Chương 79: Triệu Duy Duy nhờ Hạ Thời giúp
Hạ Thời không khỏi cảm động: “Cảm ơn cậu nhé, Duy Duy.”
“Giữa chúng mình đừng nói lời cảm ơn, lần trước tớ còn nhờ cậu đi xem mắt hộ, lần này cậu cũng có thể giúp tớ gánh bớt đấy.” Triệu Duy Duy ghét nhất là mấy buổi yến tiệc kiểu này.
Trước kia khi chưa ra nước ngoài, bố Triệu thường dẫn cô ấy đến đủ mọi thể loại tiệc tùng.
Mục đích là để làm quen với những con rể rùa vàng có tiền có thế hơn nhà bọn họ, cô ấy thực sự đã chán ngấy rồi.
“Được.”
Triệu Duy Duy cổ vũ cô: “Lần này nhất định phải hạ gục tên đàn ông ngoài lạnh trong nóng Lục Nam Trầm đó, lấy được nòng nọc nhỏ của anh ta!”
“Ừ.”
Lần trước Hạ Thời suýt chút nữa đã thành công, chỉ tiếc là...
Ngày mai, cô phải lên kế hoạch thật cẩn thận.
Chợt nghĩ ra điều gì đó, Hạ Thời liền hỏi Triệu Duy Duy: “Cậu bảo tiệc mừng thọ của Lục lão gia tử, liệu Nguyễn Tinh Thần có tham dự không?”
“Chắc chắn rồi, thời cơ nịnh bợ Lục gia để thuận đường bước chân vào hào môn thế này, sao ả ta có thể bỏ lỡ được chứ?” Triệu Duy Duy lập tức khẳng định.
Khóe môi Hạ Thời khẽ nhếch lên:
“Lần này chúng ta qua đó, còn có thể tặng cho Nguyễn Tinh Thần một món đại lễ.”
Hôm sau.
Hạ Vân Cảnh thức dậy từ rất sớm.
Tiệc mừng thọ của Lục lão gia tử diễn ra vào lúc 10 giờ sáng.
Hạ Vân Cảnh sở dĩ dậy sớm như vậy, một là sợ Hạ Thời phát hiện, hai là vì nhận lời mời của Lục Mẫn Phi.
Hạ Thời đã chuẩn bị sẵn cho cậu bé một hộp quà để mang đi tặng bạn.
Hạ Thời hoàn toàn không biết rằng người bạn của Hạ Vân Cảnh lại chính là đích tôn Lục Mẫn Phi của Lục gia.
Hạ Vân Cảnh cũng không dám nói cho cô biết, nếu mẹ mà biết thì chắc chắn sẽ không đời nào đồng ý cho cậu bé đến Lục gia lão trạch.
Vì vậy, Hạ Vân Cảnh đã tùy tiện lấy tên một bạn học khác trong lớp để nói dối.
Hạ Vân Cảnh và Lục Mẫn Phi hẹn gặp nhau ở cổng trường mẫu giáo.
Không lâu sau, một chiếc Lincoln kéo dài đỗ xịch trước mặt Hạ Vân Cảnh, khiến thân hình nhỏ bé của cậu càng thêm lọt thỏm.
Cửa xe mở ra, Lục Mẫn Phi vẻ mặt đầy kiêu hãnh:
“Xe này nhà cậu không có đâu đúng không?”
Hạ Vân Cảnh ngoài miệng phụ họa theo:
“Ừ, chiếc xe đắt nhất nhà tớ cũng chỉ có mấy triệu tệ thôi.”
Lục Mẫn Phi kéo cậu bé ngồi xuống bên cạnh mình:
“Sau này cậu cứ đi theo tớ, đợi cậu lớn lên rồi tớ tặng cho cậu một chiếc.”
Hạ Vân Cảnh lại nói: “Đợi khi nào cậu tự quyết định được rồi hẵng hay.”
Lục Mẫn Phi lập tức tỏ vẻ không vui:
“Sao lại không quyết định được chứ? Lát nữa cậu đến nhà tớ rồi sẽ biết vị thế của tớ thế nào.”
Thực ra chỉ qua mấy ngày tiếp xúc ở trường mẫu giáo, Hạ Vân Cảnh đã nhận thấy Lục Mẫn Phi được Lục gia coi trọng đến mức nào.
Mỗi ngày đều có xe sang khác nhau đưa đón, riêng vệ sĩ ít nhất cũng có tới mười người.
Còn có một vài bậc trưởng bối trong Lục gia, hễ rảnh rỗi là đích thân đến đón cậu ta về nhà.
...
Suốt dọc đường đi, Hạ Vân Cảnh chỉ toàn nghe Lục Mẫn Phi khoe khoang nhà mình giàu có ra sao, nào là máy bay riêng, khu vui chơi giải trí riêng...
Hạ Vân Cảnh không hề ghen tị với những thứ này, cậu bé biết rằng khi mình lớn lên, bất cứ thứ gì muốn cậu bé đều có thể tự tay đạt được.
Cuối cùng cũng tới Lục gia lão trạch.
Lúc này quan khách vẫn chưa tới.
Lục gia lão trạch vô cùng rộng lớn, diện tích chiếm đất hơn hai vạn mét vuông, tương đương với khoảng ba sân bóng đá tiêu chuẩn World Cup gộp lại.
Phóng tầm mắt nhìn chẳng thấy điểm dừng, có dành ra cả ngày trời cũng chẳng thể dạo hết được.
Một phần kiến trúc mang phong cách cung đình cổ xưa, nghe nói riêng một cây xà ngang bằng gỗ Kim Tơ Nam Mộc đã đủ để mua đứt mấy chiếc Rolls- Royce.
Hạ Vân Cảnh theo Lục Mẫn Phi bước xuống xe, rất nhanh sau đó đã có người hầu ra tiếp đón hai đứa trẻ.
Cậu bé phóng mắt nhìn Lục gia xa hoa tráng lệ.
Trong lòng cậu bé vẫn có chút khâm phục ông bố cặn bã, bởi theo như cậu tra cứu được thì Lục gia tuy là thế gia vọng tộc lâu đời, nhưng thuở ban đầu không hề hùng mạnh như bây giờ.
Tất cả đều nhờ vào việc sau khi Lục Nam Trầm tiếp quản Lục Thị đã từng bước mở rộng bờ cõi, gây dựng nên cả một đế chế thương nghiệp hùng cường.
“Nhà tớ có phải vừa đến vừa đẹp không? Tớ nói cho cậu biết, sau này tất cả chỗ này đều sẽ là của tớ!”
Bình luận