễn Tinh Thần cuống cuồng giải thích.
Càng ngày càng có nhiều người nhìn về phía này.
Tương tự, cảnh tượng này cũng thu hút sự chú ý của Thẩm Trạch, người đang bị ép đi làm quen với các thiên kim tiểu thư.
Thẩm Trạch chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra ngay đứa trẻ kia, chính là thằng nhãi ranh đã bày trò chơi khăm mình ở tửu lâu bữa trước.
Bạn nữ đi cùng bên cạnh lúc này liền lên tiếng: “Sao lại có thể ra tay với một đứa trẻ con như thế chứ?”
“Người đàn bà này độc ác quá.”
Thẩm Trạch vừa nghĩ đến việc thằng nhãi ranh này có khả năng là “sản phẩm” phong lưu trước đây của mình...
Đương nhiên không thể giương mắt nhìn nó bị bắt nạt, gã liền sải bước dài đi tới.
Hạ Vân Cảnh vốn định tiếp tục trổ tài diễn xuất để bộ mặt xấu xa của ả Nguyễn Tinh Thần này lên trang nhất vào ngày mai, không ngờ lại nhìn thấy một bóng người đằng đằng sát khí đang hùng hổ bước về phía mình.
... Tên đại phản diện Thẩm Trạch sao cũng ở đây thế này?
Thất sách rồi!
Cậu bé quá nhỏ con, người ở đây lại đông nghịt nên lúc nãy không hề phát hiện ra Thẩm Trạch cũng có mặt.
“Dì ơi, dì đừng giận nữa, cháu đi ngay bây giờ đây ạ.”
Cậu bé nói xong liền co cẳng chuồn lẹ.
Nếu không phải Thẩm Trạch từng bị cậu nhóc chơi một vố thì gã cũng đã tưởng nó chỉ đơn thuần rời đi, nhưng nhìn đôi chân ngắn thoăn thoắt chuồn êm ru như chớp kia là biết ngay thằng nhóc đã nhìn thấy mình.
Cứ nhớ lại bộ dạng chật vật nhếch nhác ở tửu lâu hôm đó và những bản tin rầm rộ sau đó, làm sao Thẩm Trạch có thể dễ dàng bỏ qua cho thằng nhóc này được.
Cho dù nó có thực sự là con trai gã đi chăng nữa cũng không được! Nhất định phải dạy cho nó một bài học nhớ đời, để nó biết thế nào là kính trọng bề trên!
Hạ Vân Cảnh rất tinh ranh, biết chọn chỗ đông người mà luồn lách.
Thẩm Trạch cũng không tiện chen lấn giữa đám đông để đuổi theo.
Nhưng để đối phó với một đứa trẻ con thì gã có thừa cách, liền gọi ngay vệ sĩ tới.
“Thấy đứa bé kia chưa?”
Thẩm Trạch suy nghĩ một lát rồi dặn: “Cứ để nó chạy nhảy một lúc đã, một tiếng sau tóm gọn nó lại cho tôi.”
Bình luận