Chương 81: Cậu bé cảnh giác từ chối trả lời
Cậu bé giả vờ cảnh giác: “Bà Cố ơi, cô giáo dạy rằng tùy tiện dò hỏi chuyện gia đình người khác là không lịch sự đâu ạ.”
Cố Nhã nghẹn lời, bấy giờ mới nhận ra bản thân quả thực đã hỏi quá nhiều.
Tuy nhiên, bà cũng nhận thấy đứa trẻ trước mặt thực sự rất thông minh, nhỏ tuổi như vậy đã biết đề phòng người lạ.
“Bà xin lỗi, là bà sai rồi.”
Bà giơ tay định xoa đầu Hạ Vân Cảnh.
Nhưng lại bị cậu bé né tránh.
Bàn tay Cố Nhã khựng lại giữa không trung.
Lục Mẫn Phi đứng bên cạnh không ngờ người bà thím vốn chẳng mấy khi để ý đến mình lại yêu thích Tiểu Cảnh như thế, trong lòng không khỏi có chút khó chịu.
“Bà thím, cháu còn phải dẫn Tiểu Cảnh đi chỗ khác xem nữa, không làm phiền bà nữa ạ.”
Cố Nhã cũng không tiện giữ lại, chỉ đành nói: “Được rồi, hai đứa cứ chơi ngoan nhé, có cần gì thì cứ tới tìm bà.”
Đợi sau khi hai đứa nhóc rời đi, bà vẫn không cam lòng.
Liền gọi thư ký của mình tới.
“Cô tranh thủ đi điều tra thân phận của đứa bé này xem, đặc biệt là bố mẹ nó.”
“Vâng.”
Đứa trẻ này thực sự quá giống Nam Trầm hồi bé.
Nếu Lục Nam Trầm có con, chắc chắn cũng sẽ trông hệt như vậy.
“Đúng rồi, Nam Trầm đến chưa?”
Thư ký liếc nhìn thời gian: “Còn một tiếng nữa mới đến giờ khai tiệc, Lục tổng chắc vẫn đang trên đường đến.”
Cố Nhã gật đầu, đợi con trai đến, bà nhất định phải bảo hắn chú ý nhiều hơn đến các thiên kim tiểu thư trong buổi tiệc.
Mau chóng tìm một người phụ nữ để sinh cho bà một đứa cháu trai kháu khỉnh.
......
Ở một diễn biến khác.
Trước khi tham dự tiệc mừng thọ, Hạ Thời và Triệu Duy Duy cùng nhau chọn lễ phục.
Vì cả hai đều không muốn quá nổi bật nên chỉ chọn hai bộ lễ phục đơn giản, bình thường.
Thế nhưng trang phục càng đơn giản, bình dị lại càng tôn lên vẻ đẹp kiều diễm động lòng người của Hạ Thời.
Triệu Duy Duy kinh ngạc thốt lên: “Oa, đẹp thật đấy.”
“Người khác là nhờ đồ tôn dáng, còn cậu là người đẹp làm sang cả bộ đồ.”
Hạ Thời mỉm cười, càng thêm phần cuốn hút.
Thực ra Triệu Duy Duy cũng không hề kém cạnh.
Cô thuộc tuýp người ưa nhìn, tuy không mang nét đẹp kinh diễm như Hạ Thời nhưng càng ngắm lại càng thấy duyên dáng.
Hai người cùng nhau bước ra ngoài, tài xế lái xe chỉ cảm thấy đẹp mắt vô cùng.
Cả hai lên xe hướng về phía Lục gia lão trạch.
Hạ Thời nhớ lần gần nhất cô đến đó đã là năm năm trước.
Thời gian thoắt cái trôi qua thật nhanh.
Bên ngoài Lục gia lão trạch.
Từng chiếc xe sang nối đuôi nhau tấp nập.
Đại thọ của Lục lão gia tử, tất cả những nhân vật có máu mặt ở Đào Châu đều đến tham dự, họ còn dắt theo cả con cái của mình.
Bố của Triệu Duy Duy đã đứng chờ từ sớm ở bên ngoài.
Lần này, ông quyết tâm canh chừng Triệu Duy Duy, bắt cô nhất định phải câu được một con rể rùa vàng.
Triệu Duy Duy vừa nhìn thấy ông là đã thấy đau đầu.
“Thời Thời, xem ra lát nữa chỉ có thể để một mình cậu đi tìm Lục Nam Trầm rồi.”
“Tớ phải đối phó với bố tớ trước đã.”
Hạ Thời gật đầu: “Được.”
Triệu Duy Duy xuống xe trước, bước về phía bố mình.
“Bố.”
“Bây giờ mới chịu đến à? Con có biết mấy cô con gái nhà họ Lý với họ Vương đã đến từ sớm, lại còn sang lấy lòng Lục phu nhân rồi không...” Bố Triệu vừa thấy cô là đã không nhịn được cằn nhằn.
Triệu Duy Duy chỉ đành ậm ừ qua loa bên cạnh.
Hạ Thời ngồi trên xe, nhìn theo bóng lưng của hai cha con, trong lòng dâng lên niềm ngưỡng mộ chân thành.
Nếu bố cô còn sống, hôm nay cô cũng có thể khoác tay bố mình bước vào.
Cô không để bản thân quá đa sầu đa cảm, liền bảo tài xế tìm một chỗ vắng người đỗ xe rồi bước xuống.
Hạ Thời nhìn đồng hồ, chỉ còn sáu phút nữa là tiệc bắt đầu.
Lục Nam Trầm là người đúng giờ nhất.
Cô tìm đến con đường mà Lục Nam Trầm chắc chắn phải đi qua khi trở về, hướng về phía địa điểm tổ chức tiệc.
Quả nhiên không lâu sau, một chiếc Bentley khiêm tốn chầm chậm lướt qua bên cạnh cô.
Ở ghế sau, Lục Nam Trầm đang giải quyết công việc.
“Kia chẳng phải là Hạ tiểu thư sao ạ?” Tài xế cất tiếng.
Bình luận